Chương 263: Chương 263
Hoa Tịch Nguyệt cong đôi mắt, khóe miệng nở một nụ cười động lòng người.
“Ngươi dẫn Tiểu Nguyệt đi, để nàng nhanh chóng làm quen với công việc trong đường.” Trần Diệp nói với Xuân Đào.
“Vâng.” Nha hoàn Xuân Đào đáp rất cung kính.
“Ừm, đi xuống đi.” Trần Diệp khẽ gật đầu, ra hiệu cho hai người có thể rời đi.
Xuân Đào hành lễ.
Hoa Tịch Nguyệt cũng học theo Xuân Đào hành lễ.
Nàng đi theo sau Xuân Đào, bước ra khỏi đại sảnh Dục Anh Đường.
Tuyệt quá! Vậy mà thật sự được ở lại rồi!
Hoa Tịch Nguyệt trong lòng kích động, đôi mắt đẹp long lanh. Nàng đuổi theo đến Dục Anh Đường chỉ vì thấy chuyện này thật vui vẻ, thú vị, dù sao đây cũng là vị Tông Sư võ đạo bí ẩn nhất giang hồ. Kể từ lần ra tay hai năm trước, giang hồ không còn truyền lại sự tích gì về hắn nữa nên Hoa Tịch Nguyệt chỉ muốn thử xem sao, không ngờ Trần Diệp lại thực sự giữ nàng lại.
E rằng cả thiên hạ có nghĩ nát óc cũng không ngờ, Tông Sư Đông Hoa lại là viện trưởng của một Dục Anh Đường!
Xuân Đào dẫn Hoa Tịch Nguyệt vào phòng của các nha hoàn.
"Xuân Đào muội muội, viện trưởng của chúng ta tên gì vậy?" Hoa Tịch Nguyệt tò mò hỏi.
Xuân Đào ngẩn người nhìn Hoa Tịch Nguyệt, nhỏ nhẹ nói: "Viện trưởng tên Trần Diệp.”
Trần Diệp. . .
Hoa Tịch Nguyệt lẩm nhẩm cái tên này, đột nhiên mắt nàng sáng lên.
Trần Diệp, Đông Hoa. . . Quả nhiên!
Hoa Tịch Nguyệt nghĩ thông mối liên hệ trong đó, tâm trạng càng thêm kích động.
Oa oa oa. . . Thú vị! Thú vị! Thật quá thú vị!
…
Trần Diệp ngồi ngay ngắn trên ghế.
"Vào đi.” Hắn thản nhiên nói.
Váy đen phất phới, Tần Nhất thân pháp nhẹ nhàng bước vào đại sảnh.
"Công tử. . .” Tần Nhất đi đến trước mặt Trần Diệp, cung kính hành lễ.
"Ừm, hai người đó đã khai ra chưa?" Trần Diệp dùng tay trái nhón một nắm hạt dưa từ trên bàn, chậm rãi bóc vỏ.
Tần Nhất đem tình hình mà hai người đã khai báo cáo với Trần Diệp.
Trần Diệp nghe xong, gật đầu. "Biết rồi, đi điều tra xem tổng bộ Kỳ Lân Các ở đâu, ta nhớ lần trước chưởng môn Hoa Sơn Lâm Thản Chi đã từng tìm đến một lần mà? Điều tra hẳn không khó.”
"Vâng!" Tần Nhất thanh âm uyển ước, cung kính đáp.
Trần Diệp dựa người vào bàn gỗ, đặt vỏ hạt dưa đã bóc sạch lên bàn, xoay cổ hai cái.
"Lại đây xoa bóp vai.”
"Vâng.” Tần Nhất đi đến bên cạnh Trần Diệp, đưa đôi tay nhỏ mềm mại như không xương ra, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho Trần Diệp.
Cảm nhận lực đạo từ vai truyền đến, Trần Diệp khẽ nhắm mắt, bóc hạt dưa.
"Ngươi hiện đã đột phá nhất phẩm rồi, có dự định gì không?" Trần Diệp ngữ khí nhẹ nhàng mà hỏi.
Tần Nhất thanh âm êm dịu đáp: "Thuộc hạ một ngày là người của Ngọc Diệp Đường, cả đời sau này cũng là người của Ngọc Diệp Đường.”
Nghe thấy lời Tần Nhất nói, Trần Diệp nhẹ gật đầu.
"Ngươi không có việc gì muốn làm cho riêng mình sao? Đời người ngắn ngủi trăm năm, cũng nên có chút theo đuổi mới phải.”
Tần Nhất hơi cúi đầu, nàng nhẹ nhàng xoa bóp vai Trần Diệp, đôi tay nhỏ bé trắng nõn mềm mại nhưng chỗ hổ khẩu lại có một lớp chai dày.
"Thuộc hạ chỉ là một thanh kiếm, ý chí của công tử hướng về đâu, chính là nơi mũi kiếm của thuộc hạ chỉ tới.”
Trần Diệp bóc hạt dưa, ăn hết phần nhân, thản nhiên nói:
"Từ ngày mai, đi dạo giang hồ giải sầu một chút. Cứ coi như là ta cho ngươi nghỉ phép.”
Tần Nhất nghiêm túc gật đầu:
"Vâng.”
“Thuộc hạ nên đi mấy ngày?"
Nghe câu hỏi của Tần Nhất, Trần Diệp không nhịn được cười.
"Ít nhất một tháng, muốn đi đâu thì đi, tùy ý ngắm cảnh. Đúng rồi, lúc ra ngoài nhớ thay trang phục khác, đừng lúc nào cũng một bộ váy đen. Ngươi còn trẻ mà.”
"Vâng.” Tần Nhất cung kính đáp.
Không biết vì sao, khóe miệng nàng không nhịn được nhếch lên một nụ cười.
Lúc này, trong viện vang lên một tiếng kêu kinh ngạc.
“Hả? Ta giặt cái quần này à? Nhưng… trên đó có phân mà!” Nghe giọng, là Hoa Tịch Nguyệt.
Tần Nhất khẽ bóp vai Trần Diệp, giọng nói dịu dàng:
“Công tử, nữ tử kia cũng là nhất phẩm cao thủ, nàng còn trẻ như vậy, lai lịch e rằng không nhỏ.”
Trần Diệp cười cười: “Nếu nàng muốn làm nha hoàn, vậy cứ làm thôi.”
“Nhất phẩm cao thủ làm nha hoàn cho ta cũng tạm được, đủ tư cách rồi.”
Tần Nhất khẽ gật đầu, trong mắt lộ vẻ trầm tư.
Thực lực nhất phẩm cao thủ chỉ có thể làm nha hoàn sao…
“Đúng rồi, công tử, phân đường chủ ở Biện Lương truyền tin, Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải đã bị giam vào đại lao Lục Phiến Môn. Bên Đại Minh đã đổi hướng, xem ra là muốn đến Biện Lương.”
“Thuộc hạ, có thể nhân tiện đến Biện Lương…”
Trần Diệp liền ngắt lời nàng.
“Việc này, ta tự có sắp xếp.”
“Vâng.”
“Được rồi, bóp hai cái đã thả lỏng hơn nhiều rồi.” Trần Diệp nhún vai, hoạt động cổ, lại lấy một nắm từ đĩa hạt dưa đưa cho Tần Nhất.
“Mang về ăn đi.”
Tần Nhất nghiêng người đứng bên cạnh Trần Diệp, nàng đưa tay trắng nõn ra nhận lấy hạt dưa, đôi mắt trong veo như nước thu cụp xuống, không ai biết đang nghĩ gì.
…
Biện Lương.
Một tòa đại viện khí phái hùng vĩ, ở cổng vào có treo một tấm biển lớn, trên đó có viết ba chữ Khải to:
Lục Phiến Môn.