Chương 228: Chương 228

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 498 lượt đọc

Chương 228: Chương 228

Trên mặt Đại Minh lộ ra vẻ sầu não.

Trong Dục Anh Đường có vô số sách, tùy ý bọn nhỏ xem, nhưng hai năm trước, cuốn truyện tranh "Thủy Hử" đã bị Trần Diệp thu hồi, không cho bọn trẻ xem nữa.

Tôn Thắng chính là do ảnh hưởng của "Thủy Hử" mà bước chân vào con đường thảo khấu lục lâm, Trần Diệp không muốn đám trẻ khác cũng đi theo vết xe đổ. Vì vậy, trong Dục Anh Đường, chỉ có Đại Minh cùng Tôn Thắng đã đọc "Thủy Hử" cùng biết ý nghĩa biệt danh của 108 vị anh hùng.

Trên mặt Hùng Sơn lộ vẻ ngạc nhiên, Lãng Lý Bạch Điều này là thủy phỉ trên hồ Thái Hồ, Đại Minh chỉ là một người tiều phu, làm sao hắn có thể nói hai người là huynh đệ được?

Mặc dù trong lòng còn nghi ngờ, nhưng Hùng Sơn cũng hiểu ý của Đại Minh, hắn gật đầu: "Cho nên, ngươi hiểu hắn, biết hắn sẽ không làm chuyện như vậy?"

Đại Minh nắm chặt hai tay, dùng sức nhẹ gật đầu: "Đúng vậy. "

Trên mặt hắn có thêm một chút mệt mỏi, Đại Minh cũng đã nghĩ đến việc trả thù, nhưng hắn biết Tôn Thắng sẽ không giết người bừa bãi, hung thủ chắc chắn là một người khác.

Hùng Sơn ngồi bên cạnh, cau mày suy nghĩ một lúc, nhưng lại không nghĩ ra được gì.

Hắn ngẩng đầu lên thấy ánh mắt Đại Minh đã không còn đờ đẫn, thần thái cũng trở lại bình thường thì mới thở phào nhẹ nhõm, hắn rất ngưỡng mộ Đại Minh, sợ Đại Minh cứng đầu không ăn không uống, học theo mấy tên văn nhân nghèo kiết xác chơi trò tuẫn tình. Bây giờ thấy Đại Minh khóc một trận đã trở lại bình thường, Hùng Sơn cũng yên tâm.

"Cảm thấy khá hơn chút nào chưa?" Hùng Sơn ngữ khí ôn hòa.

Đại Minh gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, nét mặt vẫn còn đờ đẫn.

Cái chết của Tú Tú là một cú sốc lớn đối với hắn, hắn không thể chấp nhận nhưng lại buộc phải chấp nhận.

Hùng Sơn dùng bàn tay to lớn của mình vỗ nhẹ vào vai Đại Minh.

"Vi huynh có việc quan trọng phải làm, ngươi có đói không?"

"Để vi huynh bảo tiểu nhị làm chút gì đó mang lên nhé?"

Đại Minh lắc đầu.

"Được rồi, Minh đệ, đợi ta một canh giờ, khi ta quay lại sẽ mua ít thịt quay ngon, chúng ta ăn một bữa nhé. " Hùng Sơn vỗ nhẹ vào vai Đại Minh, an ủi.

Hôm qua hắn đến Giang Lăng thành, đáng lẽ phải làm việc đó trước, nhưng Hùng Sơn lại lo lắng cho Đại Minh, nên đã cố nán lại một ngày. Giờ thấy Đại Minh đỡ hơn rồi, sẽ không làm chuyện dại dột như tự tử theo người yêu, Hùng Sơn cũng nên đi làm việc của mình.

Đại Minh gật đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

"Hùng huynh, ngươi cứ đi làm việc đi, đa tạ. "

Hùng Sơn cười lớn:

"Cái này có đáng gì!"

"Hai ta cũng coi như tâm đầu ý hợp, nếu không có ngươi, vi huynh có lẽ cũng đã chết trên núi rồi. " Nói xong, hắn cười lớn hai tiếng rồi cầm lấy chiếc nón trên bàn, đội lên đầu, sau đó đẩy cửa phòng, bước nhanh ra khỏi khách sạn.

Đại Minh ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào cửa phòng, một lúc lâu sau mới đưa tay vào ngực, lấy ra một chiếc túi gấm. Hắn mở túi gấm, lấy ra chiếc vòng cổ răng hổ.

Ba chiếc răng hổ màu vàng nhạt, bên trên có khắc hoa văn, trơn nhẵn ấm áp nằm gọn trong tay.

Bàn tay to lớn của Đại Minh nắm chặt chiếc vòng cổ, nắm rất chặt, rất chặt.

. . .

Hùng Sơn đội nón bước nhanh trên đường.

Lúc này Giang Lăng đã tạnh mưa, bầu trời trong xanh, mặt trời treo trên đỉnh đầu, nước mưa trên mặt đất bốc hơi, tạo cảm giác có hơi oi bức, trong không khí còn lẫn lộn đủ thứ mùi, mùi sau cơn mưa, mùi đất, mùi xác chết phân hủy. . . Tất cả hòa quyện vào nhau, rất khó ngửi.

Hùng Sơn cau mày cùng bước nhanh hơn, đột nhiên hắn dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào con đường lát đá xanh.

Trên đường lát đá xanh, hơn mười chiếc xe đẩy đang được đẩy đi. Đằng sau xe đẩy là một nam nhân trung niên mặc áo choàng thâm lam, xung quanh có vài quân sĩ.

Hùng Sơn ngay lập tức nhận ra những chiếc xe đẩy đó là xe chở bạc cứu tế thiên tai.

Mặt hắn lộ vẻ nghi hoặc.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Hùng Sơn nhìn chằm chằm vào đám người đó, nhận thấy trên góc áo tất cả bọn họ đều có thêu đồ án một chiếc lá.

"Ngọc Diệp Đường!"

"Là người của Ngọc Diệp Đường!"

Hùng Sơn bừng tỉnh đại ngộ, hiểu rõ thân phận của những người này.

Ngọc Diệp Đường là tổ chức sát thủ lớn nhất ở phía đông nam của triều đại Đại Vũ, nghe nói đứng phía sau là một vị tông sư, trên giang hồ cũng coi là thế lực nhất lưu.

Hùng Sơn có chút không hiểu.

Làm thế nào mà người của Ngọc Diệp Đường lại phát hiện ra bạc cứu tế thiên tai chứ?

Hắn suy nghĩ một lúc, nhưng nghĩ mãi mà không rõ, cùng không nghĩ thêm nữa. Nếu Ngọc Diệp Đường đã giúp mang bạc cứu tế thiên tai đến đây thì có nghĩa là thế lực này không xấu.

Hôm qua Hùng Sơn bận việc của Đại Minh nên quên báo cáo cho quan phủ, bây giờ Ngọc Diệp Đường đã ra tay rồi, Hùng Sơn cũng không cần phải chạy thêm một chuyến nữa.

Hùng Sơn thu lại ánh mắt, xác định phương hướng rồi chạy về phía nam dọc theo con phố dài.

Chẳng mấy chốc, Hùng Sơn rẽ vào một con hẻm nhỏ có phần đổ nát.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right