Chương 296: Chương 296
Tiểu Liên không để ý đến Quỳnh Ngạo Hải mà liếc nhìn Tôn Thắng, giọng lạnh nhạt:
"Khổng Tước Linh." Nói rồi, Tiểu Liên bổ sung một câu: "Viện trưởng cho."
"Hả?" Tôn Thắng nghe vậy, mặt mày tái mét, hắn nhìn Đại Minh rồi lại nhìn Tiểu Liên, gương mặt tuấn tú trắng bệch đầy ngập ghen tuông.
“Haiz..." Tôn Thắng thở dài một tiếng:
"Xem ra ta vẫn chưa đủ hiếu thảo với nghĩa phụ, biết trước đã mang họ Tịch kia về cho nghĩa phụ làm nha hoàn làm ấm giường rồi." Tôn Thắng lẩm bẩm.
Tiểu Liên lặng lẽ liếc nhìn hắn một cái.
Tôn Thắng chợt nổi da gà, cảm thấy nguy cơ lớn đang ập đến, hắn vội vàng cười bồi với Tiểu Liên:
"Tiểu... Thư, ta nói đùa thôi."
Gương mặt xinh đẹp của Tiểu Liên ửng đỏ, trừng mắt nhìn Tôn Thắng, không cần phải nhiều lời nữa.
Lúc này, phía trước quan đạo hiện lên một thân ảnh bạch y.
Trần Diệp Súc Địa Thành Thốn, dừng lại trước msặt đám người.
Thấy Trần Diệp đột nhiên xuất hiện trên quan đạo, các sát thủ của Ngọc Diệp Đường phản ứng rất nhanh, đồng loạt quỳ một gối xuống, cung kính hành lễ:
"Tham kiến công tử!" Những sát thủ này đều là thành viên nòng cốt của Ngọc Diệp Đường, thực lực mạnh mẽ, trung thành tuyệt đối.
Trần Diệp khẽ gật đầu, bình tĩnh nói: "Đứng dậy đi."
"Vâng!" Các sát thủ đứng dậy, ánh mắt nhìn Trần Diệp tràn đầy sự sùng bái kích động.
Vừa rồi Trần Diệp chỉ trong nháy mắt đã giải quyết hơn ngàn Vũ Lâm quân, hình ảnh của hắn trong lòng các sát thủ đã trở nên như thần minh.
“Nghĩa phụ!"
"Cha!"
Tôn Thắng và Đại Minh đồng thời lên tiếng, ánh mắt hai người nhìn Trần Diệp tràn đầy vui sướng.
Trần Diệp mỉm cười, hắn chợt lóe lên, Súc Địa Thành Thốn đến bên cạnh Tôn Thắng.
Tôn Thắng nhìn Trần Diệp xuất hiện trước mặt liền đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào.
“Nghĩa phụ, Tiểu Thắng cứ ngỡ không còn được gặp lại ngài nữa..." Nói rồi, nước mắt Tôn Thắng liền tuôn rơi.
Tôn Thắng còn trẻ, mới mười lăm tuổi, nếu là kiếp trước thì vẫn chỉ là học sinh cấp hai.
Trần Diệp mỉm cười, đưa tay lau nước mắt trên mặt Tôn Thắng.
“Nam tử hán đại trượng phu, khóc cái gì?"
Trần Diệp trêu chọc: "Con còn có thể qua đêm ở thanh lâu được mà lại khóc nhè?"
Nghe vậy, Tôn Thắng đỏ mặt, nước mắt lập tức ngừng lại, hắn có chút ngượng ngùng cúi đầu, cười khan hai tiếng.
”Cái này... Cái này không giống nhau..."
Trần Diệp cười khẽ hai tiếng, hắn quan sát mấy lượt sợi xích sắt trên người Tôn Thắng, móc câu bằng tinh thiết đã xuyên qua xương bả vai, nội lực của Tôn Thắng bị phong ấn, không thể sử dụng, thêm vào đó mấy ngày ăn uống không đủ, cơ thể rất yếu, muốn tháo xích phải đến khách sạn mới được.
Để phòng ngừa nhiễm trùng, Trần Diệp cần đổi một số dược phẩm từ hệ thống thương thành.
“Rời khỏi đây trước đã." Trần Diệp nhìn Tiểu Liên, hỏi:
"Đã chuẩn bị xong chưa?"
Tiểu Liên khẽ gật đầu: "Ta đã cho người chuẩn bị ngựa ở khu rừng phía trước rồi."
Vì lần cướp tù này mà Tiểu Liên và Hoàng Tam đã bàn bạc cả đêm, mọi chi tiết đều được sắp xếp ổn thỏa.
Trần Diệp hài lòng gật đầu, hắn quay lại nhìn Đại Minh bên cạnh.
“Cha!" Đại Minh cười khở, tay phải cầm ngược Kỳ Lân phủ, hắn cao lớn, lực lưỡng lại vừa trải qua một trận chiến, cơ bắp toàn thân căng lên, cơ bắp ở cánh tay, ngực trước, sau lưng nổi lên cuồn cuộn, cả người như một con thú dữ.
Trần Diệp mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai Đại Minh.
“Trên đường đi có ổn không?"
Đại Minh gãi đầu, cười toe toét.
“Khá tốt."
"Đại ca rất chăm sóc ta." Nghĩ đến Hùng Sơn, đại Minh vội vàng giới thiệu với Trần Diệp.
“Cha, đây là đại ca kết bái của ta, tên là Hùng Sơn, rất chăm sóc ta!"
Hùng Sơn đi bên cạnh Đại Minh, hắn hơi căng thẳng nhìn Trần Diệp, cung kính gọi một tiếng:
"Bá phụ!"
Nghe tiếng gọi này, biểu cảm dưới mặt nạ của Trần Diệp bỗng trở nên kỳ quái, hắn đánh giá Hùng Sơn vài lần, thân hình to lớn, râu quai nón, tuổi còn lớn hơn hắn...
May mà Trần Diệp đeo mặt nạ, nếu không Hùng Sơn nhất định sẽ rất xấu hổ.
Trần Diệp gật đầu, đáp lại tiếng gọi "bá phụ" này của Hùng Sơn.
Thấy Trần Diệp dường như không có ác cảm với mình, Hùng Sơn thở phào nhẹ nhõm, hắn quay lại nhìn những ám tử đi phía sau, nói:
"Các ngươi giải tán đi."
Những ám tử Liêu quốc mặc trang phục Kim Ngô Vệ cung kính hành lễ, bọn họ hành động nhanh nhẹn, chớp mắt đã biến mất trong màn mưa.
Nam Dật Vân đi bên cạnh liếc mắt nhìn những "Kim Ngô Vệ" đang giải tán, mắt nheo lại, có vẻ suy tư.
Có Trần Diệp ở đây, đám người liền hoàn toàn yên tâm.
Bọn họ tăng tốc, lao nhanh trên con đường lớn đầy mưa bùn lầy, chẳng mấy chốc đã đến một khu rừng, trong rừng có hơn mười người đội nón lá, mặc áo tơi, dắt hơn mười con ngựa.
Người trong rừng thấy Tiểu Liên và những người khác chạy tới liền chủ động dắt ngựa nghênh đón.
Tiểu Liên nhẹ nhàng đặt chân xuống đất, cơ thể bay lên, thân pháp nàng nhẹ nhàng, vài lần nhún nhảy đã chạy vào giữa đám đông, Tiểu Liên chọn ra một con ngự có vẻ ngoài đẹp nhất trong số đó, kéo dây cương rồi dắt đến bên cạnh Trần Diệp, Trần Diệp nhận dây cương, lật người lên ngựa, những sát thủ còn lại của Ngọc Diệp Đường cũng lần lượt làm theo.