Chương 733: Đến rồi, đến rồi
Một đám tu sĩ ở chỗ này đều cảm thấy không hiểu, cái gọi là một con Yêu Đế còn chưa đủ là có ý gì.
Ở một bên khác, tên tu sĩ này đã thông báo cho Tề Hùng về câu trả lời từ Thánh địa Thiên Long, nghe vậy, đám người Tề Hùng đều cười.
“Được, làm tốt lắm.”
Gật đầu hài lòng, mặc dù được khen ngợi, nhưng tên tu sĩ này lại ngập ngừng, vẻ mặt phức tạp.
“Thượng tông, có mấy lời không biết có nên nói hay không.”
“Không biết thì đừng nói.”
Hả?
“Chúng ta làm như vậy có phải hơi quá rồi không… Làm vậy không phải là có chút không tín rồi?”
Sự khác biệt giữa gian lận và tấn công lén lút là gì? Truyền miệng chẳng hay ho gì, chính là sẽ làm tổn hại đến uy nghiêm của tông môn.
Nhưng đối với điều này, bọn người Tề Hùng đều nhìn tu sĩ này với vẻ mặt như thể họ đang nhìn một đứa ngốc.
“Bảo thủ.”
“Hả?”
“Bản tọa hỏi ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn nói đạo lý với nguyên liệu nấu ăn sao? Chẳng lẽ lại giống như người bình thường sẽ nói đạo lý với lợn cừu ở trong nhà sao?”
“Cái này…”
“Hơn nữa, đối phó với yêu tộc có còn quan trọng sao? Người không thuộc cùng chủng tộc nhất định sẽ có tư duy khác biệt, có thể thắng là được, ngươi quản nó là mèo đen hay mèo trắng làm gì, chỉ cần bắt được chuyện thì là một con mèo tốt.”
“Coi như ngươi lùi một vạn bước, chuyện này có quan hệ gì đến Đạo Nhất tông ta? Cho dù về sau có bị bại lộ thì cũng là do Thánh chủ Kình Thiên tính kế.”
Hả?
Hắn gần như đã bị Tề Hùng thuyết phục, đúng vậy, chúng ta nói đạo lý với Yêu thú làm gì, lúc bọn nó săn giết Nhân tộc thì có nói đạo lý sao?
Nhưng ai có thể ngờ rằng giây tiếp theo, câu nói của Tề Hùng đã khiến tên tu sĩ này lập tức choáng váng.
Khá lắm, hóa ra ngay từ lúc bắt đầu thì các ngươi đã có ý định đổ tội cho Thánh chủ Kình Thiên rồi? Ngay cả con đường thoát tội sau này cũng mẹ nó nghĩ kỹ rồi.
Hắn ngây người nhìn bọn người Tề Hùng, thật sự không có điểm mấu chốt sao?
“Được, người ta đã đồng ý, vậy thì chúng ta cũng nên đi xuống chuẩn bị đi, chờ nguyên liệu… Không, chờ Yêu Đế tới, nghênh đón tốt một chút.”
Cái sự nghênh đón mà ngươi nói có phải là cái sự nghênh đón mà ta nghĩ không?
Ánh mắt của tên tu sĩ này tràn đầy sự phức tạp mà gật đầu, sau đó hắn lại giấu tâm tình phức tạp ở trong lòng rồi rời khỏi phủ Thành Chủ.
Bên phía Thánh chủ Thiên Long căn bản không ý thức được nguy hiểm.
Sau khi giải thích về Thánh địa, nó đi thẳng đến Vạn Yêu quan.
Cho dù lần này phải đánh đổi một số thứ thì nó cũng phải cố gắng hết sứccứu Xích Long Yêu Đế ra ngoài cho bằng được.
Với tốc độ của Thánh chủ Thiên Long, hắn rất nhanh đã đến bên ngoài Vạn Yêu quan, mà một đám Yêu Hoàng đều đã đợi ở đây từ lâu.
Thấy Thánh chủ Thiên Long hiện thân, một đám Yêu tộc đều cúi đầu nói.
“Tham kiến Thánh chủ.”
“Ừm.”
Dửng dưng gật đầu, dưới sự chen chúc của một chúng Yêu Hoàng, Thánh chủ Thiên Long sải bước đi vào đại diện.
Mặc dù đã biết được ý đồ của Thánh chủ Thiên Long đến đây từ lâu, nhưng vẫn có một con Yêu Hoàng lên tiếng đề nghị.
“Thánh chủ, lần này chúng ta sẽ đi cùng ngươi vào trong đó, cẩn thận bị Nhân tộc lừa gạt.”
“Không sao, chỉ cần ba vị Yêu Hoàng tiến vào hải quan cùng ta, còn những người còn lại cứ việc chờ ở bên ngoài.”
Đàm phán lần này chính là vì để cứu Xích Long Yêu Đế, cho nên Thánh chủ Thiên Long tự nhiên không thể hùng hổ dọa người, nếu thật sự ép Nhân tộc vào thế khó mà giết chết Xích Long Yêu Đế, vậy thì tổn thất này cũng không đáng.
Hơn nữa, thân là Yêu Đế, Thánh chủ Thiên Long tương đối tự tin.
Đối phó với Nhân tộc cũng không phải là lần đầu tiên, nó tự tin về việc cho dù có nguy hiểm gì, cũng có thể dùng thực lực của mình mà an toàn thoát thân.
Yêu Vương thấy vậy, còn muốn nói thêm gì đó, dù sao bọn họ cũng đã từng tự mình trải qua chiến trận, tuy rằng không biết nên miêu tả như thế nào, nhưng những Nhân tộc ở Vạn Yêu quan này thật sự rất kỳ quái.
Bỉ ổi vô sỉ, không có giới hạn dưới, các loại thủ đoạn thì càng nối tiếp từng tầng từng lớp, khiến người ta khó có thể đề phòng.
Tâm lý của bọn họ đích thật là lo lắng sẽ xuất chuyện ngoài ý muốn nào đó.
Nhưng mà, Thánh chủ Thiên Long lại kiên trì như vậy, hơn nữa lần này xác thực là đến để đàm phán, rồi còn nghĩ đến chuyện Nhân tộc cũng sẽ không làm chuyện gì quá phận, cho nên chúng Yêu tộc do dự mãi cũng không nói gì thêm.
Sau một hồi thảo luận, ngày hôm sau, Thánh chủ Thiên Long đã dẫn theo ba con Yêu Hoàng đến bên ngoài Vạn Yêu quan, mà phía sau bọn hắn còn có một lượng lớn yêu thú.
Một khi có sự cố xảy ra, bọn họ sẽ hành động ngay khi có thể.
“Sẽ không có chuyện gì chứ?”
Một đám Yêu Hoàng nhìn đám người Thánh chủ Thiên Long ở ngoài thành từ xa, trong lời nói tràn đầy bi thương.
Nghe vậy, có một con yêu thú ở một bên trả lời.
“Sẽ không đâu, lần này dù sao cũng chỉ là đi đàm phán mà thôi, chẳng lẽ Nhân tộc còn dám động thủ sao?”
“Nếu là của lúc trước thì đúng là có sự tự tin này, nhưng bây giờ…”
“Đừng tự mình loạn trận cước, mặc kệ Nhân tộc có làm cái gì, bọn họ cũng không dám không tuân theo quy củ.”
“Hy vọng là thế.”
Lúc này, một đám Yêu Hoàng mới thực sự nhớ tới quy củ, nhưng đáng tiếc, Đạo Nhất tông chưa bao giờ là người nói quy củ.
Hoặc là những quy tắc chó má nào đó tồn tại giữa Nhân tộc và Yêu tộc? Ai quyết định?
Song phương vốn là tử địch, đời này qua đời khác đấu đá từ lâu đã trở thành mối quan hệ không chết không thôi, cho nên dưới tình huống như vậy, dạng quy tắc vớ vẩn cẩu thí đó có ích lợi gì?
Cổng thành chậm rãi mở ra, một đám tu sĩ đã sớm đợi ở chỗ này, nhưng trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ phức tạp.
Cho tới tận bây giờ, mọi người đương nhiên đã biết kế hoạch của Đạo Nhất tông, mà mọi thứ ở trong thành cũng đã được bố trí xong.
Lúc mới biết kế hoạch này, tất cả mọi người đều bị doạ cho ngây người, mẹ nó đã bắt được một Xích Long Yêu Đế, hiện tại lại muốn lấy thêm một Yêu Đế, bọn họ thật sự cho rằng mình đang ăn bánh bao hấp, trái một ngụm phải một ngụm sao.
Nhưng Hết lần này tới lần khác, vậy mà Thánh chủ Thiên Long lại tới.
Hơn nữa khi nhìn thấy Thánh chủ Thiên Long chỉ mang theo có ba con Yêu Hoàng sải bước tiến vào Vạn Yêu quan, tốc độ của chúng nó còn lục thân bất nhận, khiến cho chúng tu sĩ cũng nhịn không được mà thở dài trong lòng.
Cuối cùng vẫn tới.
“Người của Đạo Nhất tông đâu? Bản đế đã tới, chẳng lẽ không có người ra nghênh đón sao?”
Nhìn một đám tu sĩ ở trước mặt, Thánh chủ Thiên Long bá đạo quát một tiếng.
Tuy rằng đã đến, nhưng cũng không thể mặc cho người ta nắm, Đạo Nhất Tông nói một con Yêu Hoàng không có tư cách, vậy một đám vớ va vớ vẩn này đương nhiên cũng không đủ tư cách để nói chuyện với bản đế.
Cho tới bây giờ, Thánh chủ Thiên Long cũng không phát giác được vấn đề, mà một chúng tu sĩ của Nhân tộc bên này cũng là theo kế hoạch mà tỏ ra cung kính nói.
“Thượng tông đã đợi sẵn rồi, mời Yêu Đế đi theo ta.”
“Hừ, Nhân tộc các ngươi đãi khách như vậy sao? Dẫn đường đi.”
Hừ lạnh một tiếng, dưới sự dẫn dắt của mấy tên tu sĩ Nhân tộc, đám người Thánh chủ Thiên Long tiến vào thành, mà cổng thành ở sau lưng hắn, lúc này mới chậm rãi đóng lại.
Rất nhiều yêu thú ở bên ngoài quan ải nhìn Thánh chủ Thiên Long thành công tiến vào thành, nhưng giây tiếp theo cổng thành đã bị đóng lại.
Trong lúc nhất thời, không biết tại sao, bọn họ đột nhiên có cảm giác quen thuộc.
“Hả? Sao ta cảm thấy cảnh này quen quen.”
“Mẹ kiếp, Xích Long Yêu Đế…”
Xích Long Yêu Đế vào thành không phải cũng giống như vậy sao, bây giờ Thánh chủ Thiên Long vào thành, mẹ nó cổng thành liền đóng lại, trong nháy mắt, từ tận đáy lòng của chúng Yêu Hoàng đều nổi lên một tia bất an cực độ.
“Không thể nào…”
“Không có khả năng.”
“Đừng mẹ nó nói nhảm nữa, mau đi cứu Thánh chủ.”
Lúc trước sau khi cổng thành đóng lại, Xích Long Yêu Đế liền không có tin tức, hiện tại Thánh chủ Thiên Long vừa tiến vào thành, cổng thành lại đóng, vậy thì kết quả sẽ như thế nào?
Nghĩ đến đây chúng yêu Hoàng đều cảm thấy da đầu tê dại, hoàn toàn không để ý tới những thứ khác, lập tức xông về phía Vạn Yêu quan, trong lòng càng mắng cả dòng họ Nhân tộc.
Tại sao chủng Nhân tộc này dám, làm sao họ dám.