Chương 742: Ăn Xong Bữa Này Rồi Đi Đi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,951 lượt đọc

Chương 742: Ăn Xong Bữa Này Rồi Đi Đi

Có thể nói, oán hận ở trong lòng của Thánh chủ Kình Thiên thật kinh người, mà bên phía Yêu tộc cũng như vậy.

Đặc biệt là hai lão tổ Yêu Đế của Thánh địa Thiên Long, bọn chúng hận đến mức muốn xé xác đám người Thánh chủ Kình Thiên và Dư Mạt thành từng mảnh.

“Nhân tộc hiện tại không chịu nói chuyện, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Vậy buộc họ phải đàm phán.”

“Ngươi muốn gây ra trận đại chiến giữa hai tộc sao?”

“Tại thời khắc mấu chốt mà bọn họ không đồng ý như vậy, cho nên nếu nhân tộc đã bắt Yêu Đế của chúng ta, vậy chẳng lẽ chúng ta không được phép bắt Yêu Đế của bọn họ sao? “

Bọn họ sẽ bắt Thánh chủ Kình Thiên, sau đó đem đi trao đổi, đây cũng chính là ý tưởng của hai vị lão tổ Yêu Đế của Thánh địa Thiên Long.

Cùng lúc đó, sau khi mọi người đã trở về Vạn Yêu quan, mắt thấy giờ ăn đã sắp đến, vì vậy Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì đã sớm mang người đến đợi.

Bây giờ hai người này, cứ mỗi lần đến giờ cơm là lại hoạt động tích cực hơn những người khác.

Mà mỗi lần đến giờ ăn cơm, tốc độ di chuyển như bay của bọn họ lại khiến đám người Lý Chính Thanh cảm thấy hơi choáng ngợp.

“Ta nói này Thánh chủ, dù sao ngươi cũng là Thánh chủ của Thánh địa Vân La chúng ta, có thể đừng hạ giá như vậy không, không phải chỉ là một bữa cơm thôi sao?”

Lý Chính Thanh âm dương quái khí nói ra, nhưng thứ mà hắn nhận được lại là một câu “cút” của Thánh chủ Vân La.

Chuyện này làm sao có thể giống nhau được, quả thực đồ ăn của Đạo Nhất tông là mỹ vị thần tiên, cho nên mịa nó ai mà chịu nổi.

Trời đất bao la nồi cơm lớn nhất, hiện tại cho dù là ai thì cũng không thể ngăn cản Thánh chủ Vân La hắn ăn cơm.

Bọn họ vẫn ăn một bữa tối đến sảng khoái không thôi rồi mới hài lòng rời đi, nhưng sau khi toàn bộ người của hai đại Thánh địa đều đã rời đi, một chúng tu sĩ ở trong Vạn Yêu quan đều tập trung ở phủ Thành chủ.

Bọn họ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, bởi vì đều được Đạo Nhất tông gọi đến, cho nên bọn họ mới tập trung ở nơi này.

Lúc này, ở trước viện đã đứng đầy người, nguyên một đám châu đầu ghé tai mà nhỏ giọng nghị luận.

“Ngươi có biết tại sao Thượng tông lại gọi chúng ta tới đây không?”

“Không biết, ta cũng chỉ vừa mới nhận được lời triệu kiến của thượng tông thôi.”

“Còn ngươi, ngươi có biết không?”

“Không biết.”

Mọi người cũng không biết, rốt cuộc là vì sao phải đến đây vào đêm hôm khuya khoắt như vậy, nhưng lúc mọi người đang suy đoán lung tung, Tề Hùng đã mang theo bọn người Hồng Tôn ra ngoài.

Nhìn thấy một đoàn người Tề Hùng đến, mọi người cũng nhao nhao hành lễ.

“Tham kiến thượng tông.”

“Chư vị nhất định là rất ngạc nhiên về mục đích mà các ngươi tụ tập ở đây vào đêm hôm khuya khoắt như vậy.”

Nghe vậy, mặc dù đám đông không trả lời, nhưng rõ ràng là đã chấp nhận, mà bọn họ cũng rất tò mò, bởi vì trước nay chưa từng xảy ra một chuyện như thế này cả.

Thấy vậy, Tề Hùng khẽ mỉm cười.

“Bây giờ là lúc để mọi người đưa ra lựa chọn.”

Lời này vừa nói ra, càng làm cho tất cả mọi người có mặt đều sửng sốt, ý gì đây? Đưa ra lựa chọn gì?

Bỏ qua sự biến sắc của mọi người, Tề Hùng tiếp tục nói.

“Các ngươi đã biết quan hệ giữa Đạo Nhất Tông và Thánh địa Kình Thiên, hiện tại Vạn Yêu Quan đã thuộc về Đạo Nhất Tông ta, đương nhiên là không có lý do gì mà phải chắp tay nhường lại cho người khác.”

“Nói thẳng ra, nhất định sẽ có một trận đại chiến giữa Đạo Nhất Tông và Thánh địa Kình Thiên, người thắng sống, kẻ thua phải chết. Cho nên chư vị cũng nên có lựa chọn của chính mình rồi.”

Trong nháy mắt, bầu không khí ở trong tiền viện trở nên ngột ngạt, buộc bọn họ phải đứng chọn đội cho riêng mình.

Tuy nói lúc này đã có rất nhiều tu sĩ đều thần phục Đạo Nhất tông, nhưng phần lớn trong số đó là bởi vì món ngon cám dỗ.

Nhưng khi đối mặt với thời khắc sinh tử tồn vong, bọn họ có thể có bao nhiêu lòng trung thành?

Chưa kể là phải đối mặt với lão chủ nhân như Thánh địa Kình Thiên nữa.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, trog nhất thời có vẻ khó đưa ra quyết định, Tề Hùng cũng không có thúc giục, mà lại nhàn nhạt nói ra một câu.

“Thời gian là một đêm, sáng mai chư vị phải đưa ra câu trả lời, đây còn là cơ hội duy nhất để đưa ra lựa chọn, bất kể các ngươi đưa lựa chọn thế nào, Đạo Nhất tông ta cũng tuyệt đối không ra tay với ngươi. Nhưng nếu sau này có kẻ phản bội thì lại khác.”

Nói xong, Tề Hùng dẫn người rời đi, để bọn họ từ từ suy nghĩ.

Một lúc lâu cũng không có ai lên tiếng, cuối cùng thì một đám Thánh giả tụ tập lại một chỗ, bọn họ đến từ các tông môn khác nhau, giờ phút này bọn họ cũng không thể hạ quyết tâm.

“Các ngươi cảm thấy thế nào?”

“Ta chọn Đạo Tông, cho dù có nói như thế nào, đi theo Thánh địa Kình Thiên đều không có tương lai.”

“Theo ý của thượng tông, có vẻ như bọn họ muốn hạ thủ với Thánh địa Kình Thiên.”

“Chuyện này có gì lạ đâu, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra thôi.”

“Đúng vậy.”

Hơn phân nửa người đã nhận định việc bản thân mình sẽ đi theo Đạo Nhất tông, chỉ còn lại một số ít người còn đang do dự ở trong lòng.

Nhưng điều khiến người ta cảm thấy lạ chính là, không một ai trong số đó chọn Thánh địa Kình Thiên.

Có thể thấy rằng Thánh địa Kình Thiên thực sự có phần không được ưa chuộng.

Một đêm trôi qua rất nhanh, sáng sớm ngày hôm sau, khi bọn người Tề Hùng xuất hiện trở lại, tất cả các tu sĩ đều đã có câu trả lời của riêng mình.

Tất cả các tu sĩ ở Vạn Yêu quan, không ai trong số bọn họ lựa chọn Thánh địa Kình Thiên, mà đều chọn Đạo Nhất tông.

Nghe vậy, Tề Hùng khẽ gật đầu hài lòng.

“Nhớ kỹ lời hứa của hôm nay, Đạo Nhất tông ta sẽ không đối xử tệ với các ngươi, đồng thời, cũng sẽ ghi hận phản đồ. “

“Thượng tông yên tâm, chúng ta nguyện lập lời thề với Thiên Đạo.”

Để có được sự tin tưởng của Đạo Nhất tông, thậm chí có một số người đã lập lời thề với Thiên Đạo ngay tại chỗ, những người khác thấy thế, cũng lần lượt bắt chước theo.

Theo từng đạo rồi lại từng đạo lời thề rơi xuống, cuối cùng Tề Hùng cũng tiết lộ kế hoạch của mình.

“Các ngươi đều biết rất rõ, Đạo Nhất Tông ta nhất định sẽ nổ ra một trận đại chiến với Thánh địa Kình Thiên, mà trong mắt của ta, hiện tại cũng là thời điểm để khai chiến.”

Nhanh như vậy sao, tất cả mọi người có mặt nghe vậy thì đều cảm thấy sửng sốt, nhưng có điều rất nhanh đã có người nghĩ tới một vấn đề.

“Nhưng Thượng tông, Thánh chủ Kình Thiên vẫn đang còn ở trong Vạn Yêu quan.”

“Vậy không phải lá đúng lúc sao? Ta chưa từng nghĩ tới việc để hắn sống sót mà rời khỏi Vạn Yêu Quan.”

“Cái này…”

Không ngờ đám Tề Hùng lại muốn chủ động ra tay với Thánh chủ Kình Thiên, nếu đúng như vậy thật thì song phương vẫn là không chết không thôi.

Thực ra thì việc chủ động ra tay với Thánh chủ Kình Thiên hay không cũng không quan trọng, cho dù có nhìn trái nhìn phải thì đều phải đánh một trận này, coi như Đạo Nhất tông không khiêu khích Thánh địa Kình Thiên, Thánh địa Kình Thiên cũng sẽ không bỏ qua cho Đạo Nhất tông.

Còn về kế hoạch cụ thể, Tề Hùng lại không nói gì nhiều, bởi vì hiện tại vẫn chưa đến lúc.

Trong bữa sáng, Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì lại đến, nhìn qua thì giống như không muốn bỏ lỡ bất cứ bữa ăn nào vậy.

Nhưng sau khi ăn xong, Dư Mạt lại chủ động đi tìm hai người bọn họ, vừa cười vừa nói.

“Chuyện của Vạn Yêu quan đã kết thúc, điểm tâm cũng đã dùng xong, hai người các ngươi có thể trở về trước được rồi.”

Hả?

Đây là muốn đuổi người rồi sao? Thành thật mà nói, Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì hoàn toàn không nghĩ đến việc rời đi sớm như vậy, thậm chí là theo quan điểm của họ, để bọn họ ở lại Vạn Yêu quan, hỗ trợ Đạo Nhất tông canh giữ thêm mười tám năm nữa cũng không có vấn đề gì.

Nhưng nhìn nụ cười đầy ẩn ý của Dư Mạt, hai người bọn họ cũng không ngốc, rất nhanh đã đoán ra được một ít.

Quả nhiên là vẫn muốn xuất thủ sao?

Mà điều này còn chứng tỏ, bọn họ không muốn để hai đại Thánh địa bọn họ bị liên luỵ.

Khẽ nhíu mày, nếu như là trước đây, Thánh chủ Vân La nhất định sẽ không chút do dự mà gật đầu đáp ứng, dù sao thì việc tham gia vào những chuyện này cũng không có ích lợi gì, ngược lại còn rất dễ dàng gây nên náo động.

Nhưng bây giờ, Thánh chủ Vân La lại không nỡ, không nỡ bỏ qua những bữa ăn ngon hàng ngày như vậy.

Trong lúc nhất thời, Thánh chủ Vân La lại thực sự do dự, hắn muốn ở lại, nhưng lý trí lại nói cho hắn biết, hắn nên rời đi chứ không phải tranh nằm vào trong vũng bùn này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right