Chương 266: Chương 266
Tôn Thắng lười nhác dựa vào tường, cơn tức trong lòng đã vơi đi phần nào.”Hahaha…”
“Chửi hay lắm! Trương lão đệ, ta đã sớm thấy khó chịu với bọn chúng rồi!” Đồng Lâm ở phòng giam đối diện không nhịn được cười.
Tôn Thắng cũng mỉm cười, không phải tất cả tù nhân trong ngục đều là kẻ xấu, có người chỉ vì phạm đại tội, bản tính không hẳn xấu xa.
“Lục Chỉ Đồ Tiên” Kim Hoán Tài cũng cười theo.
“Trương tiểu tử, nói về ngươi đi, chỉ giết một người, sao lại bị bắt vào đây?”
Tôn Thắng co lại ngón út tay phải, móc móc lỗ tai.
Hắn thổi nhẹ ráy tay trên móng tay, thản nhiên nói: “À, ta chỉ giết một tên Bố Chính Sứ nhị phẩm thôi.”
Lời vừa dứt khỏi miệng Tôn Thắng, trong ngục bỗng im bặt, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tim đập của đám tù nhân, một lúc lâu sau, Đồng Lâm cười phá lên:
"Trương lão đệ, đừng đùa nữa, ta suýt thì tưởng ngươi nói thật, a ha ha ha. . .”
Mấy tên tù nhân khác không bị Tôn Thắng mắng cũng cười phá lên.
"Trương lão đệ, ngươi nói y như thật, haha, ta suýt thì tin rồi.”
"Đại Vũ một kinh mười ba tỉnh, Bố Chính Sứ nhị phẩm tổng cộng mới có mười bốn người.”
"Trương lão đệ, đừng có đùa nữa.”
Tôn Thắng thổi bụi tai trên móng tay, hắn nghiêm mặt, giọng điệu nhạt nhẽo nói:
"Ta có giống đang nói đùa không?"
Lời này vừa dứt, trong ngục lại một lần nữa yên tĩnh.
Đồng Lâm, Kim Hoán Tài, Chu Nhị Nương cùng một đám phạm nhân khác trừng lớn mắt nhìn chằm chằm Tôn Thắng, vẻ mặt không thể tin được.
Thật. . . Thật sao?
Tôn Thắng thản nhiên nhìn lại họ.
Mấy tên phạm nhân dần trở nên sững sờ.
Thật. . . Thật. . . Thật sự giết một Bố Chính Sứ nhị phẩm? Trời ạ! Từ khi Đại Vũ lập triều tới nay, chưa từng xảy ra chuyện thế này! Người giang hồ, võ công cao cường đến đâu, danh tiếng lẫy lừng đến đâu thì cũng chỉ là thân phận áo vải. Giang hồ có quy củ giang hồ, triều đình có luật lệ triều đình. Võ lâm nhân sĩ giết một tên Huyện lệnh thôi cũng bị lăng trì xử tử.
Giết một Bố Chính Sứ nhị phẩm. . .
Trong một khoảnh khắc, tất cả tù nhân đều im lặng.
Một số người nhìn Tôn Thắng, ánh mắt đầy thương hại, mặc dù vào ngục của Lục Phiến Môn thì đều đồng nghĩa với cái chết nhưng chết cũng có nhiều kiểu chết khác nhau.
Đồng Lâm hít một hơi thật sâu:
"Bội phục!"
Kim Hoán Tài, Chu Nhị Nương và những tù nhân khác chắp tay nói:
"Bội phục!"
Bọn họ thương hại nhìn Tôn Thắng.
Giết quan huyện đã bị lăng trì xử tử, giờ còn giết Bố Chính Sứ. . . e rằng sẽ thảm lắm.
Tôn Thắng không thèm để ý cười cười, trong đầu hắn nhớ lại câu nói: "Hiệp chi đại giả, vì nước vì dân".
Giết Trương Mậu Tường để triều đình nhanh chóng phản ứng lại, không biết có thể cứu sống bao nhiêu người dân. . . Đây là chuyện tốt, cho dù phải chết thì cũng đáng.
Mặc dù Tôn Thắng nghĩ như vậy, nhưng trong mắt vẫn thoáng qua một tia cô đơn.
Nói thì nói vậy, nhưng hắn vẫn chưa muốn chết. . .
Thái Hồ còn có huynh đệ đang chờ hắn.
Thúy Hồng ở Di Hồng Viện cũng đang chờ hắn.
Cha nuôi bên kia. . .
Tôn Thắng mím môi, im lặng không nói, tâm trạng bỗng chốc trở nên phức tạp.
Đồng Lâm là một người lắm mồm, bắt đầu lôi kéo Tôn Thắng hỏi chi tiết cụ thể.
Tôn Thắng kể lại đại khái câu chuyện cho mọi người.
"Cái gì! Bố Chính Sứ nhị phẩm là người của Ma Giáo? Hắn đè ép tin tức lũ lụt là vì che giấu cho Ma Giáo?" Đồng Lâm nghe xong vừa kinh ngạc vừa tức giận. Một số tù nhân xuất thân nghèo khó khác cũng nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ hoe. Chỉ có những người từng trải qua nghèo khó tai ương mới hiểu được sự đáng ghét của Trương Mậu Tường!
Nghe xong trải nghiệm của Tôn Thắng, Kim Hoán Tài thở dài, liếc nhìn những kẻ sát nhân vô tội, nợ máu chồng chất khác, giọng khàn khàn nói: "Các ngươi thật sự không xứng nói chuyện với Trương Thuận.”
Những ‘ác nhân’ theo đúng nghĩa đen im lặng, hung tợn nhìn chằm chằm Tôn Thắng.
Tôn Thắng liếc mắt nhìn qua, bọn hắn lại vội vàng cúi đầu, sợ Tôn Thắng lại tiếp tục hỏi thăm tổ tiên mười tám đời của bọn hắn nữa.
Mắng không lại, thật sự mắng không lại.
Nghe xong trải nghiệm của Tôn Thắng, ánh mắt các tù nhân nhìn hắn liền thêm phần kính nể.
Biết không thể làm mà vẫn làm, đây là do chính nghĩa thúc đẩy, có thể xưng là hiệp khác rồi!
"Trương huynh! Nếu có kiếp sau, tiểu nữ nguyện làm thê thiếp của Trương huynh. . .” Từ trong phòng giam cách Tôn Thắng không xa truyền đến một âm thanh kiều mị.
Đó là Chu Nhị Nương, nàng từng biến hàng chục kẻ giàu có chuyên trắng trợn cướp đoạt dân nữ, làm nhiều việc ác thành thái giám.
Tôn Thắng ngẩng đầu nhìn lên, Chu Nhị Nương cũng là một bộ đầu tóc rối bù, bộ đồ tù nhân màu trắng trên người vô cùng bẩn thỉu nhưng vóc dáng của nàng vẫn còn khá thon thả.
Thấy Tôn Thắng nhìn mình, gương mặt có chút tư sắc của Chu Nhị Nương nở một nụ cười.
"Haha..."
"Được, nếu có kiếp sau, tiểu gia sẽ thu ngươi làm chính thất."