Chương 204: Chương 204
Quỳnh Ngạo Hải vội vàng đặt Tôn Thắng xuống, ngồi xếp bằng dưới đất, nắm lấy một tay hắn, truyền nội lực vào cơ thể Tôn Thắng.
Khoảng chừng một khắc sau.
Sương giá trên tóc cùng lông mày của Tôn Thắng tan ra, biến thành nước lạnh buốt.
"Phù..."
Tôn Thắng thở dài một hơi, hồi phục lại.
Quỳnh Ngạo Hải chắp hai tay vào nhau, điều trị nội tức, bình phục nội lực.
Tôn Thắng lộ vẻ kinh ngạc trên mặt, hỏi: "Nhị ca, vừa rồi người kia dùng công phu gì vậy?"
"Thật lợi hại mà."
Quỳnh Ngạo Hải kinh ngạc nhìn Tôn Thắng: "Sư công không nói với ngươi sao?"
"Đó là 《Huyền Băng Ma Công》, từng là võ công cấp Tông Sư của phó giáo chủ Ma Giáo."
"Công phu này tu luyện bằng thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng nội lực tu ra có thể gọi là cực hạn trong hàn tính."
"Sư công năm đó từng bị hàn thương."
Trên mặt Tôn Thắng lộ vẻ bừng tỉnh.
Nam Dật Vân trước đây cũng từng dính phải chiêu này sao?
Quỳnh Ngạo Hải ngồi xếp bằng, trên mặt lộ vẻ trầm tư.
Hắn chậm rãi mở miệng: "《Huyền Băng Ma Công》 chỉ có những cấp cao trong Ma Giáo mới có thể học được."
"Ta thấy người khôi y kia thực lực ít nhất cũng phải là nhị phẩm hậu kỳ, xem ra những lời trong thư không phải giả."
"Ma Giáo ngóc đầu trở lại, hơn phân nửa lại muốn mê hoặc thương sinh, làm thiên hạ loạn lạc!"
Tôn Thắng chống hai tay ra sau, thả lỏng cơ thể, hỏi: "Ma Giáo? Ma Giáo này là sao?"
Tôn Thắng sau khi bước vào giang hồ thì ở lại Thái Hồ, cũng không hiểu biết nhiều về một số bí mật trong giang hồ.
Quỳnh Ngạo Hải giải thích cho hắn: "Ma Giáo chính là Vô Tâm Giáo, toàn giáo trên dưới thờ phụng Vô Tâm nương nương."
"Bọn hắn tin rằng chỉ cần nhân sinh trải qua cực khổ, sau đó thành tâm thờ phụng Vô Tâm nương nương thì sau khi chết sẽ được đến Thần Quốc của Vô Tâm nương nương."
"Sau này không còn phải chịu nỗi khổ luân hồi nữa, mãi mãi hạnh phúc."
"Giáo nghĩa cụ thể ta cũng không rõ lắm, ta chỉ nghe phụ thân ta nhắc qua một lần."
Quỳnh Ngạo Hải lắc đầu, trong mắt lộ ra vẻ suy tư.
"Vạn Thanh sao lại có thể cấu kết với người của Ma Giáo chứ?"
Hắn nhíu mày, trăm mối không thể hiểu nổi.
Lúc này, bên ngoài miếu vang lên một tiếng động nhẹ.
"Ai đó!"
Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải đồng thời quát lớn.
Bọn họ lập tức bật dậy khỏi mặt đất, chạy ra ngoài miếu.
Hai người chạy đến cửa miếu thì chỉ thấy một đứa trẻ ăn xin tay cầm một thứ gì đó, ánh mắt rụt rè nhìn Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải.
Đứa trẻ đặt thứ đó xuống đất, nhỏ giọng nói: "Hai... hai vị đại gia, vừa rồi có một người đưa cho ta năm đồng, bảo ta mang thứ này đến đây."
Đứa trẻ ăn xin trông chỉ khoảng bảy, tám tuổi, thân hình gầy yếu, mặt vàng như nghệ, sợ hãi nhìn hai người.
Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải đồng thời nhìn xuống thứ dưới đất.
Đó là một tấm cẩm thiếp.
Quỳnh Ngạo Hải nhìn thấy cẩm thiếp trong lòng chùng xuống, bước nhanh tới cầm lấy.
Hắn mở cẩm thiếp, nhanh chóng đọc nội dung, sắc mặt âm trầm.
Tôn Thắng tiến lại gần liền nhìn rõ những gì được viết trên đó.
"Tiền cứu trợ bị trộm, Ma Giáo đổ tội cho Hải Kình bang, cẩn thận Kim Hoàn Đao Lôi Chính Dương."
Đọc rõ nội dung cẩm thiếp, lòng Tôn Thắng chùng xuống.
Tiền cứu trợ?
Ma Giáo đổ tội cho Hải Kình bang?
Kim Hoàn Đao Lôi Chính Dương...
Chẳng lẽ là Kim Hoàn Đao Lôi Chính Dương, một trong ba đại danh bộ của Lục Phiến Môn?
Đó chính là cao thủ nhất phẩm ngang hàng với Mộ Dung Long Uyên!
Tôn Thắng nhìn chằm chằm vào nội dung cẩm thiếp, biểu cảm dần trở nên lạnh lùng.
Quỳnh Ngạo Hải gấp cẩm thiếp lại, một tay túm lấy cánh tay đứa trẻ ăn xin, biểu cảm dữ tợn, ánh mắt đáng sợ, quát hỏi: "Người đó trông như thế nào?"
Đứa trẻ ăn xin bị Quỳnh Ngạo Hải túm đau, nước mắt rơi xuống, nức nở nói: "Ta không biết, ta chỉ biết người đó đeo bịt mặt..."
"Những thứ khác thì không biết..."
….
Kiến Ninh phủ, Phổ Thành.
Trên con phố lát đá xanh.
Hoa Tịch Nguyệt tay trái bưng một bát sứ nhỏ, trong bát nước nổi lềnh bềnh vài viên thịt trắng.
Những viên thịt trắng trong bát là món ăn vặt nổi tiếng của Phổ Thành, đậu hủ hoàn.
Hoa Tịch Nguyệt tay phải cầm một chiếc thìa nhỏ, vớt một viên cho vào miệng, nhai kỹ hai lần.
Đậu hủ hoàn vừa vào miệng đã có vị tươi ngon béo ngậy, vô cùng mềm mịn, hương thơm tỏa ra bốn phía.
Đôi mắt cong cong của nàng khẽ nheo lại, khuôn mặt xinh đẹp động lòng người lộ ra vẻ say mê.
"Ngon quá..."
Hoa Tịch Nguyệt không nhịn được mà nói nhỏ.
Hơn một tháng nay, nàng đã đi khắp Phúc Kiến, từ Phúc Ninh Châu đến Phúc Châu Phủ, đi một vòng, đến Kiến Ninh phủ.
Mỹ thực Phúc Kiến đã bị nàng đã nếm thử gần hết.
Sau khi dạo chơi Phổ Thành xong, Hoa Tịch Nguyệt dự định đến Chiết Giang, Chiết Giang cũng có rất nhiều món ngon.
Nàng vừa đi dạo trên phố, vừa thỉnh thoảng nhìn xung quanh xem có gì hay ho không.
Bỗng một giọng nói yếu ớt trầm thấp từ nơi không xa truyền đến.
"Lại đây, lại đây, xem nào."
"Không được thì không lấy tiền..."