Chương 181: Chương 181
Triệu Giáng Châu ngồi trên tảng đá ngóng trông.
Thấy Đại Minh bình an trở ra khỏi nước, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đại Minh ca, huynh làm ta sợ chết khiếp."
Đại Minh ướt sũng cả người, hắn cười ngốc nghếch.
"Thứ đó quá nặng, ta không nhấc lên được, đợi vài năm nữa, có lẽ ta sẽ nhấc được."
"Đến lúc đó, ta sẽ lấy nó tặng... Tặng cho nàng."
Đại Minh đỏ mặt, cười ngốc nghếch.
Nghe thấy lời của Đại Minh, Triệu Giáng Châu bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng.
"Được, đợi sau này huynh nhấc lên được thì nhất định phải tặng cho ta đấy."
Triệu Giáng Châu mỉm cười rạng rỡ, ánh nắng chiếu lên khuôn tiểu bạch kiểm nõn tinh xảo của nàng, nụ cười thật động lòng người.
…
Dục Anh Đường.
Trần Diệp tùy ý ngồi, cánh tay khoác lên trên bàn gỗ.
Trên bàn có một ấm trà và một đĩa bánh ngọt.
Tiểu Liên thì đứng bên cạnh, vẻ mặt phức tạp nhìn Trần Diệp.
Nàng từ từ mở miệng: "Viện trưởng, Tiểu Thắng đã gặp Quỳnh Ngạo Hải."
"Hắn đã ủy thác Ngọc Diệp Đường điều tra thông tin của hai người."
Tiểu Liên lấy ra một cuốn sổ nhỏ, đưa cho Trần Diệp.
Trần Diệp bình tĩnh nhận lấy, tay trái cầm một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng, vừa nhai vừa xem.
Không lâu sau.
Trần Diệp xem xong nội dung trong cuốn sổ nhỏ.
Hắn thản nhiên nói: "Để Tần Nhất bọn họ đi đi."
"Ta bảo ngươi điều tra Giáng Châu công chúa, ngươi đã tra được chưa?"
Tiểu Liên gật đầu, giọng nói lạnh lùng: "Đã tra được rồi."
"Có điều, nàng đã chết rồi."
"Nghe nói hai năm trước, lâu chủ Phong Vũ Lâu đã xông vào Biện Lương, giết chết thái tử và tất cả các công chúa."
"Nếu không phải cựu hoàng còn có long chủng ở bên ngoài thì e rằng Đại Vũ đã sụp đổ rồi."
Nghe báo cáo của Tiểu Liên, Trần Diệp hơi nheo mắt.
Giáng Châu công chúa đã chết hai năm trước sao?
Không đúng.
Nàng còn sống.
Nữ hài mà Đại Minh gặp là Giáng Châu công chúa.
Hệ thống sẽ không sai.
Trần Diệp đột nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ.
Đại Vũ tuyên bố ra bên ngoài là thái tử và tất cả các công chúa đều bị lâu chủ Phong Vũ giết chết.
Tại sao bây giờ lại có thêm một Giáng Châu công chúa nữa chứ?
Tại sao Đại Vũ lại che giấu sự tồn tại của Giáng Châu công chúa?
Trần Diệp nheo mắt, gõ nhẹ lên mặt bàn.
Tiểu Liên thấy Trần Diệp lộ ra vẻ mặt này, biết hắn đang suy nghĩ, liền lặng lẽ đứng đợi bên cạnh.
Trần Diệp suy nghĩ một lúc lại hỏi: "Còn những thông tin nào liên quan đến Giáng Châu công chúa không?"
Tiểu Liên nhớ lại một chút rồi nói: "Thân mẫu của Giáng Châu công chúa chỉ là một tài nhân bình thường, nghe nói nguyên quán là người Dư Hàng."
"Giáng Châu công chúa còn có một bào tỷ, tên là Ngọc Châu công chúa."
Trần Diệp nghe xong thì nhắm mắt lại, như có điều suy nghĩ.
Lâu sau, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng.
"Ta biết rồi."
Tiểu Liên nhìn Trần Diệp, mở miệng nói: "Viện trưởng, ta muốn rời đi vài ngày."
"Vật liệu của Khổng Tước Linh còn thiếu vài thứ, người của Đường Môn đã phát hiện ra một khối hoàng kim nhuyễn thiết ở quan ngoại, nghe nói đó là một trong những vật liệu để chế tạo Long Tu Châm."
"Bọn họ đã ủy thác Hải Kình Bang đi đường thủy, đưa về Đường Môn."
"Ta muốn..."
Trần Diệp gật đầu, phất tay nói: "Đi đi, chú ý an toàn."
"Vâng." Tiểu Liên cung kính cúi chào, sau đó lui xuống.
Hai năm trôi qua.
Mặc dù trong lòng Tiểu Liên vẫn còn có chút hảo cảm không nói rõ được cũng không tả rõ được với Trần Diệp, nhưng kiếp sống sát thủ lạnh lùng đã làm hao mòn tình cảm của nàng.
Bây giờ trong lòng nàng chỉ nghĩ đến việc sớm ngày thăng lên nhất phẩm, hoặc chế tạo ra Khổng Tước Linh, giết chết nam nhân đó.
Những cảm xúc khác, Tiểu Liên không muốn nghĩ nhiều nữa.
Huống chi, Trần Diệp là một Tông Sư.
Càng lăn lộn trên giang hồ, càng biết sự đáng sợ của một Tông Sư.
Khoảng cách chênh lệch giữa hai người thực sự quá lớn.
Trần Diệp nhìn Tiểu Liên bước ra khỏi đại sảnh Dục Anh Đường, hắn bưng chén trà lên, nhấp một ngụm.
Hương trà thanh tao thấm vào lòng người.
Ánh mắt Trần Diệp sâu thẳm, hắn dường như vừa phát hiện ra điều gì đó ghê gớm.
"Thái tử, công chúa đều chết, chỉ còn lại hai người."
"Một trong số đó mai danh ẩn tích sống ở Dư Hàng."
"Sau đó, lại có thêm một nhị hoàng tử."
"Chà chà..."
Trần Diệp gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, trên mặt lộ ra vẻ thích thú.
Hắn duỗi người, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Trần Diệp lẩm bẩm: "Còn một tháng nữa lại đến xuân triều rồi..."
"Hy vọng tân đế lên ngôi, triều đình sẽ làm tốt hơn môt jchuts."
Ngoài viện truyền đến một trận âm thanh vui đùa ầm ĩ.
Trần Diệp đứng dậy, nhìn ra ngoài viện.
Chỉ thấy Đại Minh ướt sũng trở về, trên mặt mang theo nụ cười ngốc nghếch, có vẻ tâm trạng rất tốt.
Tiểu Phúc thấy Đại Minh trở về thì chạy đến, kéo lấy vạt áo Đại Minh, nói giọng nũng nịu: "Đại Minh ca, ta vẫn muốn ăn bánh mà tẩu tử cho ta."
Đại Minh cười ngốc nghếch, nói với Tiểu Phúc: "Đó là cho cha."
Trong đại sảnh, Trần Diệp nghe thấy lời của Tiểu Phúc thì cười nói: "Tiểu Phúc, chỗ cha vẫn còn mấy miếng nè."
Tiểu Phúc nghe vậy, đôi mắt to đen trắng lập tức sáng lên.
"Đến đây! Đến đây!"
Tiểu Phúc chạy lon ton vào đại sảnh, Trần Diệp đưa đĩa bánh cho tiểu Phúc.
Tiểu Phúc nhìn kỹ một chút lại bĩu môi: "Ta không muốn ăn cái màu trắng này, ta muốn ăn cái có chấm đỏ cơ."
"Cái có chấm đỏ có thêm mật ong."
Đại Minh đang chuẩn bị về phòng thay y phục nghe thấy vậy thì sững người lại.