Chương 183: Chương 183

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,970 lượt đọc

Chương 183: Chương 183

Trần Diệp đóng quan tinh vận thế hôm nay lại.

Hắn nhìn lên bầu trời xám xịt, mây mưa dày đặc, từng hạt mưa phùn bay xiên.

Hôm qua Đại Minh toàn thân ướt sũng về nhà, tối qua Trần Diệp đã xem tình hình hai ngày gần đây của hắn.

Quả nhiên, vị Giáng Châu công chúa kia lại xuất hiện.

Còn tặng Đại Minh vòng cổ răng hổ, mời hắn ăn bánh ngọt.

Trần Diệp cảm thấy hơi đau đầu.

Trong số những hài tử ở Dục Anh Đường, hắn thích nhất là Đại Minh.

Đại Minh thật thà chất phác, ngày thường ít nói, nhưng tâm địa thật ra vô cùng thiện lương, đơn thuần.

Trần Diệp không có kỳ vọng quá lớn vào hắn, chỉ mong sau này hắn kết hôn với Trương Uyển Nhi có thể dựa vào sức lực của mình để nuôi sống gia đình, sống vui vẻ qua ngày.

Nhưng bây giờ, đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Nữ hài có thể hấp dẫn Đại Minh sâu sắc, chắc chắn ngoại hình không tồi.

Nàng tặng đồ cho Đại Minh, mời Đại Minh ăn bánh ngọt, hai người còn ngồi bên sông cả buổi trưa.

Mấy chuyện này, đối với Đại Minh đơn thuần tuyệt đối là một cú sốc lớn.

Đừng nói là Đại Minh, cho dù Trần Diệp mười hai tuổi thì cũng không thể chịu đựng được.

Nhìn vào vận thế tinh tượng, không cần giải thích nhiều.

Đại Minh đã rơi vào lưới rồi.

Trần Diệp vuốt vuốt mi tâm.

Hắn xem như đã phát hiện ra rồi, không hài tử nào trong Dục Anh Đường là đèn cạn dầu cả.

Công chúa Đại Vũ, đằng sau liên quan đến bí mật truyền thừa đế vị.

Nếu Đại Minh hãm sâu vào đó…

Trần Diệp suy tư.

So với công chúa này, hắn thích Trương Uyển Nhi hơn.

Nhưng tương lai…

"Hô hô…"

Đại Minh chạy trên con đường mòn ở phía nam thành, mưa phùn rơi trên chiếc mũ tre của hắn, nhỏ giọt dọc theo vành.

Bộ y phục cũ màu nâu vàng mà hắn mặc đã ướt sũng.

Đại Minh chạy trong rừng như thể không có trực giác, hắn duy trì tiết tấu bốn bước một lần thở ta, bốn bước một lần hít vào, cứ thế chạy từ phía nam thành đến phía bên kia của khu rừng, rồi chạy trở lại.

Đây là buổi tập luyện hàng ngày của Đại Minh.

Hắn thích sự tự do khi chạy và sự thỏa mãn sau khi mệt mỏi.

Mỗi lần chạy xong, Đại Minh đều phát ra lòng cảm kích mọi thứ từ tận đáy lòng.

Thời gian không dài.

Đại Minh đã chạy đến phía bên kia của khu rừng.

Phía nam của khu rừng là con đường chính thức đến Thiệu Hưng phủ.

Đại Minh nghỉ ngơi một lúc, rồi chạy trở lại.

Hắn vừa chạy được vài bước thì thấy mấy chiếc xe ngựa sang trọng chạy trên đường mòn.

Xung quanh xe ngựa là những hộ vệ phủ viện cưỡi trên lưng ngựa cao to.

Bọn hắn đầu đội mũ rộng vành, ánh mắt băng lãnh, bên hông đeo binh khí.

Lúc Đại Minh đi ngang qua, bọn hộ vệ liếc mắt nhìn hắn.

Sau khi thấy hắn không có võ công trên người thì mới dời ánh mắt đi.

Đại Minh cười ngây ngô một cái, cách bọn họ xa xa.

Hắn biết đây đều là kẻ có tiền, nếu như chọc tới bọn hắn, mình có thể sẽ bị chửi mắng.

Đại Minh cứ thế chạy đi xa xa, đợi đoàn xe ngựa dài đi qua thì hắn mới quay lại nhìn.

Nhưng vừa nhìn thấy người ở cuối hàng thì Đại Minh đột nhiên sững sờ.

Bởi vì nam nhân đó mặc tử bào, đội mũ tre, nhìn từ y phục, Đại Minh cảm thấy có chút quen thuộc, hình như đã nhìn thấy ở đâu rồi.

Nhưng trong lúc nhất thời lại nghĩ không ra.

Đại Minh suy nghĩ một lúc, không có manh mối.

Hắn lắc đầu, tiếp tục chạy trở lại.

Trở lại Dục Anh Đường, Đại Minh giúp Trần Diệp và những nha hoàn nấu cơm, xới cơm, rửa chén.

Sau đó, hắn làm thêm một số công việc, thời gian cũng đến đến trưa.

Bầu trời hơi quang đãng nhưng vẫn còn chút âm u.

Không khí tràn ngập mùi đất bùn sau cơn mưa.

Hôm nay trời mưa nên Đại Minh không đi chặt củi nữa.

Hắn đi vào bếp, tìm thấy một miếng thịt hun khói được treo lên.

Đại Minh nhấc miếng thịt hun khói lên, thanh âm có chút ngập ngừng: "Cha..."

"Ta ... Ta có một người bạn ..."

"Nàng đã tặng ta một thứ, ta muốn có qua có lại."

Trần Diệp ánh mắt bình tĩnh nhìn Đại Minh, trên mặt nở một nụ cười nhạt: "Đi đi."

Đôi mắt của Đại Minh sáng lên, khờ cười một tiếng.

"Ừm."

Hắn dùng sức nhẹ gật đầu.

Đại Minh tâm trạng rất tốt, tay xách thịt lợn hun khói rời khỏi Dục Anh Đường.

Hắn bước chân nhanh chóng, chạy suốt quãng đường.

Mấy vũng nước đọng trên những phiến đá xanh bị Đại Minh dẫm lên kêu tanh tách, nước bắn tung tóe.

Chạy không bao lâu, Đại Minh đã đến hẻm Ngọc Đới của Dư Hàng huyện.

Hắn chạy đến đầu ngõ thì dừng lại.

Đại Minh bỗng nhận ra mình chỉ biết Tú Tú sống ở hẻm Ngọc Đới nhưng không biết nàng ở nhà nào.

Đại Minh sững sờ hai lần, gãi đầu, có chút không biết làm sao.

Lúc này, cửa một tòa trạch viện mở ra, bên trong bước ra một tên tiểu tư mặc thanh y.

Đôi mắt Đại Minh sáng lên, chạy tới.

Tên tiểu tư thanh y chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, dường như bị ai đó chặn lại.

Hắn theo bản năng ngẩng đầu lên thì liền thấy một thân hình rộng lớn.

Tên tiểu tư giật mình.

"Huynh đài, huynh có biết Tú Tú ở đâu không?"

Giọng nói có chút ngốc nghếch vang lên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right