Chương 194: Chương 194
Ngày hôm sau.
Dư Hàng huyện, Dục Anh Đường.
Tiếng gà gáy vang vọng, phá tan màn đêm.
Đại Minh đã mặc một bộ quần áo mới, trên mặt nở nụ cười ngây ngô.
Chiếc hộp gỗ lớn cũng được hắn quấn bằng vải.
Hộp Kỳ Lân cùng rìu lớn đều là những thứ kinh thế hãi tục, không thể trắng trợn cõng theo được.
"Cốc cốc cốc..."
Có tiếng gõ cửa bên ngoài.
Đại Minh cười ngây ngô đi tới mở cửa.
Trần Diệp đứng ngoài cửa, mỉm cười với hắn: "Đã thu dọn xong chưa?"
"Đi ăn sáng với cha nhé?"
Đại Minh cười ngây ngô, dùng sức gật đầu.
Hắn đeo chiếc hộp gỗ được quấn chặt bằng vải trên lưng.
Trần Diệp nhìn thấy chiếc hộp gỗ được quấn vải đến nỗi không thể nhìn thấy hình dạng ban đầu của nó, hắn muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng thì Đại Minh có thể lấy rìu ra kịp không nhỉ?
Đại Minh thấy Trần Diệp nhìn chằm chằm vào chiếc rìu của mình thì cười ngây ngô: "Quá phô trương rồi."
Trần Diệp ánh mắt phức tạp nhìn Đại Minh, vỗ vỗ bờ vai của hắn.
"Đi thôi."
Đại Minh gật đầu.
Hai cha con bước ra khỏi Dục Anh Đường, đi về phía chợ sáng.
Trên đường hầu như không nhiều người, hầu hết là những người bán hàng rong đi dạo trên đường phố.
Trần Diệp dẫn Đại Minh đến một quầy bán hoành thánh.
Ông chủ quán hoành thánh nhìn thấy Trần Diệp cùng Đại Minh thì há miệng hỏi: "Hai mươi bát?"
Trần Diệp cười, lắc đầu nói: "Ba mươi bát."
Ông chủ: "..."
"Được rồi, quý khách vui lòng đợi một chút!"
Ông chủ nhanh chóng bắt đầu làm việc.
Không lâu sau, hai bát hoành thánh liền được mang lên.
Trần Diệp cùng Đại Minh mỗi người cầm một bát hoành thánh, im lặng ăn.
Một bát rồi lại một bát hoành thánh được mang lên.
Trên bàn không lâu sau đã có một đống bát rỗng.
"Phù..."
Trần Diệp đặt bát hoành thánh thứ tám xuống, nhìn về phía Đại Minh.
Đại Minh cúi đầu, vùi đầu ăn.
Trên mặt hắn có hai đạo nước mắt, con mắt đỏ lên.
Nước mắt rơi vào bát, hòa lẫn với hoành thánh.
Đại Minh không hề hay biết, hắn từng miếng lớn ăn hoành thánh, không dám phát ra tiếng động.
Nhưng những vệt nước mắt trên mặt hắn lại không thể che giấu được.
Nhìn thấy dáng vẻ này của Đại Minh, Trần Diệp cũng không khỏi đỏ hoe mắt.
Đại Minh là đứa trẻ đầu tiên hắn gặp khi đến Đại Vũ.
Suốt hai năm sống chung, Trần Diệp đã coi hắn như nhi tử của mình.
Bây giờ nhi tử sắp phải đi xa, rời khỏi nhà, trong lòng Trần Diệp ít nhiều cũng có chút không nỡ.
Nhờ việc mỗi ngày quan tinh, Trần Diệp không lo lắng Đại Minh sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng trên con đường này, lấy tính cách thật thà chất phác của Đại Minh, e rằng hắn sẽ phải chịu không ít khổ cực.
"Ăn chậm thôi, không vội." Trần Diệp nhẹ giọng nói.
Đại Minh vùi đầu vào bát, dùng sức nhẹ gật đầu.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Đại Minh đã ăn hết hai mươi bát hoành thánh, hắn ợ một cái, đặt bát sang một bên.
Trên bàn gỗ đã có vài chồng bát rỗng.
Đại Minh lau miệng, mắt đã sưng đỏ.
Hắn thật thà cười toe toét với Trần Diệp.
Trần Diệp không khỏi mỉm cười, chỉ vào hai bát hoành thánh vừa được mang lên trên bàn.
"Không ăn nữa à?"
Đại Minh cười ngây ngô: "No rồi."
"Thật đã nó rồi."
Trần Diệp gật đầu, giọng hơi khàn nói: "Cũng không còn sớm nữa, đi đi."
Đại Minh đỏ hoe mắt, hắn đứng dậy, đầu gối hơi cong, chuẩn bị quỳ lạy Trần Diệp ba cái nhưng đã có một đôi tay cường đại đỡ lấy hắn.
Trần Diệp đứng trước mặt Đại Minh, mỉm cười: "Được rồi."
"Tấm lòng của con, cha đã biết."
"Trên đường đi phải cẩn thận."
Đại Minh dùng sức gật đầu.
Trần Diệp vỗ nhẹ vào vai hắn, khẽ nói: "Đi đi."
Đại Minh xoay người, đi vài bước, lại quay đầu nhìn về phía Trần Diệp.
Trần Diệp mỉm cười, vẫy tay.
Đại Minh hốc mắt đỏ lên, hít hít cái mũi, ba bước ngoái lại một lần, dần dần biến mất trên phố.
Trần Diệp ngồi lại trên ghế dài của quầy hoành thánh, hít một hơi thật sâu.
Hắn cũng cảm thấy cánh mũi hơi cay cay.
Ngồi một láy để ổn định lại cảm xúc, Trần Diệp mới nhìn sang bàn bên cạnh.
Bên bàn gỗ có một nữ tử hắc y ngồi, trên bàn đặt một thanh trường kiếm.
Đôi mắt nữ tử tựa như nước mùa thu, trên mặt có một lớp mạng che mặt.
Chỉ cần nhìn lông mày cùng đôi mắt cũng có thể nhận ra nàng là một mỹ nhân nhất đẳng.
Nhưng ánh mắt cùng khí chất của nàng lại toát lên băng lãnh người sống chớ gần.
Trần Diệp gõ nhẹ hai ngón tay xuống bàn.
Nữ tử đứng dậy, cung kính bước đến trước mặt Trần Diệp, hơi cúi đầu.
Nhìn thấy cảnh này, Trần Diệp có chút đau đầu nói: "Ngồi đi, ngươi như vậy quá gây chú ý."
Tần Nhất cung kính gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế dài mà Đại Minh vừa ngồi.
Trần Diệp nhìn về hướng Đại Minh vừa rời đi, thản nhiên nói: "Bảo người của Ngọc Diệp Đường để ý Đại Minh một chút."
"Chuyện nhỏ không cần quản, nếu gặp rắc rối, có thể để nó tự giải quyết trước."
"Nếu thật không được thì các người hãy ra tay."
"Hiểu chưa?"
Giọng Tần Nhất lạnh lùng, cung kính nói: "Rõ!"
Trần Diệp khẽ gật đầu: "Đi đi."
Tần Nhất đứng dậy, Trần Diệp đột nhiên nhớ ra, hỏi: "Tiểu Thắng bên kia thế nào rồi?"
Tần Nhất lại ngồi lại.
"Chu Bát đã mang tình báo đến, hắn cùng Quỳnh Ngạo Hải đã lên đường, chuẩn bị đến Vũ Xương phủ."
"Vạn Thanh từng xuất hiện ở Vũ Xương phủ."
"Hai người bọn họ muốn điều tra rõ ràng."
Nghe xong, Trần Diệp gật đầu.
"Ta biết rồi, khi cần thiết có thể ra tay."
"Lui xuống đi."
Tần Nhất cung kính nói: "Vâng."
Nàng rời khỏi ghế dài, dần dần hòa vào dòng người.
Trần Diệp nhìn sâu vào con phố, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.