Chương 259: Chương 259

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,444 lượt đọc

Chương 259: Chương 259

Bước vào viện.

Tống bộ đầu của Dư Hàng huyện đã chờ đợi từ lâu, thấy Trần Diệp trở về thì liền vội vàng tiến lên.

"Trần viện trưởng, nha hoàn Tư Độc nhà ngài. . .” Tống bộ đầu mặt đen thì thầm vào tai Trần Diệp.

Trần Diệp đã biết đầu đuôi câu chuyện, gật đầu nói:

"Ta sẽ chuẩn bị ít bạc để đưa cho gia đình nàng.”

"Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ.”

Nghe vậy, Tống bộ đầu thở phào nhẹ nhõm.

Dựa theo lời khai của đám người qua đường xung quanh, hắn biết là một võ giả đi ngang qua đột nhiên nổi giận đánh người, đã đánh chết nha hoàn Tư Độc. Chuyện thế này rất thường thấy, trước đây khi còn ở Lục Phiến Môn, Tống bộ đầu cũng thường xuyên xử lý những vụ án tương tự.

Nói xong chuyện này, nét mặt Tống bộ đầu trở nên nghiêm nghị hơn, hắnchắp tay thi lễ.

"Trần viện trưởng, gần đây lũ lụt rất nghiêm trọng, ngài cũng biết. . .”

“Vương tri huyện nói, hy vọng ngài có thể mở rộng Dục Anh Đường, ngoài thành có rất nhiều cô nhi đói khát, gầy yếu, hắn không đành lòng, nha môn sẵn sàng xuất 200 lượng bạc, mong Trần viện trưởng ra tay giúp đỡ.”

Tống bộ đầu nói rất chân thành.

Trần Diệp làm việc thiện, hai năm qua, gần như ai ở Dư Hàng huyện cũng biết, nên lúc nói chuyện với Trần Diệp, Tống bộ đầu cũng có chút cung kính. Vị tri huyện mới đến là người tốt, hàng năm đều cấp cho Dục Anh Đường một ít bạc để duy trì hoạt động.

Trần Diệp nghe xong khẽ gật đầu, giọng nói bình tĩnh: "Lũ lụt nghiêm trọng, chắc chắn sẽ có không ít cô nhi, Dục Anh Đường của ta không có nhiều phòng, ta sẽ xuất bạc, Dư Hàng huyện mở thêm hai Dục Anh Đường nữa đi.”

Đây là chuyện Trần Diệp đã nghĩ từ trước.

Lũ lụt nghiêm trọng như vậy, những cô nhi còn nhỏ tuổi căn bản không có khả năng tự sinh tồn. Nhưng. . . nạn dân thực sự quá nhiều. Nếu Trần Diệp cứ nhận hết cô nhi thì Dục Anh Đường của hắn sẽ không chứa nổi, đến lúc đó, người dân có khi còn mang cả con cái của mình đến.

Loại sự tình này khó tránh khỏi sẽ phát sinh.

Ngọc Diệp Đường lấy phí thủ tục đã hai năm, việc Trần Diệp bỏ tiền mở hai Dục Anh Đường cũng không tính là chuyện khó.

Làm việc thiện mà.

Nghe Trần Diệp nói vậy, gương mặt đen sạm của Tống bộ đầu hiện lên chút nghiêm túc, hắn chắp tay, khom người nói:

"Trần viện trưởng đại nghĩa!"

Tuy Trần Diệp dung mạo trẻ trung, tuổi còn nhỏ hơn Tống Thương Kiệt, nhưng việc Trần Diệp làm đáng để Tống Thương Kiệt hành lễ.

"Tiện tay mà thôi.” Trần Diệp buông Tiểu Phúc xuống, hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài viện. Chỉ thấy trước cửa, Hoa Tịch Nguyệt một thân nam trang đang đứng trước cửa, thò đầu nhìn vào.

Tống bộ đầu cũng chú ý tới đối phương, lại nhìn sang Trần Diệp, ánh mắt mang theo dò hỏi.

"Ngươi có việc gì?" Trần Diệp quay người hỏi.

Hoa Tịch Nguyệt khẽ nhếch khóe miệng, nở một nụ cười động lòng người.

"Các ngươi ở đây có thiếu nha hoàn không?"

. . .

Vũ Xương phủ, Giang Hạ.

Trên đường lớn.

"Lộc cộc lộc cộc. . .” Hai con ngựa nhanh phi nước đại trên đường, trên lưng ngựa ngồi hai nam nhân vạm vỡ, cường tráng, chính là Đại Minh và Hùng Sơn. Hai người rời Kinh Châu, cưỡi khoái mã đi về phía đông định đến Dư Hàng.

Hành tẩu mấy ngày, giờ mới tới Vũ Xương.

"Minh đệ, phía trước là Giang Hạ, chúng ta nghỉ ngơi một đêm rồi đi tiếp.” Hùng Sơn sánh vai với Đại Minh, tốc độ không tính quá nhanh.

Đại Minh không biết cưỡi ngựa, là do Hùng Sơn đã dạy hắn mấy ngày nay, bây giờ, Đại Minh cưỡi ngựa cũng đã rất ra dáng vẻ rồi.

"Ừm!" Đại Minh cười ngây ngô, đáp một tiếng.

Mấy ngày nay, hắn và Hùng Sơn phi ngựa như bay, Đại Minh cảm nhận được một cảm giác mà trước giờ hắn chưa từng trải qua, cái cảm giác ngồi trên lưng ngựa để gió lướt qua mặt khiến hắn say mê.

Hai người thỉnh thoảng lại thi đấu kỹ thuật cưỡi ngựa.

Mặc dù lần nào Đại Minh cũng thua nhưng sự tiến bộ của hắn là điều dễ nhận thấy.

Hùng Sơn ngày càng thêm hân thưởng người nghĩa đệ này.

Thật sự là một mầm non chiến trận bẩm sinh!

Hai người phóng ngựa phi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến chủ thành của Vũ Xương phủ - Giang Hạ.

Đại Minh và Hùng Sơn dừng lại bên ngoài thành, tung người xuống ngựa, bên ngoài thành Giang Hạ có vài túp lều cháo, dưới lều là mấy chiếc nồi sắt, vài nam nhân vạm vỡ đang xách bao gạo đổ vào nồi, mà trong gạo còn có lẫn một ít cát vàng mịn, bên ngoài lều cháo lại có mấy tốp nạn dân gầy gò, xanh xao đang ngồi chờ.

Đại Minh và Hùng Sơn đã quá quen với cảnh này, trên đường đi, hầu như tất cả các thành trì đều có lều cháo dựng lên, tiền cứu tế được tìm thấy, Thông phán Kinh Châu ngay lập tức ủy thác cho vài tiêu cục, áp giải đến các phủ ở Hồ Quảng.

Có ngân quỹ cứu tế, các phủ thành đều bắt đầu phát cháo, cứu tế nạn dân.

Đại Minh và Hùng Sơn cũng coi như đã làm được một việc tốt.

Hai người nộp phí vào thành, dắt ngựa vào trong, sải bước đi trên con đường lát đá xanh, khắp nơi trên đường phố đều có thể thấy nạn dân nằm hoặc ngồi. Trận lũ lụt này thực sự quá nghiêm trọng, Đại Vũ đã lập triều lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp phải trận lũ lụt lớn như thế này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right