Chương 211: Chương 211

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,000 lượt đọc

Chương 211: Chương 211

"Ực..."

Không biết là ai nuốt nước miếng, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

Đại Minh thở dốc, hai mắt đỏ ngầu, hắn trừng mắt nhìn đám người xung quanh.

Đám võ giả xung quanh thấy Đại Minh nhìn tới thì đều đồng thời lùi lại một bước, trong mắt mang theo kinh hãi.

Đại Minh không nói, hắn một tay xách Kỳ Lân phủ.

Vừa mới chém chết một người nhưng mặt phủ Kỳ Lân vẫn sạch sẽ, không dính chút máu.

Trên sườn núi, một mảnh im lặng.

Chỉ có tiếng nước mưa rơi tí tách.

Hùng Sơn sững sờ nhìn Đại Minh, toàn thân run rẩy.

Hơi thở hắn gấp gáp, ánh mắt nhìn Đại Minh như đang nhìn một bảo vật hiếm có.

Mơ hồ, Hùng Sơn như nhìn thấy hình ảnh Đại Minh sau này cưỡi ngựa, khoác chiến giáp, vung chiến phủ, phá tan ngàn quân.

Lúc này, trong lòng Hùng Sơn lại nảy sinh ý muốn thu nhận Đại Minh.

Sức mạnh to lớn như vậy, sao có thể chỉ làm tiều phu được?

Ánh mắt Hùng Sơn nhìn Đại Minh càng lúc càng trở nên nóng bỏng.

"Vù vù..."

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Tên võ giả nhị phẩm dẫn đầu xông tới chỗ Đại Minh cùng Hùng Sơn.

Cảnh tượng Đại Minh vừa rồi chém chết võ giả tam phẩm, đều lọt vào mắt hắn.

"Không có căn cơ võ công, chỉ dựa vào sức mạnh mà đã có thể một chiêu chém chết võ giả tam phẩm."

"Chậc chậc... vậy mà lại gặp được một người trời sinh thần lực."

Tên nhị phẩm hứng thú đánh giá Đại Minh.

Chính xác hơn là, Kỳ Lân phủ trong tay Đại Minh.

"Vật này rơi vào tay ngươi, thật là minh châu bị vùi lấp."

Tên nhị phẩm thản nhiên nói.

Nói xong câu đó, hắn không nói thêm gì nữa, thân hình loáng một cái đã xuất hiện bên cạnh Đại Minh.

Tay phải hắn xòe ra, trong tay áo trượt ra một thanh chủy thủ.

Đầu chủy thủ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nhanh như chớp đâm về phía cổ Đại Minh.

Đại Minh theo bản năng dùng tay trái vung Kỳ Lân phủ lên.

Lưỡi rìu xé gió, chém ngang người tên nhị phẩm đó.

Đôi mắt Đại Minh đỏ ngầu, trong mắt không có chút sợ hãi nào.

Ngay khi chủy thủ sắp đâm vào cổ Đại Minh, hắn lại cứng rắn vặn người một cái.

Chủy thủ lập tức đâm vào không khí!

Tên nhị phẩm võ giả trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Nhưng hắn không kịp ngạc nhiên thì đã vội vàng lộn người về phía sau, lùi lại.

Lưỡi rìu sắc bén lạnh lẽo gần như lướt qua mép người hắn.

Mà chưa để hắn kịp thở phào nhẹ nhõm thì Đại Minh tay trái nắm lấy cán rìu, hai tay đồng thời dùng sức.

"Vù vù..."

Lưỡi rìu xé toạc không khí, lạnh lẽo xoay chuyển trong không trung, lại một lần nữa đánh về phía hắn.

Chiếc rìu khổng lồ, dường như đã khóa chặt hắn.

Tên nhị phẩm võ giả đứng tại chỗ, lông tơ trên người dựng đứng, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Không biết vì sao, hắn cảm thấy dù mình né tránh theo hướng nào cũng không thể tránh khỏi nhát rìu này.

Nhát rìu này chắc chắn sẽ trúng!

Ngay khi hắn còn đang do dự thì "Phập!" một tiếng nhẹ vang lên.

Lưỡi rìu đã lướt qua thân thể.

Tên nhị phẩm võ giả trợn to mắt, vẻ mặt không thể tin được nhìn chằm chằm Đại Minh.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Trên cơ thể hắn từ vai trái đến eo phải xuất hiện một vết cắt phẳng.

Máu phun ra, bắn lên cao vài thước!

"Bịch..."

Tên phẩm võ giả bị Đại Minh chém một rìu thành hai nửa, ngã xuống sườn núi.

Nước mưa lạnh lẽo rơi xuống, dội lên khuôn mặt vẫn còn hơi ấm của hắn.

Hắn trợn tròn mắt, chết không nhắm mắt.

Hoàn toàn không ngờ mình lại chết nhanh như vậy.

Các võ giả tam phẩm xung quanh thấy Đại Minh giết chết đầu lĩnh thì đồng tử đều co rút lại, cơ thể run rẩy không kiểm soát được.

Đại Minh sắc mặt lạnh lùng, hai mắt đỏ ngầu, hai cánh tay nổi lên, cả người như dã thú.

Ánh mắt hắn tiếp xúc với đám người còn người, đám người đó liền đồng thời cúi đầu, trong lòng kinh hãi không dám nhìn thẳng Đại Minh.

Dường như lúc này đứng trước mặt bọn họ, không phải là người mà là một con hổ dữ chọn người mà ăn.

"Vù vù..."

Đại Minh lại vung rìu, chém về phía đám người khác.

Nhìn thấy lưỡi rìu lóe sáng lạnh lẽo, các võ giả tam phẩm đều mất đi ý chí chống cự.

Bọn hắn liều mạng chạy xuống sườn núi.

Đại Minh xách rìu đuổi theo vài bước, nhưng vì không có căn cơ khinh công nên không đuổi kịp.

"Minh đệ!" Hùng Sơn đuổi theo Đại Minh, hét lớn.

Nghe thấy tiếng gọi, Đại Minh dừng bước.

Hắn không đuổi kịp đám người đó rồi.

"Minh đệ, đừng đuổi nữa, bọn chúng đều là người có căn cơ võ công." Trên tay Hùng Sơn vẫn xách theo cây gậy sắt tinh xảo đó.

Vốn dĩ hắn đã nghĩ hai người khó thoát khỏi kiếp nạn, nhưng không ngờ Đại Minh lại có thể một rìu chém chết một tên nhị phẩm!

Nếu chuyện này mà đồn ra giang hồ, chắc chắn sẽ gây ra sóng to gió lớn!

Mười hai tuổi, giết một cao thủ nhị phẩm?

Nói ra chắc chẳng ai tin.

Đại Minh thở hổn hển vài hơi, ánh mắt đỏ ngầu dần dịu lại.

Cơn giận trong lòng hắn cũng nguôi ngoai phần nào.

Hắn xách rìu trở lại vị trí ban đầu, cất Kì Lân Phủ vào hộp gỗ, đậy nắp hộp, đau lòng nhìn vết chém trên đó.

Nhìn những vết chém sâu cả tấc, mắt Đại Minh đỏ hoe, xót xa không tả xiết.

Hùng Sơn khẽ thở dài, hắns đã nhìn ra rồi.

Chiếc hộp gỗ cùng cây rìu này chắc hẳn rất có ý nghĩa với Đại Minh.

Hắn an ủi vài câu rồi kéo Đại Minh xuống núi, ra đường mòn.

Vừa nhìn thấy mấy chiếc xe đẩy, trong lòng Hùng Sơn bỗng dâng lên tò mò mãnh liệt.

Tại sao đám người này lại vận chuyển đồ đạc trong lúc mưa lớn thế chứ?

Bọn hắn đang vận chuyển cái gì?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right