Chương 238: Chương 238

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,637 lượt đọc

Chương 238: Chương 238

Lỗ Nặc bất mãn nói một câu rồi kéo dây cương, con ngựa thông minh quay đầu trở lại

Sắc mặt Quỳnh Long Sơn hơi dịu lại, hướng Lỗ Nặc tỏ vẻ biết ơn, hắn là bang chủ Hải Kình Bang đứng đầu một thế lực lớn trên giang hồ. Bị thê tử mắng nhiếc trước mặt người ngoài, dù sao cũng có chút mất mặt.

Lỗ Nặc mỉm cười.

"Hiểu mà, đều là nam nhân cả, ra ngoài không dễ dàng gì," Lỗ Nặc ngáp một cái, mắt lim dim nói:

"Nhà ta cũng có một con cọp cái, chọc giận nàng ấy, nàng ấy nổi cơn tam bành lên thì cũng giống như vị ở nhà ngươi, cái gì cũng không màng. Mặt mũi nam nhân gì đó, bọn họ có thèm quan tâm đâu. Bọn họ chỉ muốn trút cho hả giận trong lòng thôi. "

Nghe Lỗ Nặc nói, Quỳnh Long Sơn gật gù tán thành, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ. Lỗ Nặc cố gắng tỉnh táo, cười nói với Quỳnh Long Sơn:

"Danh tiếng Hải Kình Bang, ta cũng có nghe qua. Ta thấy ngươi cũng không giống kẻ cướp bạc cứu tế, chuyện này Lục Phiến Môn nhất định sẽ cố gắng điều tra. Đương nhiên, ngươi cũng đừng ôm hy vọng quá lớn. "

Lỗ Nặc điều chỉnh tư thế, tiếp tục khoanh tay, chuẩn bị ngủ.

"Dựa theo tình hình hiện trường, kẻ cướp bạc sử dụng toàn võ công vùng ven biển, đều là cao thủ nhị, tam phẩm, ngoài Hải Kình Bang của ngươi ra, e rằng không ai có năng lực hiệu triệu như vậy. Theo Lôi bộ đầu nói, hắn đã giao đấu với ngươi vài chiêu, Kinh Đào Chưởng của ngươi đánh vào ngực hắn, vẫn còn lưu lại chưởng lực. Đợi trở về Biện Lương, để vị đại Tông Sư trong cung xem qua, nếu là hiểu lầm, ngươi nhất định sẽ được thả vô tội. "

"Nhưng mà. . . Lôi bộ đầu khăng khăng nhận định là ngươi, theo quy định của Lục Phiến Môn, dù có phải ngươi hay không, ngươi đều phải bị đưa đến Biện Lương. Cướp bạc cứu tế là tội chết, chúng ta làm việc chỉ có thể thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. ”

Lỗ Nặc ngáp dài, mắt nhắm mắt mở nói: "Vậy nên trên đường đi, các ngươi cũng hợp tác một chút. "

Quỳnh Long Sơn im lặng không nói. Chuyện cướp bạc, không phải do Hải Kình Bang làm, Quỳnh Long Sơn hắn không thẹn với lòng, chuyện này là ai vu oan, trong lòng Quỳnh Long Sơn đại khái đã có tính toán.

Ma Giáo trỗi dậy, việc đầu tiên cần làm là truyền giáo, Hải Kình Bang chiếm cứ ven biển, Ma Giáo muốn truyền giáo, tự nhiên không thể thoát khỏi tai mắt của Hải Kình Bang.

Hãm hại Hải Kình Bang, khiến Hải Kình Bang không rảnh lo chuyện khác, đây mới là mưu đồ căn bản nhất của Ma Giáo.

Trong mắt Quỳnh Long Sơn lóe lên một tia thâm thúy.

Cũng may, phong cẩm thiếp đó hắn đã đưa đến chỗ sư phụ. . .

Sư phụ có mối thù sâu nặng với Ma Giáo, ngài nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Lỗ Nặc điều chỉnh tư thế, muốn chợp mắt, nhưng vặn vẹo nửa ngày vẫn không tìm được tư thế ngủ thích hợp nên có chút bực bội, ngẩng đầu nhìn sắc trời một cái rồi đành phải thôi.

Theo tốc độ hành trình, đến chiều tối là có thể đến thành trì tiếp theo rồi, không gấp gáp. "Tìm chỗ râm mát nghỉ ngơi một chút đi, có ai muốn đi tiểu không?"

"Để bọn chúng từng người một. . . "

Lỗ Nặc ngáp dài, hắn luôn có vẻ không ngủ đủ giấc, mặc dù tuổi tác năm nay mới hơn bốn mươi, trẻ hơn cả Mộ Dung Long Uyên cùng Lôi Chính Dương.

Xe ngựa áp giải Quỳnh gia từ từ dừng lại dưới bóng cây râm mát, các bộ khoái lấy túi nước ra, đưa cho người Quỳnh gia.

Thông thường tù nhân trong xe tù không được đối xử như vậy, uống càng nhiều nước, người ta sẽ càng muốn đi tiểu, áp giải tù nhân thì làm gì có nhiều thời gian lãng phí như vậy. Có điều. Lỗ Nặc nể mặt Quỳnh Long Sơn là cao thủ nhất phẩm, bang chủ đệ nhất đại bang ven biển cho nên đặc biệt dặn dò các bộ khoái chăm sóc một chút, cũng không quá nghiêm khắc.

Người Quỳnh gia dưới giám sát của bộ khoái đã giải quyết vấn đề sinh lý, vừa trở lại lồng thì Lỗ Nặc liền nhìn quanh, vẻ buồn ngủ trên mặt hắn biến mất, đôi mắt buồn ngủ lộ ra tia tinh anh.

"Ra đây đi! Không cần lén lút nữa!"

Lỗ Nặc quát lạnh.

Trong rừng cây không xa liền truyền đến tiếng bước chân, một bóng người hắc y xuất hiện.

Các bộ khoái của Lục Phiến Môn nhìn thấy người xuất hiện đột ngột này thì đều đồng loạt rút bội đao, bội kiếm bên hông, ánh mắt cảnh giác nhìn đối phương.

"Vù vù vù. . . "

Xung quanh vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một, hai, ba. . .

Trong rừng bỗng nhiên xuất hiện thêm hàng chục bóng người hắc y, thân hình vạm vỡ, lực lưỡng, mặt bịt khăn đen.

Lỗ Nặc nhìn thấy đám người này thì mắt hơi nheo lại, đến khi cảm nhận một chút nội lực dao động trong cơ thể đám người này, sắc mặt lại trở nên lười biếng, ngáp một cái, khuyên nhủ:

"Các vị, nể mặt bổn bộ đầu, các ngươi vẫn nên lui đi, Quỳnh Long Sơn cướp bạc cứu tế, đánh trọng thương bộ đầu nhất phẩm, đây là đại tội. "

"Ta không quản các ngươi đến đây là muốn báo thù hay báo ân, nhưng có bổn bộ đầu ở đây, các ngươi sẽ không có cơ hội đâu. "

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right