Chương 257: Chương 257

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,131 lượt đọc

Chương 257: Chương 257

Vừa mới đi một vòng quanh quỷ môn quan, Tiết Minh ướt đẫm mồ hôi lạnh, bờ môi tái nhợt, ông ta bỗng cảm thấy mình dường như sắp chết rồi. . .

Trần Diệp dỗ dành Tiểu Phúc, an ủi tiểu cô nương, mà cách đó không xa bỗng truyền đến vài tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Tần Nhất mặc váy đen, tay trái cầm vỏ kiếm da cá mập màu xanh chạy đến, thấy Trần Diệp đang ôm Tiểu Phúc thì liền chạy đến gần, quỳ một gối xuống, hơi thở có chút không ổn định, giọng nói lạnh lùng:

"Thuộc hạ đến muộn.” Trần Diệp nhìn Tần Nhất, thấy khí tức trên người nàng viên mãn hơn trước liền biết nàng đã đột phá đến cảnh giới nhất phẩm.

Trần Diệp cười nhạt một tiếng: "Đứng dậy đi.”

"Chúc mừng.”

Tần Nhất vừa đứng dậy thì hơi cúi đầu, giải thích: "Thuộc hạ lòng có cảm giác, cảm thấy được một chút cơ hội đột phá, bởi vậy mới không thể trông nom Tiểu Phúc. . .”

Trần Diệp phất tay không quan tâm.

Đột phá từ Nhị phẩm lên nhất phẩm là cơ hội rất hiếm có, nếu bỏ lỡ có thể phải đợi vài năm. Trong số đám trẻ có thuộc tính tại Dục Anh Đường, Trần Diệp yên tâm nhất là Tiểu Phúc.

【Phúc Duyên: Cả đời không bệnh không tai, bình an vô sự; Tăng khả năng gặp kỳ ngộ】

【Hạo Nhiên: Được chính khí bảo hộ, tà ma tránh xa, phúc vận gia tăng; Tăng cường tinh thần trọng nghĩa trong lòng】

Hai thuộc tính này cộng lại, Tiểu Phúc sẽ không dễ gặp chuyện, lần này dù Trần Diệp không ra tay thì có nữ tử thấy chuyện bất bình ra tay này, Tiểu Phúc cũng sẽ không sao.

Nghĩ vậy, Trần Diệp liền liếc nhìn Hoa Tịch Nguyệt.

Hoa Tịch Nguyệt một thân nữ giả nam trang, tướng mạo tuổi trẻ, dung mạo tiếu mỹ, trông không quá hai mươi tuổi, vậy mà đã có thực lực nhất phẩm.

Trần Diệp liếc mắt đã nhìn ra tu vi nội lực của Hoa Tịch Nguyệt.

Luyện tập 《Tiên Thiên Nhất Khí Công》 và 《Thiên Điệp Bách Lãng Quyết》 hơn hai năm, võ công và nhãn lực của Trần Diệp đều được nâng cao rất nhiều.

Trần Diệp liếc nhìn Hoa Tịch Nguyệt một cái rồi thu hồi ánh mắt.

Hoa Tịch Nguyệt vẻ mặt kinh ngạc nhìn Trần Diệp và Tần Nhất, nàng cảm nhận rõ ràng thực lực của Tần Nhất, mặc dù hơi thở có chút không ổn định nhưng cũng là cao thủ bước vào cảnh giới nhất phẩm!

Dựa vào trực giác, Hoa Tịch Nguyệt cảm thấy đối phương có thể là sát thủ.

Sát thủ cảnh giới nhất phẩm? Thiên hạ này e rằng không có mấy người!

Trong nháy mắt, Hoa Tịch Nguyệt bỗng dâng lên sự tò mò mãnh liệt đối với Trần Diệp.

Người này rốt cuộc có thân phận gì?

Sát thủ nhất phẩm lại tự xưng là thuộc hạ?

"Chuyện gì vậy?" Trần Diệp ôm Tiểu Phúc, nhẹ giọng hỏi.

Tiểu Phúc vừa nức nở vừa kể lại chuyện xảy ra khi nãy.

"Con sâu nhỏ lạnh như băng đó, nó nhảy vào miệng ta.”

"Tên gia gia xấu xa kia liền đánh chết Tư Độc tỷ tỷ. . . Đánh chết rồi. . .”

Tiểu Phúc nghĩ đến nha hoàn đã chết nằm trên mặt đất, nước mắt tuôn rơi.

Nghe xong câu chuyện, Trần Diệp nhìn Tiểu Phúc thêm một lần nữa.

Thuộc tính đã có hiệu lực?

Kỳ ngộ?

Trần Diệp trong lòng hiểu rõ, hắn nhìn sang Độc Vương Tiết Minh đang bị điểm huyệt không thể nhúc nhích kia.

"Con sâu đó là con sâu gì?" Trần Diệp thanh âm bình thản mà hỏi.

Tiết Minh cảm nhận được ánh mắt của Trần Diệp, trong lòng kinh hãi, ông ta há miệng, giọng khàn khàn nói:

"Đó là Cổ Vương mà lão phu nuôi dưỡng.” Nói xong, nước mắt cũng trào ra từ mắt Tiết Minh.

Oa một tiếng, cứ thế khóc thành lệ nhân, còn đau khổ hơn cả Tiểu Phúc.

"Lão. . . Lão phu đã đi khắp thâm sơn, thu thập độc thảo độc trùng mười mấy năm. . . Tốn bao nhiêu tâm huyết mới nuôi dưỡng ra Cổ Vương! Vậy mà. . . vậy mà. . . bị con nhóc này ăn mất rồi!"

Tiết Minh tóc bạc trắng, dáng người gù quặp, khóc nức nở, biểu cảm bi thống.

Nghe tiếng khóc của Tiết Minh, Tiểu Phúc liền nín khóc, tiểu cô nương nhíu mày, có chút thương cảm cho lão nhân. Nhưng tiểu cô nương lại nghĩ đến việc Tiết Minh đã đánh chết Tư Độc tỷ tỷ, lại phồng má lên, tiếp tục khóc lớn.

Trên khoảng đất trống trong rừng, hai người một già một trẻ cứ thế khóc to, rất đau lòng.

Trần Diệp nghe xong lời kể của Tiết Minh thì không nói nên lời, biểu thị có thể lý giải, hắn truyền nội lực vào cơ thể Tiểu Phúc, kiểm tra tình trạng của tiểu cô nương nhưng hông thấy bóng dáng của Cổ Vương trong dạ dày, xem ra hình như đã bị tiêu hóa rồi. . .

"Ăn Cổ Vương, có tác dụng gì?", Trần Diệp hỏi Tiết Minh, hắn không rành về độc dược, lo lắng sẽ để lại di chứng cho Tiểu Phúc.

Tiết Minh khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa trên gương mặt già nu, ánh mắt đầy phẫn uất nhìn Tiểu Phúc.

"Ăn Cổ Vương rồi, từ nay về sau sẽ không còn sợ độc nữa, thể chất tăng cường, máu có công hiệu giải độc, tu luyện nội công, tốc độ tăng nhanh. . .” Tiết Minh càng nói càng bi phẫn, không nhịn được lại khóc lớn.

Mười mấy năm tích lũy chuẩn bị, nay đã tan thành mây khói rồi, ai mà có thể chấp nhận được chứ.

Nghĩ vậy, trong mắt Tiết Minh liền nảy sinh ý định tự sát, giờ sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right