Chương 179: Chương 179

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,530 lượt đọc

Chương 179: Chương 179

Đại Minh đỏ mặt, có chút ngượng ngùng.

Hắn học theo Triệu Giáng Châu, ăn từng miếng nhỏ.

Lần này Đại Minh ăn chiếc bánh hoa quế thứ hai chậm hơn rất nhiều.

Sau khi thưởng thức kỹ, hắn cảm thấy bánh hoa quế này hình như không khác gì bánh mà Trương Uyển Nhi đưa hôm qua.

Đều rất ngon.

Đại Minh không phân biệt được sự khác biệt trong đó.

Lúc này, điếm tiểu nhị cũng đã gói xong bánh ngọt của Đạo Hương Trai.

Tổng cộng hơn hai mươi gói bánh ngọt được đặt trên quầy.

Triệu Giáng Châu đặt bánh hoa quế trở lại vào giấy gói, định xách những chiếc bánh này lên thì Đại Minh đã vội vàng bước lên một bước, cầm hộ nàng.

Triệu Giáng Châu mỉm cười: "Đa tạ."

Đại Minh cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, hắn lắp bắp nói: "Không... Không có gì."

"Ngươi có biết gần Dư Hàng có chỗ nào vui chơi không?"

Triệu Giáng Châu ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi Đại Minh.

Trong mắt Đại Minh lộ ra vẻ bối rối, hắn suy nghĩ một chút rồi nói: "Hình như không có chỗ nào vui chơi cả."

Từ khi sống ở Dục Anh Đường, hai năm nay cuộc sống hàng ngày của Đại Minh rất đơn điệu.

Hoặc là ở rừng cây phía nam thành trì, hoặc là ở Dục Anh Đường.

Hắn cũng không hứng thú với những nơi khác.

Nghe Đại Minh trả lời như vậy, trên mặt Triệu Giáng Châu lộ ra vẻ thất vọng.

Thấy biểu cảm của nàng, không biết vì sao trong lòng Đại Minh có chút lo lắng.

Hắn mở miệng nói: "Có một con sông ở phía nam thành, rất thú vị."

Triệu Giáng Châu mở to đôi mắt hạnh tròn xoe, vui mừng nói: "Thật sao? Ta chưa từng đến bờ sông, có cá trong đó không?"

Đại Minh cười ngây ngô gật đầu: "Có... Có."

Triệu Giáng Châu lại nở nụ cười trên môi: "Được! Vậy chúng ta đến đó đi!"

Nữ tỳ đang nhai bánh ngọt bên cạnh nghe vậy thì vội nói: "Điện... Công tử, chúng ta không thể đến bờ sông được."

Triệu Giáng Châu nhìn nữ tỳ, nghiêm túc nói: "Chúng ta bây giờ là nam hài tử, nam hài tử có thể đến bờ sông."

Nữ tỳ phồng má, có chút khó xử.

Điện hạ chắc không nghĩ rằng, nhất cử nhất động của nàng bây giờ không có ai theo dõi sao?

Triệu Giáng Châu nhìn Đại Minh, mắt sáng long lanh.

"Chúng ta đến bờ sông nhé?"

Đại Minh ngây ngô gật đầu.

Ba người cứ thế rời khỏi Đạo Hương Trai.

Đại Minh tay xách bánh ngọt, định đi bộ đến đó nhưng nữ tỳ đi theo phía sau Triệu Giáng Châu đã tìm một chiếc xe ngựa.

Thế là ba người lên xe ngựa, thong thả đi ra ngoài thành.

Đây là lần đầu tiên Đại Minh đi xe ngựa, khoang xe chật hẹp, lung la lung lay khiến Đại Minh thấy hơi chóng mặt.

Cũng may, không mất nhiều thời gian thì chiếc xe của bọn họ đã nhanh chóng đến bờ sông phía nam thành rồi.

Triệu Giáng Châu vui vẻ nhảy xuống xe ngựa, nhìn dòng sông đang chậm rãi chảy xuôi, sóng nước trong vắt, đôi mắt nàng lập tức mở to.

Đại Minh và nữ tỳ cũng cùng xuống xe.

Triệu Giáng Châu chạy đến bờ sông cúi người xuống, bàn tay nhỏ bé trắng nõn nhẹ nhàng vuốt ve mặt sông.

Dòng nước trong vắt chảy qua kẽ tay nàng.

Tiếng nước chảy róc rách, nước sông mát lạnh.

Cách bờ không xa còn có thể nhìn thấy vài con cá nhỏ đang tung tăng bơi lội trong nước.

Gió nhẹ thổi qua, trong lòng Triệu Giáng Châu liền dâng lên cảm giác dễ chịu thoải mái.

Nàng nhìn xung quanh một lát, hai mắt liền sáng lên.

Ở chỗ bờ không xa có một tảng đá lớn.

Nàng liền chạy về phía tảng đá đó.

"Công tử!" Nữ tỳ phía sau lo lắng, vội vàng gọi.

Đại Minh xách theo hộp bánh, cũng vội chạy theo.

Triệu Giáng Châu chạy đến chỗ tảng đá thì quay đầu lại cười với thị nữ: "Tiểu Thanh, chúng ta cùng ngồi trên này ngâm chân trong nước nhé?"

Nghe vậy, thị nữ liền lắc đầu lia lịa như trống bỏi.

"Không được đâu, điện... Công tử, về sẽ bị mắng mất..."

Triệu Giáng Châu bĩu môi, không hài lòng nói: "Vậy ta tự ngâm một mình."

Nói rồi, nàng nhìn Đại Minh: "Đại Minh ca, huynh cũng xuống đây đi."

Giọng nữ hài trong trẻo, đôi mắt hạnh long lanh.

Khuôn mặt chất phác của Đại Minh đỏ bừng.

"Ta... Ta..."

Tay Đại Minh vẫn cầm hộp bánh, hắn lắp bắp không nói nên lời.

"Tiểu Thanh, ngươi giúp Đại Minh ca cầm bánh đi."

Triệu Giáng Châu nói với thị nữ Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh phồng má, nhận hộp bánh từ tay Đại Minh.

Lúc này, Triệu Giáng Châu liền nhảy lên ngồi xuống mép đá, cởi giày tất, để lộ đôi bàn chân trắng nõn.

Đại Minh nhìn thấy đôi chân nhỏ của Triệu Giáng Châu thì vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn nhiều.

Triệu Giáng Châu bên kia vẫn vô tư cẩn thận đặt chân xuống mặt nước.

Khoảnh khắc chạm vào nước sông, nàng liền rụt chân lại.

"Lạnh quá!" Nữ hài kêu lên.

Năm ngón chân nhỏ co rúm lại.

Vài nhịp thở sau.

Triệu Giáng Châu đã chuẩn bị đủ tâm lý, từ từ đặt chân xuống nước, dần quen với nhiệt độ của nước sông.

Đôi chân nhỏ trắng nõn khẽ đạp dòng nước mát, gió nhẹ chậm rãi thổi qua.

Dòng nước róc rách, Triệu Giáng Châu khép hờ mắt, trên mặt lộ ra vẻ say mê.

Tâm trạng nàng chưa bao giờ bình yên như lúc này.

Kể từ hai năm trước, nàng và mẫu thân bị buộc phải rời Biện Lương, trở về quê hương của mẫu thân ở Dư Hàng thì nàng luôn bị mẫu thân quản thúc, ngày thường hiếm khi có cơ hội ra ngoài chứ nói gì đến việc cởi giày tất, ngâm chân trong nước sông.

Khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Giáng Châu lộ ra vẻ thích thú.

Nàng quay lại nhìn Đại Minh, vẫy tay: "Đại Minh ca, huynh cũng xuống đây đi."

Thị nữ Tiểu Thanh nháy mắt với Đại Minh.

Đại Minh cười ngây ngô gãi đầu, không chú ý đến ánh mắt của Tiểu Thanh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right