Chương 722: Khởi Bẩm Thượng Tông, Ta Muốn Tố Cáo

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,268 lượt đọc

Chương 722: Khởi Bẩm Thượng Tông, Ta Muốn Tố Cáo

Đối mặt với lời hỏi thăm của Tề Hùng, tất cả tu sĩ đều mang sắc mặt kiên định mà gật đầu.

Không còn cách nào khác, ai biểu cái mùi vị này mẹ nó thơm quá làm gì, hơn nữa còn là một ngày ba bữa thì ai mà cưỡng lại được.

Ngoài ra, trước đây mọi người đều giống như nhau, nhưng bây giờ hết lần này tới lần khác người của Phong Hòa tông đều ăn được cơm, cái này càng khiến tâm lý của những người khác càng thêm khó chịu, khiến cho sự cân bằng ở trong lòng bọn họ lập tức bị đảo lộn.

Kết hợp với việc đối đãi của Thánh địa Kình Thiên dành cho tông môn phụ thuộc không tốt.

Ngoại trừ lấy ích lợi, bọn họ căn bản không cho bất kỳ sự trợ giúp gì, thậm chí ngay cả khi một số thế lực phụ thuộc gặp nguy cơ, Thánh địa Kình Thiên cũng chỉ giả vờ phái đệ tử đến đây nói chuyện cho có lệ, cuối cùng còn muốn lấy đi rất nhiều tài nguyên tu luyện.

Nói thẳng ra, bọn họ đối với Thánh địa Kình Thiên không có quá nhiều sự trung thành, chiếm nhiều hơn trong đó chính là sợ hãi.

Trước đây là do không có lựa chọn nào khác, nhưng hiện tại, đi theo Đạo Nhất tông chẳng những có cá thịt để ăn, mà biểu hiện của Đạo Nhất tông cũng hoàn toàn khác xa so với Thánh địa Kình Thiên, khiến cho đám người bọn họ hoàn toàn tìm không thấy lý do để không dính vào.

“Còn mời thượng ‌tông thu lưu chúng ta.”

Mắt thấy bọn người Tề Hùng không có trả lời, nhưng lại rơi vào trầm tư, khiến cho mấy tên Thánh giả cầm đầu này lập tức quỳ xuống, thái độ thành khẩn nói ra.

Thấy vậy, bọn người Tề Hùng liếc mắt nhìn nhau, hoàn toàn không ngờ rằng mọi thứ sẽ phát triển thành ra thế này.

Nhưng nói như vậy, coi như là bọn họ đã trực tiếp thu phục hơn phân nửa thế lực phụ thuộc của Thánh địa Kình Thiên rồi sao?

“Tông chủ của các ngươi không có ở Vạn Yêu Quan, chuyện này hắn có biết sao?”

“Hồi thượng tông, tông chủ của chúng ta đương nhiên sẽ không từ chối, chúng ta cũng sẽ không cho bọn họ cơ hội từ chối.”

Hả ???

Tại sao những lời này lại quen thuộc như vậy? Đúng rồi, hình như Phong Hòa tông cũng là nói như vậy.

Ánh mắt của bọn người Tề Hùng càng lúc càng trở nên phức tạp, đừng nói là cái bọn gia hỏa này cũng muốn đi theo Phong Hoà tông đấy? Ngay cả các từ ngữ cũng được dùng giống hệt nhau.

Trên thực tế thì đúng là như vậy, mọi người có thể hạ quyết tâm nhanh như vậy, vẫn có sự đóng góp một phần sức lực của Phong Hoà tông.

Đối với Đạo Nhất tông thì việc tiếp nhận những thế lực phụ thuộc này cũng không phải là chuyện xấu, không chỉ có thể có được rất nhiều tài nguyên tu luyện một cách lâu dài ổn định, mà còn có thể để Đạo Nhất tông nhanh chóng có được chỗ đứng vững chắc.

Xa không nói, Vạn Yêu quan lúc này, về cơ bản là đã rơi vào tay của Đạo Nhất tông.

Đến lúc đó, cho dù Thánh địa Kình Thiên muốn để cho bọn họ rời đi, cũng là chuyện không thể nào.

Có một câu nói như thế này, thỉnh thần dung dị tống thần nan*, ngươi đã mời ta đến Đạo Nhất tông, lại muốn đuổi ta đi thì không đúng rồi.

(*:tục ngữ, mời thần đến dễ tiễn thần khó; hình dung có một số thế lực mời đến thì dễ, mời đi thì khó).

Sau khi trầm tư một lát, Tề ‌Hùng đã đưa ra quyết định.

“Được, bổn tọa đồng ý với các ngươi, nhưng việc này tạm thời đừng rêu rao ra ngoài, càng không được thông tri cho Thánh địa Kình Thiên, đối với Đạo Nhất tông ta cùng với các ngươi đều có chỗ tốt, hiểu chưa?”

Tề Hùng làm như vậy cũng là vì muốn dự định giấu diếm thêm một khoảng thời gian nữa, nếu như bây giờ lại để Thánh địa Kình Thiên phát hiện ra, tình hình chắc chắn sẽ vượt quá tầm kiểm soát.

Mặc dù Dư Mạt sư thúc đã đột phá đến Đại Đế cảnh, nhưng vẫn còn một khoảng cách khá lớn so với Thánh địa Kình Thiên.

Đợi đến lúc Vương Mãn sư thúc và Nguyên ‌ Thương sư thúc cũng đột phá Đại Đế, Đạo Nhất Tông mới xem như thật sự có tư cách chống lại Thánh địa Kình Thiên.

Vào thời điểm đó, cho dù Thánh địa Kình Thiên có biết chuyện, Đạo Nhất tông cũng có sức đánh nhau với bọn họ một trận.

Tất cả tu sĩ nghe vậy, đương nhiên vội vàng gật đầu.

Hắn bàn giao thêm vài câu nữa, sau đó mới bảo mọi người giải tán, cũng dặn dò bọn họ tới phủ thành chủ ăn cơm vào ngày mai.

Chỉ một câu này thôi đã làm cho tất cả mọi người vui vẻ ra mặt, đây không phải là thứ mà bọn hắn thèm khát từ lâu sao?

Hơn nữa, sự hào phóng của Tề Hùng thực sự khiến mọi người càng trung thành hơn.

Nếu như so sánh giữa hai thế lực này, Thánh địa Kình Thiên lại là một con Tỳ Hưu chỉ có thể vào mà không thể ra, tính làm quái gì chứ.

“Ai, đầu nhập vào Đạo Nhất tông quả nhiên là một quyết định sáng suốt.”

“Đúng vậy, hơn nữa nhìn qua thì hình như bên phía Đạo Nhất Tông cũng không sợ Thánh địa Kình Thiên cho lắm, cho nên chỉ cần đi theo Đạo Nhất Tông cứ thế mà làm, chuyện của sau này cũng không cần ta phải lo lắng quá mức nữa rồi.”

“Tạm thời khoan hẵng nói đến những thứ này, đừng quên chuyện mà thượng tông đã dặn dò, nhất định phải giữ bí mật.”

“Chúng ta, chúng ta đương nhiên biết nặng nhẹ.”

Người của các đại thế lực cũng lần lượt trở về, rất nhanh đã đến nửa đêm, tuy nhiên ngay vào lúc này, trong số đó có mấy tên Thánh giả của các đại thế lực nhận được truyền tin của Thánh địa Kình Thiên.

Bọn họ vốn còn đang chờ mong mỹ thực của ngày mai, nhưng sau khi đột nhiên nhìn thấy Hiển Ảnh trận bàn sáng lên, hơn nữa đối phương còn là Thánh Chủ Kình Thiên, khiến cho mấy tên Thánh giả này nhất thời sửng sốt.

Muộn như vậy rồi, lão già này tìm chúng ta làm gì?

Trong lòng bọn họ chấn động không thôi, nhưng ngoài mặt thì vẫn phải tỏ ra bình tĩnh, cung kính hành lễ.

“Tham kiến thánh chủ.”

“Ừm, lần này ta có việc muốn giao cho các ngươi……”

Đối mặt với mấy người này, thái độ của Thánh chủ Kình Thiên cực kỳ lãnh đạm, cũng không khách khí, trực tiếp giải thích mục đích liên hệ tới.

Chỉ là càng nghe, trong lòng của những người này càng trở nên phức tạp.

Lão già này thế mà lại hợp tác với cả Yêu tộc rồi? Chẳng những muốn bọn họ phối hợp với đám Yêu tộc, mà còn muốn bí mật mở cửa Vạn Yêu Quan, để bên phía Yêu tộc đánh vào nội quan, sau đó giết tất cả mọi người trong Đạo Nhất tông.

Cái này mẹ nó bị điên rồi sao? Ngươi thân là Đại Đế của Nhân tộc, là Thánh chủ của Thánh địa, vậy mà lại đám chạy đi hợp tác với Yêu tộc?

Quả thực là giật nảy cả mình, sau khi giải thích mọi chuyện một cách đơn giản xong, Thánh chủ Kình Thiên trầm giọng nói.

“Đều nghe rõ chưa vậy?”

“A a, Thánh chủ yên tâm, chúng ta đều nghe rõ.”

“Hừ, làm cho tốt chuyện này, sau khi thành công, bổn tọa sẽ ban thưởng không thiếu.”

“Đa tạ thánh chủ.”

“Ừm.”

Còn ban thưởng sao? Sau khi Thánh chủ Kình Thiên dập trận bàn, mấy người kia đều sững sờ nguyên tại chỗ.

Cái tên này mẹ nó điên thật rồi, vậy mà lại dám liên hợp với Yêu tộc.

Nếu là trước kia, mấy người bọn họ đương nhiên còn có cảm xúc lẫn lộn, đoán chừng vẫn sẽ lựa chọn thi hành mệnh lệnh như cũ, dù sao cũng không có lựa chọn nào khác, nhưng hiện tại, sau khi mấy người bọn họ biết được chuyện này liền không chút do dự mà lập tức đi ra ngoài, vội vàng chạy đến phủ Thành chủ.

Tại Thánh địa Kình Thiên, sau khi làm xong hết thảy mọi thứ, Thánh chủ Kình Thiên cũng đã bình tĩnh lại, trên khuôn mặt cũng nổi lên một nụ cười lạnh.

“Đạo Nhất tông, ta sẽ chống mắt lên xem, Đạo Nhát tông các người làm sao còn sống mà rời khỏi được Vạn Yêu Quan? Vạn Yêu Quan này là nơi bổn tọa đặc biệt lựa chọn nơi táng thân cho các ngươi.”

Thánh chủ Kình Thiên tràn đầy tự tin và cảm thấy rằng kế hoạch của mình chính là hoàn mỹ vô khuyết.

Nhưng hắn không ngờ tới, ngay tại lúc hắn còn đang nghĩ như vậy, trong phủ Thành chủ tại Vạn Yêu Quan, bên phía Tề Hùng sau khi nhìn lên mấy tên Thánh giả ở trước mặt này, trên khuôn mặt của hắn cũng hiện lên vẻ nghi hoặc nói.

“Đã muộn như vậy rồi, các ngươi tới đây là…”

“Thượng tông, chúng ‌ta muốn tố cáo.”

Hả ???

Một kế hoạch hoàn mỹ vô khuyết ở trong lòng của Thánh chủ Kình Thiên, vừa mới quay đầu một cái là đã hoàn toàn bị bại lộ ở ngay trước mặt của Tề Hùng, mà còn không rõ chi tiết.

Còn chưa kịp bắt đầu đâu, nhưng ngay cả quần lót của Thánh chủ Kình Thiên đã bị những người bên dưới thu mua sạch sẽ.

Không đúng, những người này không còn được xem như là người của Thánh chủ Kình Thiên nữa, mà là người của Đạo Nhất tông.

Sau khi bọn họ đem đầu đuôi mọi chuyện nói cho Tề Hùng một cách chính xác về những gì Thánh địa Kình Thiên đã nói vừa rồi, vốn cho rằng sau khi Tề Hùng nghe xong thì sẽ rất tức giận, ít nhất là cũng phải lên án mạnh mẽ Thánh chủ Kình Thiên một phen.

Nhưng ai ngờ, sau khi mấy người bọn họ nói xong, đợi rất lâu cũng không nhận được câu trả lời của Tề Hùng, liền nghi hoặc mà ngẩng đầu, nhưng chỉ vừa nhìn thoáng qua thì cả người đều sững lại.

Không phải chứ, vẻ mặt này hình như có gì đó không đúng? Tề Hùng chẳng những không có lộ ra bất kỳ sự tức giận hay khẩn trương nào, chẳng những trên người của hắn xuất hiện từng tia sáng màu đỏ, mà trong ánh mắt kia còn lộ ra vẻ hưng phấn, chờ mong không chút che giấu.

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, mẹ nó hiện tại là tình huống gì đây?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right