Chương 745: Biết Quá Nhiều Cũng Không Tốt Cho Ngươi
Ghế nhỏ, bàn nhỏ, hạt dưa, rượu ngon, trà linh, mọi thứ tương đối đầy đủ.
Thoải mái gặm hạt dưa, Tề Hùng nhìn Diệp Trường Thanh đang trái ôm phải ấp rồi cười nói.
“Tiểu tử Trường Thanh, hạt dưa ngũ vị này của ngươi không tệ, làm đồ nhắm rất tốt.”
“Đúng vậy, đúng vậy, về sau không cần lo không có đồ nhắm.”
Đương nhiên là những hạt dưa này là do Diệp Trường Thanh làm ra, tuy rằng đây chỉ là đồ ăn vặt đơn giản, nhưng cho dù như vậy, mọi người vẫn ăn đến quên cả trời đất.
Đặc biệt là một lão nghiện rượu như Hồng Tôn, bộ dạng của hắn lúc này chính là bộ dạng hưởng thụ một thớt, vừa gặm hạt dưa vừa uống rượu ngon.
Lúc các tu sĩ vội vàng chạy tới và nghe mọi người xôn xao bàn tán như vậy thì ngây người, sau đó là nguyên một đám đều không nói nên lời, nhưng lúc này lại khiến bọn họ đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.
Mẹ kiếp, người của Thượng tông đều ở đây, vậy hiện tại người đang khiêu chiến với Thánh địa Kình Thiên là ai?
Vốn cho rằng trận chiến sẽ rất khốc liệt, nhưng mẹ nó không ai trong Đạo Nhất tông kể cả Dư Mạt xuất thủ.
Bọn họ nhanh chóng nhìn lên, sau đó chỉ nhìn thấy một nhóm người bịp mặt đang đánh túi bụi với những người của Thánh địa Kình Thiên.
Dù không nhìn thấy mặt, nhưng chúng tu sĩ vẫn nhanh chóng nhận ra danh tính của bọn họ.
“Thánh địa Vân La và Thánh địa Dao Trì?”
Trong lúc nhất thời, sắc mặt của mọi người đều trở nên kỳ lạ. Chuyện gì đây? Tại sao Tam đại Thánh địa lại tự mình đánh nhau rồi?
Còn có, người của Thánh địa Vân La và Thánh địa Dao Trì đeo bịp mặt làm gì vậy? Có cần thiết không? Làm vậy giống như không muốn người khác phát hiện ra sao.
Ngay cả bọn họ cũng nhận ra, vậy thì không cần phải nói đến người của Thánh địa Kình Thiên, bởi vì bọn họ đã sớm nhận ra danh tính của đối phương.
“Các ngươi điên rồi rồi sao, sao lại xuất thủ với chúng ta?”
“Ngươi biết ta sao?”
“Nói nhảm, thứ mà các ngươi dùng là thuật pháp thành danh của Thánh địa Dao Trì, ta có thể không nhận ra sao?”
“A, xin lỗi, sơ xuất rồi.”
” Ta mịa nó…”
Ngươi nghe một chút mấy con chó này đang nói gì đi, còn sơ suất nữa, ngươi cho rằng chúng ta là tên ngu sao?
Đột nhiên trong lòng của hắn xuất hiện một loại cảm giác bị sỉ nhục.
Nhưng càng vào lúc này thì càng phải làm rõ chuyện là tại sao Thánh địa Vân La và Thánh địa Dao Trì lại phát điên, tại sao bọn họ đang yên đang lành lại đột nhiên xuất thủ.
Hơn nữa còn đều là hạ tử thủ, không hề có ý định hạ thủ lưu tình nào.
Uất ức nhất chính là Thánh chủ Kình Thiên, đối mặt với sự liên hợp vây công của Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì, Thánh chủ Kình Thiên đương nhiên không phải là đối thủ rồi.
Điều đáng nguyền rủa nhất là, mẹ nó hai con chó này ngay cả bảo vật cứu mạng ở trên người của hắn cũng phải đề phòng.
Lúc mà hắn muốn sử dụng truyền tống trận để chạy trốn thì hai người này đều có sự đề phòng.
Khiến cho Thánh chủ Kình Thiên lâm vào thế bí.
” Các ngươi điên đủ chưa? Rốt cuộc là vì sao lại làm vậy?”
Thánh chủ Kình Thiên cũng nhịn không được mà tiếp tục phẫn nộ quát.
Ta không có tự mình khiêu khích bọn họ, gần đây Tam đại Thánh địa cũng không xảy ra xung đột gì, khiến bản thân hắn nghĩ mãi không ra lý do tại sao bọn họ lại đột tiên công kích hắn.
“Ngươi biết quá nhiều cũng không tốt, cho nên an tâm mà đi đi.”
Thánh chủ Dao Trì từ tốn nói, thế công ở trong tay càng thêm mãnh liệt.
Thấy bộ dáng hai người bọn họ thật sự không giết chết chính mình thì sẽ không bỏ qua như vậy, khiến Thánh chủ Kình Thiên triệt để bối rối, tại sao lại như vậy?
Về phần nhóm tu ở phía dưới sĩ, lúc này bọn họ cũng đã sớm nhìn đến ngây người.
Cái này mẹ nó hoàn toàn khác với kế hoạch, tại sao cuối cùng lại thành trận đại chiến giữa Tam đại Thánh địa chứ?
Không phải cần Đạo Nhất tông tự mình xuất thủ sao? Tại sao lại phải đổi người rồi?
” Thượng tông, đây là…”
Một vị thánh nhân không kìm được sự tò mò ở trong lòng, mở miệng hỏi đám người Tề Hùng, Tề Hùng nghe vậy thì nhàn nhạt đáp.
“Là do bọn họ chủ động xin đi giết giặc.”
Hả?
Lời này vừa nói ra khiến cho tất cả tu sĩ càng thêm mê mang, còn có chuyện chủ động xin đi giết giặc sao? Não của đám người ở hai đại Thánh địa bị úng nước rồi sao?
Nhưng trong tình huống hiện tại, Đạo Nhất tông thực sự không có ý định xuất thủ, về phần người của hai đại Thánh địa, bộ dạng của bọn họ giống như muốn liều mạng, thậm chí là có lúc lấy thương đổi thương, chỉ cầu mau chóng trảm chết địch nhân.
Vì sao sự việc lại phát triển trở nên kỳ quái như vậy, khiến cho tất cả tu sĩ đều có chút tê dại, khác xa so với tưởng tượng của bọn họ.
Nhưng hiện tại bọn họ cũng không giúp được gì nhiều, nguyên một đám chỉ có thể nghi hoặc nhìn nhau.
Người của hai đại Thánh địa vây giết cùng nhau, làm cho Thánh địa Kình Thiên thật sự có chút chống đỡ không nổi, hơn nữa nhân số giữa hai bên còn có sự chênh lệch nữa.
Mà bọn họ còn có thân phận là trưởng lão của Thánh địa, cho nên thực lực của cả hai bên đều không yếu.
Cứ như vậy mà vào lúc này, ưu thế về số người đã hoàn toàn bộc phát.
Theo thời gian trôi qua, vị trưởng lão cấp Đại Thánh đầu tiên của Thánh địa Kình Thiên đã bị giết chết.
Sau khi vị trưởng lão này bỏ mình, tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc mà nhíu mày, đặc biệt là Thánh địa Kình Thiên, trong lòng đã không còn chút ảo tưởng nào nữa.
Rốt cuộc thì người ta cũng đã bắt đầu giết người, cho nên đây đâu còn là một trò đùa giỡn nữa.
Khoé mắt của Thánh chủ Kình Thiên muốn nứt ra, thậm chí còn nhìn chằm chằm vào Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì với đôi mắt đỏ rực, giận dữ hét lên như phát điên.
“Ý của các ngươi là gì đây, chẳng lẽ thật muốn khai chiến với Thánh địa Kình Thiên ta sao?”
Chuyện này chắc chắn không phải là một sự hiểu lầm hay một cái gì đó có thể được giải quyết bằng một hoặc hai câu.
Giết chết một tôn trưởng lão, mà chuyện này cũng tuyệt đối không phải là chuyện mà Thánh địa Kình Thiên có thể chịu được.
Nhưng Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Yêu Trì đều không có ý định đáp lại, chỉ là sự nhất trí ở trong tay của bọn họ càng ngày càng kịch liệt.
Cho nên lúc đối mặt với tình huống như vậy, Thánh chủ Kình Thiên cũng thực sự lấy mạng của mình mà tương tác.
Cho đến tận bây giờ, hắn làm sao còn không nhìn ra, hai người này rõ ràng là muốn xông lên giết chết hắn.
Chỉ là hắn vẫn nghĩ không ra, tại sao Thánh chủ Dao Trì và Thánh chủ Vân La lại xuất thủ với mình.
Không đúng, chẳng lẽ là…
Trong lúc vô tình, hắn đã nhìn thấy đám người Đạo Nhất tông ở bên dưới đang thoải mái ăn hạt dưa và uống rượu ngon, mà điều này cũng giúp Thánh chủ Kình Thiên đột nhiên có một suy đoán.
Chẳng lẽ là vì Đạo Nhất tông sao?
Càng nghĩ càng cảm thấy chính xác, nhất định là do Đạo Nhất tông, nếu không phải là do bọn họ, hai đại Thánh địa này sẽ dị thường như vậy sao?
“Đạo Nhất tông, chẳng lẽ các ngươi chỉ biết những thủ đoạn đê hèn và vô liêm sỉ này thôi sao?”
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, mà bọn người đang cật lực ăn hạt dưa, không ngờ cái nồi này lại có thể rơi xuống đầu của chính mình.
Chuyện này mịa nó thật sự không có liên quan đến Đạo Nhất tông, rõ ràng là chính bọn hắn chủ động yêu cầu, không phải của bọn ta.
Chỉ là chuyện giải thích với kẻ hấp hối sắp chết như vậy, người của Đạo Nhất tông cũng không có chú ý tới, chủ yếu là bởi vì hạt dưa ngũ vị này thật sự rất ngon.
Mà sau khi ăn xong một miếng, ngươi sẽ không kìm được mà muốn ăn thêm miếng thứ hai, chính là loại mà muốn dừng cũng không dừng lại được.
“Chết tiệt, bổn tọa biết ngay là do các ngươi giở trò mà, Dư Mạt, Tề Hùng, các ngươi cứ chờ đó cho ta, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho Đạo Nhất tông các ngươi.”
“Ngươi có thể đi ra ngoài đã rồi nói sau.”
Thánh chủ Dao Trì từ tốn nói, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn.
Chỉ cần Thánh chủ Kình Thiên bị giết, vậy bọn họ liền có thịt Yếu Đế để ăn, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến người ta chảy nước miếng, nguyên liệu bình thường thôi mà đã hoàn mỹ đến mức khiến người ta lưu luyến không rời như vậy rồi.
Thật khó để tưởng tượng được, nếu là nguyên liệu nấu ăn rơi xuống tay của Diệp Trường Thanh là cấp Yêu Đế, không biết sẽ va chạm ra tia lửa như thế nào.
Cho dù có nói thế nào, Thánh chủ Dao Trì nàng nhất định sẽ ăn sạch yến tiệc Yêu Đế này, cho dù là ai thì cũng không thể ngăn cản được.
Còn Thánh chủ Kình Thiên sẽ là giấy thông hành cho bữa tiệc này, vì vậy mà các cuộc công kích của nàng ngày càng trở nên tàn nhẫn hơn, ngay cả Thánh chủ Kình Thiên cũng cảm nhận được sát khí và quyết tâm của đối phương.
Mà điều này càng làm hắn khóc không ra nước mắt.