Chương 255: Chương 255

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,385 lượt đọc

Chương 255: Chương 255

Trong viện.

Tần Nhất một tay cầm kiếm, hai mắt khẽ nhắm.

Trước mặt nàng là một hình nhân bằng gỗ.

Chợt một bóng người bay vọt qua bức tường, là sát thủ của Ngọc Diệp Đường, người đó sắc mặt hốt hoảng, thi triển khinh công bay vào viện bẩm báo:

"Đường chủ! Có chuyện rồi! Tiểu Phúc ra phố bị một lão nhân bắt đi. Người đó dùng độc công, chúng ta không địch lại!"

Nghe vậy, Tần Nhất đang nhắm mắt, bỗng mở đôi mắt long lanh như nước mùa thu, trong mắt lóe lên một tia lãnh quang bình tĩnh. Khoảnh khắc tiếp theo, Tần Nhất cho kiếm vào vỏ, sắc mặt bình thản, nhàn nhạt nói:

"Biết rồi!"

Dứt lời, Tần Nhất nhẹ nhàng điểm chân xuống đất, thân hình cứ thế bay ra khỏi tiểu viện.

Sát thủ của Ngọc Diệp Đường ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của Tần Nhất.

Không biết vì sao, hắn cảm thấy Tần đường chủ dường như có gì đó khác lạ, mà đang lúc nghĩ vậy thì phía sau bỗng vang lên một tiếng động nhẹ.

"Rắc!"

Chỉ thấy hình nhân gỗ đứng giữa viện đột nhiên nứt ra làm đôi, mặt cắt ở giữa nhẵn nhụi, không thấy một vết chém nào, cứ như thể nó vốn là hai nửa vậy.

Sát thủ của Ngọc Diệp Đường tiến lại gần hình nhân gỗ, vẻ mặt kinh ngạc quan sát, sau đó đột nhiên ngẩng đầu như chợt nhận ra điều gì đó.

"Nhất phẩm. . . nhất phẩm! Tần đường chủ đã thăng lên nhất phẩm rồi!"

Tên sát thủ này trong lòng kích động, binh khí hắn tinh thông cũng là trường kiếm.

Theo lời đồn trên giang hồ, cao thủ nhất phẩm dùng kiếm, kiếm pháp thông thần, mũi kiếm lướt qua vật thể sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Giờ nhìn mặt cắt nhẵn nhụi của hình nhân gỗ này, rõ ràng kiếm pháp của Tần Nhất đã tiến vào một cảnh giới cao hơn.

Phía nam Dư Hàng huyện.

Trong rừng cây.

Một bóng người lướt nhanh trên bãi cỏ, tốc độ cực kỳ nhanh nhẹn, nhìn từ xa trông như người này đang bay trên cỏ.

"Kẻ xấu. . . buông ra!"

"Buông ra. . .”

Tiểu Phúc bị Độc Vương Tiết Minh một tay xách ngược lên, tiểu cô nương bĩu môi, vung tay nhỏ đấm vào Tiết Minh.

Tiết Minh không để ý đến Tiểu Phúc mà chạy một mạch vào rừng. Đến khi nhìn thấy xung quanh không có ai thì mới thả Tiểu Phúc xuống, tiện tay điểm huyệt tiểu cô nương.

Tiểu Phúc lập tức không thể cử động, chỉ có thể đảo mắt, miệng không phát ra được tiếng nào.

Tiết Minh trừng đôi mắt xanh nhỏ như hạt đậu, nhìn chằm chằm vào Tiểu Phúc, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể nuốt sống Tiểu Phúc.

Mất hơn mười năm, Tiết Minh mới luyện ra được một con Cổ Vương độc nhất vô nhị, vậy mà lại bị con bé này ăn mất! Mười mấy năm tâm huyết suýt nữa đổ sông đổ biển.

"Còn may, còn may. . .”

"Thừa diệp bây giờ mổ bụng, bảo bối của ta hẳn là không sao.”

Tiết Minh lẩm bẩm, từ trong ngực lấy ra một thanh chủy thủ dùng để hái độc thảo, tay phải gầy guộc của cầm chủy thủ, đi đến trước mặt Tiểu Phúc ước lượng vị trí, tay phải dùng sức, chuẩn bị đâm vào bụng Tiểu Phúc.

Tiểu Phúc mếu máo, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm Tiết Minh, nước mắt lưng tròng.

Ngay khi Tiết Minh sắp đâm vào bụng Tiểu Phúc thì ông ta chợt rùng mình, lông tơ toàn thân dựng đứng! Một cảm giác sinh tử bao trùm lại. Đồng thời, một giọng nữ thanh tao vang lên từ phía sau.

"Này! Giữa ban ngày ban mặt, một đứa trẻ nhỏ như vậy, ngươi cũng xuống tay được sao?"

Nghe thấy giọng nói, cảm giác sinh tử kia đột nhiên biến mất.

Tiết Minh toát mồ hôi lạnh, giật mình, vừa nãy ông ta rõ ràng đã quan sát không có ai ở gần mà. Sao đột nhiên lại có người nói chuyện chứ?

Tiết Minh quay đầu, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Chỉ thấy là một nữ tử cải trang thành nam, dung mạo xinh đẹp đứng cách đó không xa, đôi mắt trăng non của nàng trừng trừng nhìn Tiết Minh, trong mắt tràn đầy phẫn nộ.

Hoa Tịch Nguyệt tưởng rằng Tiết Minh nhìn trúng đứa trẻ nhà người ta, muốn nhận làm đệ tử mà nhà đối phương không đồng ý nên Tiết Minh mới cướp đứa bé đi.

Mấy quyển giang hồ thoải bản đều viết như vậy.

Nhưng không ngờ, khi Hoa Tịch Nguyệt đuổi theo lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này.

Tiết Minh này thế mà lại muốn giết một đứa trẻ nhỏ như vậy!

Thật quá độc ác mà!

Hoa Tịch Nguyệt trong lòng phẫn nộ, đôi mắt đẹp lạnh lùng cúi người xuống, thuận tay nắm một nhúm cỏ trên mặt đất.

Thân làm giang hồ hiệp khách, thấy chuyện bất bình, đương nhiên phải ra tay tương trợ!

Tiết Minh đôi mắt xanh lục quét lên quét xuống Hoa Tịch Nguyệt, cười lạnh nói: "Ngươi thì biết cái gì!"

"Tiểu quỷ này ăn mất bảo bối của lão phu.”

"Đừng có xen vào chuyện của người khác!"

"Lão phu không rảnh để ý đến ngươi.”

Nói xong, Tiết Minh không để ý tới Hoa Tịch Nguyệt nữa, tiếp tục giơ cao thanh chủy thủ trong tay.

”Vèo vèo vèo. . .” Vài tiếng xé gió vang lên.

Hoa Tịch Nguyệt không do dự nữa, nàng lạnh lùng đánh ra mấy chiếc lá cỏ đang nắm trong tay phải, lá cỏ rời khỏi tay nàng liền hóa thành từng ám khí sắc bén.

”Phi Hoa Trích Diệp!"

Tuyệt kỹ độc môn của Hoa gia, Bách Hoa Cốc, có thể đưa nội lực của bản thân ra khỏi cơ thể trong thời gian ngắn, truyền vào bất kỳ vật thể nào, khiến nó có sức phá hoại cực lớn, vạn vật trong thiên hạ, trong tay người Hoa gia đều là lợi khí đả thương người.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right