Chương 223: Chương 223

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,808 lượt đọc

Chương 223: Chương 223

Quỳnh Ngạo Hải kinh hãi, vội vàng xuất chưởng đón đỡ, nhưng thế công của Mộ Dung Long Uyên như gió lốc mưa rào, chỉ trong vài hơi thở, Quỳnh Ngạo Hải đã trúng mấy chưởng, máu ở khóe miệng hắn chảy ra càng nhiều.

Một bên khác, Tôn Thắng điểm nhẹ hai chân xuống đất, thi triển khinh công "Thủy Thượng Phiêu", tốc độ cực nhanh lao thẳng đến Trương Mậu Tường. Lúc này xung quanh Trương Mậu Tường có một vòng binh lính cùng nạn dân. Tôn Thắng đành phải bay lên, hai chân giẫm lên đầu, lên vai bọn họ, lao về phía Trương Mậu Tường.

Binh lính xung quanh Trương Mậu Tường vung đao kiếm trong tay, cố gắng ngăn cản Tôn Thắng, chân Tôn Thắng linh hoạt, nhìn đúng thời cơ, đá bay trường đao trong tay binh lính rồi đáp xuống bên cạnh Trương Mậu Tường.

"Tên cẩu quan! Nộp mạng đi!"

Tôn Thắng hét lớn, ánh mắt hung ác, lời còn chưa dứt thì đã đánh một chưởng về phía Trương Mậu Tường, những ngay lúc này.

"Tên khốn! Ngươi dám!"

Một tiếng quát chói tai vang lên từ phía sau Tôn Thắng, chỉ thấy một cây trường thương bằng gỗ tần bì đột nhiên đâm ra từ bên cạnh thẳng vào lòng bàn tay Tôn Thắng. Đầu thương treo tua đỏ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nhanh như chớp. Lần này, Tôn Thắng không né tránh, trong mắt hắn lóe lên một tia tàn nhẫn, dù có bị thương, dù tay này có bị phế thì hắn cũng phải giết Trương Mậu Tường!

Giết tên tai họa này vì thiên hạ!

Thấy Tôn Thắng chỉ vài bước đã nhảy qua đám đông, đáp xuống bên cạnh mình, Trương Mậu Tường sợ đến hồn bay phách lạc, mặt không còn chút máu. Ngay khi tay Tôn Thắng sắp đánh trúng hắn thì một tên lính bên cạnh dùng sức đẩy hắn một cái, chưởng pháp của Tôn Thắng chỉ đánh vào cánh tay Trương Mậu Tường.

"Rắc!" một tiếng vang rõ ràng.

"A!"

Trương Mậu Tường kêu lên thảm thiết, cánh tay trái của hắn buông thõng, đã bị Tôn Thắng đánh gãy rồi. Mà cùng lúc tay phải Tôn Thắng hạ xuống thì cây thương cũng liền đâm vào tay hắn.

"Phập!"

Đầu thương sắc bén xuyên qua lòng bàn tay phải Tôn Thắng, máu tươi chảy xuống, mặt Tôn Thắng co giật, lộ vẻ đau đớn. Hắn nghiến răng, cố chịu đựng cơn đau, tay trái đánh ra, tiếp tục truy sát Trương Mậu Tường.

Chỉ thấy, mũi thương sắc bén đột nhiên rút lại, ánh sáng lạnh lẽo rung lên, đâm vào bàn tay trái Tôn Thắng vừa đánh ra. Những tên lính xung quanh Trương Mậu Tường càng liều mạng kéo Trương Mậu Tường ra phía sau.

Hiện giờ nếu Tôn Thắng tiếp tục lấy thương đổi thương thì cũng không thể giết chết Trương Mậu Tường nên chỉ đành nghiêng người, né tránh một thương đâm tới.

Tôn Thắng nhìn theo cây thương gỗ sáp trắng, chỉ thấy cách đó không xa là một nữ bộ khoái mặc cẩm sam hắc sắc Lục Phiến Môn, thắt lưng đeo chủy thủ kim sắc. Cây thương dài đến hai trượng, trong tay nàng lại linh hoạt như có sinh mệnh.

Tôn Thắn thầm tức giận, hắn không để ý nữ bộ khoái kia nữa, thân mình bay lên như chim ưng, lại lao về phía Trương Mậu Tường.

"To gan!"

Hồng Anh nhíu mày, quát lên. Nàng cũng di chuyển, mũi thương đi theo Tôn Thắng, đâm vào chỗ hiểm của hắn.

Tôn Thắng xoay người trên không trung, nội lực tụ lại lòng bàn tay, muốn một chưởng chém đứt cán thương, nhưng tay hắn vừa đặt lên cán thương thì đã cảm thấy cán thương rung lên, dễ dàng hóa giải chưởng lực của hắn.

Tôn Thắng kinh hãi, nữ bộ khoái dùng thương này, thực lực cũng là nhị phẩm!

. . .

"Lộp bộp. . . "

Mưa phùn từ không trung rơi xuống trên mặt Quỳnh Ngạo Hải, rửa sạch vết máu trên khóe miệng hắn. Khuôn mặt cương nghị kiên cường của hắn giờ đã trắng bệch.

"Hộc hộc. . . "

Quỳnh Ngạo Hải vừa thở dốc vừa nhìn chằm chằm vào vai, eo, chân của Mộ Dung Long Uyên. Đột nhiên, thấy vai trái Mộ Dung Long Uyên hơi nhếch lên.

Quỳnh Ngạo Hải theo bản năng đánh ra một chiêu chưởng pháp nhưng hoàn toàn không nhận ra chiêu này là gì, hắn chỉ đánh theo cảm giác.

"Bốp!" một tiếng.

"Thiếu Lâm Khoái Chưởng" nhanh như chớp của Mộ Dung Long Uyên lại bị Quỳnh Ngạo Hải đỡ được.

Thấy cảnh này, ánh mắt Mộ Dung Long Uyên sâu thẳm, nếp nhăn nơi khóe mắt hơi giãn ra.

"Bốp bốp bốp!"

Trong nháy mắt, Mộ Dung Long Uyên lại đánh ra mấy chục chưởng. Quỳnh Ngạo Hải cố gắng đề nội lực, trong đầu không còn suy nghĩ phải xuất chiêu như thế nào, hoàn toàn dựa vào cảm giác chiến đấu của mình để xuất chiêu.

"Bịch bịch bịch!"

Hai người song chưởng tấn công, phát ra tiếng va chạm trầm đục.

Quỳnh Ngạo Hải bị nội lực bổ sung trên chưởng của Mộ Dung Long Uyên đánh lui mấy bước.

Hắn hoàn hồn lại, trên mặt lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

Hắn vậy mà đỡ được hết!

Lúc này, Quỳnh Ngạo Hải như có điều ngộ ra, hắn cảm thấy mình đã hiểu sâu hơn về Kinh Đào Chưởng. Mơ hồ còn như đã chạm tới ngưỡng cửa của cảnh giới viên mãn, nhưng cảm giác này chỉ ;à thoáng qua.

Chưa kịp để Quỳnh Ngạo Hải cảm nhận, Mộ Dung Long Uyên đã tấn công lần nữa.

Lần này, Mộ Dung Long Uyên lại đổi sang "Khai Sơn Chưởng", từng chiêu đơn giản nhưng uy lực tuyệt luân, dưới gia trì của nội lực nhất phẩm, Kinh Đào Chưởng của Quỳnh Ngạo Hải không thể địch lại Khai Sơn Chưởng của Mộ Dung Long Uyên.

"Bùm bùm bùm!"

Hai người nhanh chóng giao đấu. Mộ Dung Long Uyên mỗi lần chỉ chấn lui Quỳnh Ngạo Hải, khiến hắn khí huyết cuồn cuộn, nội lực hỗn loạn, chứ không hề ra tay tàn độc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right