Chương 207: Chương 207
Kinh Châu phủ, Sa huyện.
Duyệt Lai khách sạn.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi như trút nước, tí tách không ngừng.
Mưa đã rơi cả đêm nhưng vẫn không có dấu hiệu dừng lại, liên miên dường như vô tận.
Đại Minh nằm trên giường trằn trọc, nhìn chằm chằm vào tường, lặng lẽ ngẩn người.
Hắn ngủ đến nửa đêm thì đã tỉnh rồi.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ lọt vào tai, theo Đại Minh thấy thì âm thanh này rất ồn ào.
Hắn có chút không ngủ được.
Nghĩ đến việc chỉ còn hai ngày nữa là sẽ đến Giang Lăng thành gặp Tú Tú cô nương, Đại Minh liền cảm thấy tâm trạng xốn xang, không còn buồn ngủ nữa.
"Minh đệ?"
Giường đối diện truyền đến giọng nói của Hùng Sơn.
"Hùng huynh." Đại Minh quay người lại, đáp một tiếng.
"Ngươi cũng không ngủ được sao?" Hùng Sơn cười hỏi.
Đại Minh cười ngượng nghịu.
Hùng Sơn ngồi dậy xuống giường, đi đến đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài.
Bầu trời xám xịt, cả thành trì như chìm trong màn mưa lớn.
Nước mưa chảy dọc theo mái nhà, một đường theo mái ngói, rơi từ hiên xuống rồi tụ lại trên mặt đất.
Các con phố trong thành trì đầy nước đọng, không một bóng người.
Cơn mưa này thực quá lớn rồi.
Nhìn sắc trời, hình như cũng đã sắp đến giờ Mão.
Hùng Sơn thở dài.
Cho dù mưa có lớn hơn nữa thì hắn cũng phải đến Giang Lăng thành.
Hùng Sơn đóng cửa sổ lại, ngồi trên giường cười nói: "Minh đệ, mưa bên ngoài lớn quá."
"Nếu ngươi muốn đến Giang Lăng thành thì e rằng phải trì hoãn vài ngày thôi."
Đại Minh cũng ngồi dậy, cười hai tiếng.
"Sáng mai sẽ đi."
Hùng Sơn nghe câu trả lời này thì có chút ngạc nhiên.
"Có chuyện gì gấp sao?"
Đại Minh có chút ngượng ngùng cười nói: "Ta muốn đi tìm một nữ hài tử."
Hùng Sơn lập tức hứng thú, vội vàng hỏi thêm.
Đại Minh ngập ngừng kể lại chuyện mình cùng Tú Tú gặp nhau.
Nghe xong trải nghiệm của Đại Minh, Hùng Sơn trầm mặc.
Hắn cứ tưởng Đại Minh là người trong quân ngũ, ít nhất cũng là tùy tùng của một vị tướng quân.
Không ngờ hắn lại chỉ là một tiều phu.
Nữ nhi của tri phủ...
Tiều phu...
Hùng Sơn mấp máy môi, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Nhìn từ góc độ của người ngoài, Đại Minh quả thực có chút không biết tự lượng sức mình.
Chênh lệch thân phận giữa một tiều phu cùng nữ nhi tri phủ thật đúng là một trời một vực.
Hùng Sơn nghĩ ngợi một hồi rồi cũng không tiện nói gì.
Mười hai tuổi, mười hai tuổi hắn còn đang bắn thỏ trên thảo nguyên, nào hiểu được những chuyện tình cảm này.
Có điều, theo Hùng Sơn thấy, Đại Minh đúng là có tính tình đơn thuần.
Chuyện này càng khiến Hùng Sơn thêm yêu thích Đại Minh, thậm chí còn nảy sinh lòng yêu mến tài năng.
Xuất thân tiều phu thì đã sao?
Ngày sau, ai xứng với ai thì còn chưa biết được đâu!
Hùng Sơn suy nghĩ một hồi liền cười sảng khoái: "Minh đệ, ngươi cũng là người trọng tình trọng nghĩa, si tình!"
"Vừa hay, vi huynh cũng phải đi Giang Lăng, đợi trời sáng rồi chúng ta cùng đi, mưa to cũng có thể chăm sóc lẫn nhau."
Đại Minh gật đầu, nhếch miệng cười ngây ngô.
Vị Hùng đại ca này, người cũng khá tốt nhỉ.
Không lâu sau, trong thành vang lên tiếng gà gáy sang sảng.
Đại Minh cùng Hùng Sơn ăn sáng tại khách sạn xong liền khoác áo tơi nón lá, đội mưa rời khách sạn.
Bầu trời xám xịt, ánh sáng lờ mờ.
Mưa không ngớt rơi xuống từ trên không trung, tí tách trên đường phố, mấy vũng nước trên mặt đất bị bắn tung tóe thành từng đợt sóng.
Đại Minh cùng Hùng Sơn chạy trên con phố không người, hướng về phía bắc thành.
Chạy thật lâu, quần áo trên người hai người sắp ướt sũng, cuối cùng cũng đến được phía bắc thành.
Cửa thành phía bắc cũng chỉ có hai tên sĩ tốt canh gác.
Hai tên lính này không làm khó Đại Minh cùng Hùng Sơn, phất tay cho hai người đi qua.
Ngay khi Đại Minh cùng Hùng Sơn sắp ra khỏi thành thì bỗng tên lính phía sau gọi giật bọn họ lại.
"Hai người định đi đâu?"
Đại Minh ngốc nghếch nói: "Giang Lăng thành."
Tên lính hô lên: "Hai người còn chưa biết sao, đêm qua, lũ lụt đã lệch khỏi dòng nước, nhấn chìm mấy thành nhỏ, đường từ Sa huyện đến Giang Lăng thành cũng bị nước ngập rồi."
"Phía tây thành cả đêm qua đang xây dựng công trình phòng lũ, ta thấy hai người có chút sức lực, không bằng đến phía tây thành ra tay giúp một chút đi."
"Không nói gì khác, ít nhất bánh bao đảm bảo đủ đấy."
"Bây giờ muốn đi Giang Lăng, chỉ có thể đi đường núi, nhưng mưa to như vậy, hai người không biết phải đi đến khi nào."
Một binh lính tốt bụng khuyên Đại Minh cùng Hùng Sơn nên thận trọng.
Hai người nhìn nhau, Hùng Sơn lắc đầu: "Ta có lý do phải đi."
Đại Minh gãi đầu, cười toe toét: "Ta cũng phải đi."
Hùng Sơn nhìn Đại Minh, nhịn không được bật cười.
Quân sĩ thấy hai người đã quyết tâm đi Giang Lăng thì không nói gì thêm nữa.
Hắn thấy hai người vạm vỡ, khỏe mạnh nên mới muốn bọn họ giúp xây dựng công trình chống lũ, nhưng nếu cả hai đều muốn đi đường núi trong mưa thì hắn cũng không tiện nói gì.
Đại Minh cùng Hùng Sơn biết đường chính không đi được nữa, đành phải đổi sang đường núi.