Chương 725: Tất cả mọi người đều cảm tạ hắ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,901 lượt đọc

Chương 725: Tất cả mọi người đều cảm tạ hắ

Tề Hùng tràn đầy tự tin, dù sao thì loại chuyện này, Đạo Nhất tông hắn cũng không phải chỉ gặp lần một lần hai, cho nên là hắn có nắm chắc.

Nhưng những người có mặt ở đây thì lại khác, nếu thực sự để Yêu Đế nhập quan, điều này mẹ nó nghe qua cũng quá viển vông rồi, bởi vì đây là ý tưởng muốn tự mình tìm cái chết.

Vì vậy, mặc dù Tề Hùng đã mở miệng giải thích, nhưng gương mặt của mọi người vẫn tràn đầy sự lo lắng.

“Thượng Tông, mặc dù nói là tương kế tựu kế, nhưng nếu chúng ta thả Yêu Đế nhập quan, chẳng phải là có chút liều mạng sao?”

“Đúng vậy, cho nên là mong Thượng Tông suy nghĩ lại, bởi vì Vạn Yêu quan này không thể có sai sót gì được.”

“Hay là chúng ta để một ít Yêu Hoàng vào trước? Về phần Xích Long Yêu Đế, lần sau lại nói?”

Có người lên tiếng đề nghị kiếm mấy con Yêu Hoàng là được rồi.

Nghe vậy, Tề Hùng lập tức trở nên tức giận mà dựng râu rồi nhìn chằm chằm vào đám người kia, sau đó hừ lạnh một tiếng.

“Thả vài đầu Yêu Hoàng vào để làm gì? Ta mịa nó muốn là muốn ăn Yêu Hoàng chứ không phải có mấy thứ đó, nếu không thì cần gì phải phiền phức như vậy làm gì?”

“Dù sao các ngươi cũng là cường giả của Nhân tộc ta, tại sao nguyên một đám lại nhát gan như chuột vậy? Chẳng lẽ thịt đã đưa tới miệng rồi còn không dám ăn sao?”

Tề Hùng cảm thấy rất buồn bực, Yêu Đế mẹ nó đã nằm trên thớt, đám người này sao lại sợ như vậy chứ?

Cái này cũng không thể trách bọn họ được, dù sao phe mà bọn họ đã đi theo trước đó là Thánh địa Kình Thiên, cho nên làm gì có chuyện chủ động đối phó Yêu tộc chứ?

Chỉ cần Yêu tộc không chủ động khiêu khích bọn họ, bọn họ sẽ không bao giờ chủ động tấn công.

Nhưng kể từ khi Đạo Nhất tông đến, công thủ này dường như đã thay đổi theo cách không thể giải thích được.

Yêu tộc mịa nó đã trở thành bên bị tấn công, còn bên phía Đạo Nhất tông thì cứ mỗi khi có cơ hội là sẽ muốn ra khỏi thành làm một chuyến, cứ lập lại như thế.

Đối mặt với sự thay đổi như vậy, tất cả mọi người quả thực có chút không thể thích ứng kịp.

Nói dễ nghe một chút là ổn thỏa, nhưng nói trắng ra thì chính là hèn nhát.

Sau khi bị Tề Hùng chỉ mũi quát mắng một trận, mọi người cũng ào ào cúi đầu.

“Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, về sau sẽ có người của Đạo Nhất tông ta dẫn đường cho các ngươi, còn các ngươi chỉ cần phối hợp là được.”

” “Bổn tọa chỉ có một cái yêu cầu, chấp hành mệnh lệnh, nếu như có ai dám thả Xích Long Yêu Đế đã lên thớt, sau này đừng hòng có cơm ăn.”

“Vâng.”

Nói đến đây xong, tất cả mọi người tự nhiên không dám nhiều lời nữa, đều gật đầu đáp ứng.

Sau khi để mọi người giải tán, trong suốt quãng đường trở lại hậu viện, Tề Hùng hùng hổ mắng.

“Một đám nhát gan, thịt đưa tới miệng cũng không dám ăn.”

“Có chuyện gì vậy?”

Thấy Tề Hùng như vậy, Hồng Tôn tò mò nói, sau khi nghe Tề Hùng kể lại chuyện vừa rồi, Hồng Tôn cười nói.

“Cũng không có gì đâu, chỉ cần bọn họ mở cửa, sau đó để chúng ta tự mình đến tiếp đón là được, nhưng cũng cần phải chuẩn bị trước mới được.”

“Đúng vậy, ta chỉ cần thấy bực mình thôi, đúng là một đám nhát gan.”

Sau đó, một đám phong Hồng Tôn, Tần Sơn Hải, Lâm Phá Thiên, Mặc Vân bao gồm cả bọn đệ tử trẻ tuổi Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, mỗi người dẫn đầu một đội tu sĩ, ở trong thành bắt đầu công tác chuẩn bị.

Tự tin là một chuyện, nhưng chuẩn bị vạn toàn cũng là điều cần thiết, bởi vì Đạo Nhất tông sẽ không đánh giá thấp bất kỳ đối thủ nào.

Khi đến lúc phải thận trọng, Đạo Nhất tông chắc chắn là cẩn thận một thớt.

“Ta nói này sư huynh, ngươi còn muốn chôn nữa sao? Đây đã là tấm phù trận thứ mười rồi đấy.”

Giống như lúc này, một tên đệ tử của Phong Hòa tông dùng vẻ mặt kỳ lạ mà nhìn về phía Từ Kiệt ở trước mặt, cả người tê dại.

Vẫn là cùng một chỗ, chôn phù trận rồi chôn trận bàn, tới tới lui lui, đây đã là tấm phù trận thứ mười rồi, ngươi còn muốn làm gì nữa?

Nhưng đối với cái này, Từ Kiệt lại dùng giọng điệu thản nhiên mà nói ra.

“Phòng ngừa vạn nhất.”

Hả? Ngươi mẹ nó gọi cái này là phòng ngừa vạn nhất? Chỉ là cái vạn nhất này có hơi nhiều thì phải?

Cái này còn chưa tính, sau đó Từ Kiệt còn làm ra một trận phù trận khác, mà điều này cũng trực tiếp làm cho các đệ tử của Phong Hòa tông choáng váng.

Bọn họ đã từng nhìn thấy trận bàn và phù trận, nhưng mịa nó cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy qua trận pháp phù trận nào cả, cho nên đây là cái đồ chơi gì vậy?

“Sư huynh, cái gì trận bàn phù trận cơ? Trên đời còn có thứ đồ chơi như vậy sao?”

“Ồ, tự ta phát minh ra nó đấy, cái này chính là lợi dụng một bố cục đặc biệt, sau đó sắp xếp các phù trận ở những vị trí bố trí đặc biệt, rồi lại phối hợp các loại hình khác nhau để tạo thành một loại hiệu quả tương tự như trận pháp.”

Hả?

Mặc dù có chút nghe không hiểu, nhưng tại sao lại có cảm giác có chút lợi hại vậy.

Liên tục mấy ngày ở trong thành bố trí bẫy rập, dù sao nếu để cho người của các đại thế lực làm cũng có chỗ không tốt, bởi vì có rất nhiều người trong số bọn họ chưa chưa từng nghe nói qua loại thủ đoạn này của Đạo Nhất tông.

“Ta đi, chẳng lẽ hệ thống tu luyện của Đông Châu khác với chúng ta sao?”

“Không biết, bởi vì lúc ta còn trẻ đã từng đi tới Đông Châu, so với chúng ta thì rớt lại ở phía sau rất nhiều.”

“Vậy mấy cái trận bàn phù trận kia là gì, ngươi giải thích cho ta đi.”

“Cái này…Ta…”

Không nói nên lời, nhưng sau khi trải qua mấy ngày nỗ lực, bên trong Vạn Yêu quan cũng sớm đã trở thành một nơi thiên la địa võng, cho dù là ở bất kỳ cái xó xỉnh nào cũng có thể chôn vùi hơn chục tấm phù trận.

Mà người của các đại thế lực cũng đã ước tính sơ bộ số lượng phù trận và trận bàn được sử dụng trong lần này.

Sau khi tính toán xong, tất cả mọi người đều sững sờ, gần mịa nó hai mươi vạn tấm phù trận đã được sử dụng, bao gồm rất nhiều phù trận cao giai, còn có trận bàn cũng đã vượt qua con số mười vạn.

Mẹ nó phù trận với trận bàn không cần tiền sao?

Tất cả những thứ này đều là tiền, đều là tài nguyên tu luyện.

Mà những tông môn có quy mô nhỏ, sau khi nhìn thấy một màn này thì đau lòng đến phát khóc.

Cho dù bọn họ có bán đi cả cái tông môn, sợ là cũng không thu được nhiều phù trận và trận bàn như vậy.

Bại gia tử, đông đảo tu sĩ lại có một cái nhận thức mới về Đạo Nhất tông.

Thế mà cái này vẫn luôn là tính cách của Đạo Nhất Tông cho tới nay, bởi vì mỗi khi bọn họ muốn động thủ, vậy thì nhất định là muốn dùng trận bàn và phù trận trêu chọc ngươi một đợt trước, sau đó mới đi lên, còn về tài nguyên tu luyện thì luôn có biện pháp lấy được.

Bên phía Đạo Nhất tông đã chuẩn bị sẵn sàng, mà bên phía Xích Long Yêu Đế cũng đã tập hợp tất cả yêu thú ở dưới quyền của mình, chuẩn bị phát động một cuộc tấn công vào Vạn Yêu quan.

“Thánh chủ Kình Thiên, ngươi xác định là không có vấn đề gì chứ?”

“Yên tâm, đêm mai tấn công, bổn tọa sẽ cho người mở cửa thành ra, đến lúc đó là ngươi có thể đi vào.”

Thánh chủ Kình Thiên bình tĩnh nói, đương nhiên là hắn đã sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, nhưng mấy tên Thánh giả kia lại quay xe và đem việc này nói cho Tề Hùng biết, sau đó bên phía Tề Hùng cũng đã sớm phái Tuyệt Ảnh nghiêm mật giám thị nhất cử nhất động của Yêu tộc.

“Sư muội, chuyện này giao cho ngươi, ngươi chỉ cần tra rõ động tĩnh của Yêu tộc là được.”

“Đại sư huynh yên tâm.”

Tuyệt Ảnh đã đột phá cấp Đại Thánh, cho dù có là Yêu Đế thì chỉ cần nàng không tự mình tìm đường chết mà áp sát quá gần, thì đối phương khó có thể phát hiện ra nàng, dù sao bản thân nàng cũng là phong chủ của Ảnh phong, cho nên luận về kỹ năng che giấu thì không có ai trong Đạo Nhất tông có thể sánh được.

Nghe thấy câu trả lời khẳng định từ Thánh chủ Kình Thiên, ánh mắt của Xích Long Yêu Đế lộ ra một vệt ý cười.

“Nhớ kỹ những gì mà ngươi đã hứa.”

“Bổn tọa biết.”

“Tốt.”

Sau khi kết thúc liên lạc, Xích Long Yêu Đế đã nhanh chóng triệu tập tất cả Yêu Hoàng ở dưới trướng của mình đến, sau đó là hạ lệnh tấn công.

Cho tới nay, Yêu tộc và Nhân tộc ở Vạn Yêu quan triền đấu, hai bên đều có những trận thắng bại với nhau, nhưng bên phía Yêu tộc chưa bao giờ có thể chinh phục được Vạn Yêu quan.

Nhưng lần này, Xích Long Yêu Đế đã nhìn thấy hy vọng chiến thắng, và tất cả những điều này là nhờ Thánh chủ Kình Thiên.

“Thánh chủ Kình Thiên, bản đế thật muốn cảm tạ ngươi, nếu không phải có sự giúp đỡ của ngươi, làm sao bản đế có thể có được một cơ hội lập nên công tích lớn như vậy.”

Trong khi Xích Long Yêu Đế đang cảm thán, thì một bên khác, trong Vạn Yêu quan, Tề Hùng đang đứng trên tường thành, cũng cảm thán theo cách tương tự.

“Thánh chủ Kình Thiên, vận khí của Đạo Nhất Tông ta, nếu không có sự giúp đỡ của ngươi, nguyên liệu nấu ăn cấp Yêu Đế này làm sao có thể tự mình đưa tới miệng đây.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right