Chương 235: Chương 235
Mấy tên giang hồ còn lại cười khẩy vài tiếng, rút đao ra, mỗi tên canh giữ một cửa sổ hoặc cửa ra vào, ánh mắt băng lãnh nhìn nạn dân trong phòng. Những nạn dân vừa lôi kéo người khác quỳ lạy thấy ông lão bị giết thì tất cả đều gầm lên một tiếng, mắt đỏ ngầu, nhào về phía những tên võ giả giang hồ xung quanh.
Thấy tín đồ Ma Giáo lao tới, đám giang hồ này cười khẩy một tiếng.
Bọn hắn mỗi người tay cầm binh khí, mấy đao hạ xuống liền chặt mấy tín đồ kia thành vài đoạn.
Chân cụt tay đứt rơi lả tả trên đất..
Trong căn phòng đổ nát tràn ngập mùi máu tươi.
Nhóm nạn dân nhìn mà hoảng sợ.
Bọn họ co rúm lại với nhau, sợ mình cũng sẽ bị giết.
Đám người này liếc nhìn đám đông vài lần, sau đó cất binh khí đi rồi giật áo những tín đồ Ma Giáo đó xuống.
Những tín đồ Ma Giáo lẫn trong đám nạn dân chỉ mới kịp xăm cuống hoa sen trên lưng, chưa kịp xăm lá sen.
Các võ nhân giang hồ liền dùng dao nhỏ cắt phần da sau lưng hắn.
Nhìn thủ pháp của bọn họ rất thành thạo, hiển nhiên là không ít lần làm việc này rồi.
Cắt da xong, các võ nhân giang hồ nghênh ngang rời đi.
"Haha. . . bảy người đấy! Lần này lại có bảy tên tín đồ Ma Giáo, có thể miễn bảy lần phí thủ tục rồi!"
"Không tồi không tồi, nhiệm vụ lần này của Ngọc Diệp Đường thật sự là đơn giản mà. . . "
"Giết một tên Ma Giáo là có thể miễn một lần phí thủ tục, thật sự là quá kiếm lời rồi!"
Trong căn
"Khốn kiếp! Đến muộn một bước rồi!"
"Đi mau đi mau, không thiếu nhà đổ nát không người, ta biết gần đây còn có một cái. "
"Đi đi đi, chạy cả buổi mà chỉ giết được ba tên yêu nhân Ma Giáo, quá chậm rồi!"
Các võ nhân giang hồ la hét, không quay đầu lại cứ thế rời đi, chỉ còn lại nhóm nạn dân trong nhà nhìn nhau.
Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra thế?
Nhóm nạn dân vẻ mặt hoang mang.
. . .
Trong một thành trì ven sông nào đó, trước cửa một cửa hàng, vài võ nhân giang hồ bước vào, bọn họ đều mang đao kiếm, trên người tỏa ra một cỗ sát khí. Những người dân xung quanh đi qua đều tránh xa họ, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn nhiều.
Dưới biển hiệu của một cửa hàng có treo một miếng phỉ thúy ngọc diệp nhỏ bằng bàn tay.
Đây là chi nhánh của Ngọc Diệp Đường,
Vài võ nhân giang hồ vào cửa hàng đi thẳng đến hậu thất, lấy ra một miếng vải đỏ từ trong ngực, trong vải đỏ bọc một miếng da người đẫm máu, trên da có hình một bông hoa sen.
Trong hậu thất có một ông lão đang ngồi, ông ta nhận lấy miếng da kiểm tra một chút rồi tiện tay ném vào chiếc hòm bên cạnh, mà trong hòm đó đã có nửa thùng da người, sau đó mặt không cảm xúc lấy ra vài miếng sắt hình lá đặc biệt từ chiếc hòm bên cạnh.
Vài võ nhân giang hồ nhìn thấy những miếng sắt hình lá này, trên mặt đều lộ vẻ vui mừng, có những miếng sắt hình lá này thì bọn họ có thể miễn phí thủ tục một nhiệm vụ của Ngọc Diệp Đường rồi!
Một miếng sắt hình lá này tương đương với vài lượng bạc.
Các võ nhân giang hồ cất kỹ những miếng sắt hình lá, không ngừng nghỉ rời khỏi chi nhánh Ngọc Diệp Đường, tiếp tục truy tìm tung tích của tín đồ Ma Giáo.
Cảnh tượng này xảy ra ở khắp nơi vùng ven biển Đông Nam, tất cả bách tính đều chú ý tới trên đường có thêm rất nhiều võ nhân giang hồ, bọn họ như đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt băng lãnh sắc bén, trên thân mang theo sát khí.
…
Dục Anh Đường.
Trần Diệp ngồi tại trên ghế nằm, tâm niệm vừa động đóng lại giao diện hệ thống.
"Tai ương lao ngục. . . "
"Để hắn chịu chút khổ cũng tốt. "
Trần Diệp lẩm bẩm một tiếng, lại đưa mắt nhìn lên trời xanh trong vắt, sau đó đứng dậy khỏi ghế tựa,vận động tay chân.
"Hơn hai năm chưa ra tay rồi, cũng nên hoạt động một chút. . . "
Trần Diệp đứng thẳng người, mặt mày tuấn tú, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng, hắn vẫn còn khá nhớ những qUDJBclrPIữ tháng rong ruổi giang hồ.
Trần Diệp nhìn lên bầu trời trong xanh, trong lòng có chút cảm khái.
"Tiểu Nghị. . . Tiểu Nghị. . . "
"Huynh mau nhìn xem, ta tìm thấy gì này!"
Trong viện, vang lên một giọng nói trong trẻo.
Trần Diệp quay đầu nhìn lại, thấy một nữ hài khoảng mười tuổi tay cầm một bông hoa màu vàng nhỏ, chạy đến bên cạnh một nam hài. Nữ hài rất cao, hơn hẳn đám trẻ cùng tuổi, trên mặt có tàn nhang, khuôn mặt tròn trịa, cười rất vui vẻ.
Nam hài chỉ khoảng tám chín tuổi, sắc mặt có chút xanh xao bệnh tật, thân hình gầy yếu, nhưng tướng mạo cũng coi như đoan chính.
Nam hài đang ngồi xổm trên mặt đất, trước mặt là một chậu hoa, bên trong trồng một cây hoa mẫu đơn màu đỏ đang nở rộ, mà cạnh hắn là một chiếc bát nhỏ, bên trong đựng nước sạch.