Chương 268: Chương 268

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,312 lượt đọc

Chương 268: Chương 268

Hắn hiểu Tiểu Liên tỷ, nếu không có lý do, tỷ ấy tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy.

Nói rồi, mắt Tôn Thắng đột nhiên sáng lên.

“Nhị ca, đây có lẽ lại là âm mưu của Ma giáo. Lỗ Nặc là nhất phẩm cao thủ, ai có thể ra tay dưới mí mắt hắn? Ngọc Thủ Tu La Trần Liên chỉ là nhị phẩm, nàng tuyệt đối không phải đối thủ của Lỗ Nặc." Ánh mắt Tôn Thắng càng lúc càng sáng.

Hắn cảm thấy mình nói có lý. Nghe vậy, Quỳnh Ngạo Hải im lặng một lúc, cũng chìm vào suy tư. Lỗ Nặc là nhất phẩm cao thủ, mạnh nhất trong ba vị bộ đầu, tuổi lại còn trẻ.

Trần Liên chỉ có thực lực nhị phẩm, làm sao có thể phế bỏ được Quỳnh Long Sơn ngay trước mắt Lỗ Nặc?

Lời nói của Tôn Thắng chợt khiến Quỳnh Ngạo Hải thực tỉnh, chuyện này có điểm đáng ngờ, sắc mặt tái nhợt của Tôn Thắng dần hồng hào trở lại, hắn hét lên:

"Nhị ca, Lôi Chính Dương không đáng tin."

"Lời Lỗ Nặc nói cũng chưa chắc là sự thật." Quỳnh Ngạo Hải chìm vào trầm tư, hắn đã gặp Quỳnh Long Sơn, nhưng lúc đó cha hắn có vẻ rất chán nản nên không nói chuyện với hắn, lời Tôn Thắng nói cũng có lý. Quỳnh Ngạo Hải thầm bực mình thở dài, vẻ mặt u sầu.

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Xung quanh, đám tù nhân nghe cuộc đối thoại của Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải thì há hốc mồm kinh ngạc. Đột nhiên, đám đạo tặc này cảm thấy khoảng cách giữa mình với Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải có chút lớn.

Rõ ràng mọi người đều là tù nhân, sao hai người bọn họ lại nói chuyện ở trình độ cao như vậy chứ!

Không khí trong ngục giam nhất thời chùng xuống, Quỳnh Ngạo Hải dựa vào tường, nắm chặt hai tay. Cha hắn bị phế bỏ toàn bộ thực lực, sau này Hải Kình Bang sẽ ra sao đây?

Hắn đã giết Bố Chính sứ, đây là tội chết.

Tôn Thắng cũng dựa vào tường, vẻ mặt lo lắng, có điều hắn chợt nghĩ lại, hắn và Quỳnh Ngạo Hải đều phạm tội chết, nghĩ đến những chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Tôn Thắng khẽ thở dài, trong đầu hiện lên khuôn mặt Trần Diệp.

“Nghĩa phụ... Tiểu Thắng lần này có lẽ phải đi trước một bước rồi." Tôn Thắng rưng rưng nước mắt.

Bên trong ngục giam dần yên tĩnh trở lại, Tôn Thắng cũng mất hứng thú nói chuyện với những tù nhân khác. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, không biết qua bao lâu, trong hành lang ngục giam liền vang lên tiếng bước chân. Vài tên bộ khoái khiêng một thùng gỗ vào, phát cho mỗi tù nhân một cái bánh bao và một bát nước.

Tôn Thắng ăn bánh bao uống nước xong liền dựa vào tường ngủ thiếp đi. Tiếng ngáy của tù nhân dần vang lên trong ngục giam, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng nước chảy.

Không biết đã qua bao lâu.

“Ò ó o..."

"Ò ó o..."

Tiếng gà gáy vang lên trong thành, Tôn Thắng mở mắt ra, biết rằng đã sang ngày hôm sau rồi.

“Lộp cộp..." Tiếng bước chân lại vang lên trong hành lang.

Hổ Xuống Núi Đồng Lâm mở đôi mắt mơ màng ra, dụi dụi mắt, lẩm bẩm: "Lại có người mới đến à?"

Những tù nhân còn lại đều ngẩng cổ lên, nhìn ra ngoài.

Một nam nhân trung niên mặc tử bào, mặt trắng, không râu bước, ngửi thấy mùi hôi trong ngục, ông ta liền lấy khăn tay trong ngực ra bịt mũi, vẻ mặt ghê tởm, mà bên cạnh ông ta còn có hai bộ khoái của Lục Phiến Môn.

“Thời gian của ta có hạn! Mau đưa Trương Thuận và Quỳnh Ngạo Hải ra đây. Bệ hạ muốn gặp hai người bọn chúng."

Vị thái giám tử bào nói với giọng the thé.

Hai bộ khoái của Lục Phiến Môn nhanh chóng chạy đến trước cửa phòng giam của Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải.

“Xoảng xoảng..."

Sợi xích quấn quanh cửa phòng giam rung lên, khóa cửa mở ra, Quỳnh Ngạo Hải và Tôn Thắng bị bộ khoái đưa ra khỏi phòng giam.

Hai huynh đệ nhìn nhau.

Đại Vũ Hoàng Đế muốn gặp họ?

Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải vừa suy thầm đoán, vừa bị hai bộ khoái dẫn đi.

Hai người mới rời khỏi nhà giam thì trong phòng giam lập tức trở nên náo nhiệt.

“Hoàng đế muốn gặp Quỳnh Ngạo Hải và Trương Thuận!"

"Trời ơi, ta sống đến từng này tuổi rồi mà chưa từng thấy hoàng đế trông như thế nào."

"Vụ án của hai người bọn họ quá lớn, khó nói lắm..." Kim Hoán Tài khàn giọng nói: "Nếu thật như Trương Thuận nói, có liên quan đến Ma Giáo thì hai người này có khi còn có cơ hội ra ngoài."

"Chính là cái gọi là tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, tuy có thể giữ được mạng sống nhưng phần lớn cũng phải bị đày ra biên ải."

Nghe vậy, Đồng Lâm trêu chọc: "Nếu thế, mong muốn kiếp sau làm thê thiếp Trương Thuận của Chu Nhị Nương coi như tan thành mây khói rồi."

Chu Nhị Nương liếc nhìn Đồng Lâm, không nói gì.

Trong ngục dần vang lên tiếng cười nói....

Quỳnh Ngạo Hải và Tôn Thắng bước ra khỏi ngục, thái giám tử bào dẫn đầu đi phía trước.

Trở lại dưới ánh mặt trời, thái giám buông chiếc khăn tay che mũi xuống thở hổn hển vài hơi, như thể được tái sinh. Mà bên ngoài ngục Lục Phiến Môn đã có hai chiếc xe ngựa đang chờ.

Thái giám nói với giọng the thé: "Hai người các ngươi lên xe. Đợi lát nữa đến cung gặp bệ hạ, nói chuyện chú ý giữ chừng mực."

"Các ngươi giết bố chính sứ Hồ Quảng, đây là tội chết, nhưng bệ hạ từ bi, biết đâu thấy thái độ hai người tốt thì có thể miễn tội chết cho các ngươi."

"Lát nữa nhất định phải cẩn thận, nếu không người thân của các ngươi cũng sẽ bị liên lụy."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right