Chương 290: Chương 290
Triệu Tru nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cũng có chút tái nhợt, Thực lực như vậy, nếu muốn giết nàng e rằng dễ như trở bàn tay, nhưng nàng không hề lo lắng, thân là quân chủ của Đại Vũ triều, đều có thiên mệnh che chở.
Trần Diệp chậm rãi xoay người lại nhìn thẳng vào Triệu Tru, nhìn thẳng vào chủ nhân của triều đại này, ngữ khí bình thản, lặp lại lần nữa.”Không đủ."
Triệu Tru đứng bên cạnh chiếc bàn vỡ vụn, sắc mặt xanh mét.
Bên dưới chiếc mặt nạ bạc, ánh mắt tĩnh lặng của đối phương không chút cảm xúc hướng về phía trước, dường như không hề coi trọng vị Đại Vũ chi quân này.
Triệu Tru nghiến răng, đôi mắt phượng lạnh lùng nhìn thẳng Trần Diệp.
"Hai trăm năm mươi vạn lượng!"
"Không đủ." Trần Diệp bình tĩnh nhìn Triệu Tru.
Cảm nhận được ánh mắt của Trần Diệp, Triệu Tru siết chặt nắm đấm, nàng cảm thấy trong lòng như có một ngọn lửa đang bùng cháy!
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau, không ai chịu nhường bước.
Một lúc lâu sau, Triệu Tru hít một hơi thật sâu, thần sắc nàng đột nhiên bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn Trần Diệp cũng trở nên lạnh lùng.
"Ba trăm vạn lượng." Triệu Tru thản nhiên nói.
Trần Diệp gật đầu, hắn quay người nhìn ra ngoài Ngự thư phòng, bước chân chậm rãi di chuyển.
"Hồ Quảng Bố Chính Sứ là người của Ma giáo."
"Chuyện này, báo cho thiên hạ biết."
"Việc điều động, ngươi tự lo liệu."
Thân ảnh Trần Diệp lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện cách đó ba mươi trượng.
"Ta không muốn phải đến lần thứ hai."
"Ngươi tự lo liệu đi..."
Giọng nói của hắn dần dần xa xăm, sau vài lần lóe lên đã biến mất không còn dấu vết, ngự thư phòng lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ.
Phùng Mạn sắc mặt tái nhợt, im lặng không nói, khóe miệng ông ta dính máu, trong mắt lộ ra chán nản sâu sắc.
Có phải bản thân đã già rồi không? Tại sao ngay cả hộ thể cương khí của đối phương cũng không thể phá được?
Lúc này, Phùng Mạn sâu sắc hoài nghi về thực lực của mình.
Triệu Tru nhìn chằm chằm vào phương hướng Trần Diệp rời đi, môi mím chặt, mặt lạnh như băng, một lúc lâu sau, nàng hít sâu một hơi, giọng nói nhẹ nhàng: "Cho thái giám cung nữ vào dọn dẹp. Truyền hộ bộ Thượng thư vào yết kiến, ngoài ra, phái Lục Phiến Môn đi điều tra chuyện Ma giáo. Trong vòng ba ngày, trẫm muốn có câu trả lời."
Phùng Mạn hoàn hồn, ông ta hổ thẹn lau vết máu nơi khóe miệng.”Vâng." Phùng Mạn cung kính chắp tay, hướng Triệu Tru hành lễ, ngữ khí có chút chua xót, biểu hiện của mình, nhất định khiến đã Bệ hạ rất thất vọng.
Triệu Tru sắc mặt lạnh lùng, nàng bình tĩnh hỏi: "Người vừa rồi là ai?"
"Là Tông Sư mới nổi hai năm trước - Đông Hoa. Thế lực giang hồ Ngọc Diệp Đường là thuộc hạ của hắn." Phùng Mạn đem những gì mình biết, những lời đồn đại trên giang hồ về Đông Hoa nói cho Triệu Tru.
Triệu Tru im lặng không nói, nàng trầm mặc nghe xong, nét mặt không chút thay đổi.”Lui xuống đi." Nàng nhẹ giọng nói.”Vâng!" Phùng Mạn đứng thẳng người, bước ra khỏi ngự thư phòng, gọi thái giám và cung nữ gần đó đến.
Triệu Tru khi ở ngự thư phòng không thích người khác ở xung quanh hầu hạ, nàng không quen được người khác hầu hạ.
Đợi Phùng Mạn đi rồi, Triệu Tru ngồi lại trên long ỷ, nhìn án thư bị đập vỡ, ánh mắt sâu thẳm, lẩm bẩm: "Hiệp lấy võ phạm cấm... Phụ hoàng, ngài nói đúng."
"Thiên hạ này, cũng nên cấm võ rồi..."
Bàn tay trắng nõn của Triệu Tru nắm chặt tay vịn long ỷ, các khớp xương dùng sức, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, nhảy nhót, ...”Hiệp lấy võ phạm cấm."
Trong trúc lâu, Thiên Cơ Tử trên tay bưng một chén trà thơm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tinh tế, khẽ nói.
Mà đối diện hắn là một người áo xám đang khoanh chân ngồi.
Ách Bá nghe thấy lời Thiên Cơ Tử liền cười toe toét.
Thiên Cơ Tử giữ nụ cười, nhấp một ngụm trà, lại từ từ đặt chén trà xuống, lần này trà trong chén đã được thay bằng Thiết Quan Âm, lá trà trong chén đã được pha hai lần, màu sắc đen bóng như dầu, cát xanh rõ ràng, ngâm trong nước liền hiện lên cảnh tượng “lá xanh viền đỏ”.
Trong trúc lâu thoang thoảng hương hoa lan thanh nhã, hương thơm ngào ngạt kéo dài, mà trên bàn trà trước mặt Thiên Cơ Tử còn có thêm ba đồng tiền nằm rải rác.
“Quẻ tượng đã ra, Quỳnh Ngạo Hải đã thoát khỏi kiếp nạn, không còn nguy hiểm đến tính mạng.”
“Có câu đại nạn không chết, tất có hậu phúc. Thiên Cơ Lâu ta cũng nên giúp hắn một tay.”
Thiên Cơ Tử cười nhẹ, vẻ mặt đầy tự tin, mọi việc diễn ra đúng như dự tính của hắn, ngoại trừ việc có người ra tay ngoài dự đoán, còn lại, hắn đều tính toán chính xác.
Ách Bá nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái, Thiên Cơ Tử gật đầu, mỉm cười:
“Đã đến lúc tung ra Hiệp Nghĩa bảng giang hồ rồi.”
“Bảo Thiên Can chú ý đến tình báo khắp nơi.”
“Giang hồ võ giả coi trọng nhất không gì khác ngoài danh lợi! Ván cờ này mới chỉ bắt đầu thôi.”
“Vị đường tỷ của ta, sẽ ra nước đi như thế nào đây?”
Thiên Cơ Tử hơi ngẩng đầu, đôi mắt quấn lụa đen “nhìn thẳng vào hư vô”.
Tựa như hắn và Triệu Tru đang chơi một cục cờ!