Chương 314: Chương 314

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,159 lượt đọc

Chương 314: Chương 314

Hồng Anh quay đầu lại, thấy Lỗ Nặc đang đi tới.

Nhìn thấy Tiểu Liên, hắn lại bước nhanh hơn đến trước mặt Tiểu Liên, chắp tay nói:

"Trần cô nương!"

Thấy là Lỗ Nặc, Tiểu Liên cũng khẽ gật đầu chào.

Gương mặt vàng vọt của Lỗ Nặc nở một nụ cười, ánh mắt dừng trên chiếc mặt nạ bạc, nói: "Trần cô nương, không biết lần này đến Lục Phiến Môn... Là theo lệnh của vị kia sao?"

Tiểu Liên quả quyết: "Phải!"

Đại Minh muốn giết Vạn Thanh, việc này Trần Diệp biết rõ, Tiểu Liên gấu mượn oai hùm, có thể bớt được nhiều lời.

Nghe vậy, Lỗ Nặc bảo các bộ khoái xung quanh lui xuống, nói sẽ đưa Tiểu Liên đến nhà giam.

Hồng Anh vội vàng cất lời: "Lỗ bộ đầu, việc này không hợp quy củ."

Lỗ Nặc nhìn Hồng Anh, hỏi: "Lời khai của Vạn Thanh, ngươi đã hỏi rõ chưa?"

"Hỏi rõ rồi, nhưng hắn còn có giá trị khác cần khai thác!" Hồng Anh nghiêm túc nói.

“Đã hỏi rõ rồi, vậy thì hắn vô dụng." Lỗ Nặc kiên quyết.

Hồng Anh còn muốn nói gì đó nhưng Lỗ Nặc đã ra lệnh: "Ngươi đi cùng ta với Trần cô nương."

"Vạn Thanh là do Đông Hoa Tông Sư giữ lại. Giờ Tông Sư muốn lấy mạng Vạn Thanh, có gì không được?" Hồng Anh cắn môi, không nói

Đúng vậy, Lỗ Nặc nói có lý, nhưng làm vậy chẳng phải coi thường chế độ của Lục Phiến Môn sao?

"Vậy đa tạ Lỗ bộ đầu." Tiểu Liên cũng hành lễ, nể mặt Lỗ Nặc.

Lỗ Nặc cười đáp lễ, sau đó giải tán các bộ khoái, tự mình dẫn Tiểu Liên và Đại Minh đến nhà giam.

Đại Minh nghĩ đến việc sắp giết được Vạn Thanh báo thù cho Tú Tú thì cơ thể liền nóng lên, máu huyết sôi trào, hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt hung ác. Chẳng mấy chốc, Lỗ Nặc đã dẫn hai người đến trước cửa nhà giam, bộ khoái canh gác hành lễ với Lỗ Nặc, Lỗ Nặc liền ra hiệu mở cửa.

Mùi ẩm mốc lẫn với mùi hôi thối xộc ra từ nhà giam khiến đám người phải nín thở.

Trên lối đi dài, từ các phòng giam hai bên liên tục vang lên tiếng cười quái dị.

"Hahaha, thế tập hầu tước mà cũng đến nông nỗi này, giống hệt chúng ta."

"Vạn Thanh, ngươi đúng là đáng đời!"

"Ngồi mát ăn bát vàng không muốn, lại đi cấu kết với Ma giáo, khốn nạn!"

"Trương Thuận và Quỳnh Ngạo Hải làm tốt lắm!"

Đám người nhìn sang hai bên phòng giam, thấy một đám tù nhân đầu tóc bù xù, mặc áo tù bẩn thỉu đang cười nhạo, sỉ vả một tên tù nhân mới đến.

Tên tù nhân mới đến mặt mày tái mét, giận dữ nhìn đám tù nhân xung quanh.

Phó trại chủ Hắc Phong Trại ở Thái Hành Sơn, biệt danh "Hổ Xuống Núi" Đồng Lâm, hai tay nắm chặt song sắt, hít một hơi thật sâu.

Sau đó.

“Phụt!" một tiếng vang nhỏ, Đồng Lâm nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt Vạn Thanh.

Vạn Thanh giờ đã bị phế bỏ võ công, lại không đề phòng nên bị dính ngay bãi nước bọt đó vào đầu, hắn đứng dậy tức giận, mắng: "Thô bỉ! Đám thô lỗ các ngươi có biết lễ nghĩa là gì không!"

Thấy Vạn Thanh nổi giận, đám tù nhân đều cười phá lên, lúc Vạn Thanh mới vào, dù đã thành tù nhân nhưng hắn vẫn giữ thái độ cao cao tại thượng của một Hầu gia, không muốn nói chuyện với những người này. Hành vi này của hắn trong mắt các tù nhân khác lại chẳng khác gì chuyện cười.

Ai cũng là tù nhân thôi, ngươi còn ra vẻ làm cái thá gì! Cứ tưởng mình còn ở ngoài kia sao? Ở ngoài ngươi có là ông trời đi chăng nữa nhưng vào đây rồi thì ai cũng như ai, là rồng phải cuộn mình, là hổ phải nằm im!

Thế là, các tù nhân bắt đầu dùng miệng lưỡi công kích.

Vạn Thanh từ nhỏ thân phận cao quý, luôn được nuông chiều, làm sao nghe được những lời thô tục này, liền bị mắng đến mặt mày tái mét, toàn thân run rẩy.

Lỗ Nặc, Hồng Anh, Tiểu Liên, Đại Minh cùng hai bộ khoái canh ngục đã chứng kiến toàn bộ sự việc vừa xảy ra, một vị hầu tước thế tập lại rơi vào tình cảnh như vậy thật sự đáng thương, nhưng người đáng thương tất có chỗ đáng giận, Vạn Thanh là tự làm tự chịu, chỉ là nhân quả báo ứng mà thôi.

Tù nhân trong ngục nghe tiếng mở cửa cùng tiếng bước chân thì đều im lặng không nói thêm gì nữa, chỉ có Vạn Thanh không hiểu quy củ, vẫn còn cãi lại, nhưng mà vốn từ vựng chửi bới của hắn có hạn, cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó.

“Lại đây!",

"Lũ chó má các ngươi!",

Vạn Thanh tức giận la hét, vẫn chưa nhận ra sự việc nghiêm trọng sắp tới, cho đến khi Lỗ Nặc đi đến gần xà lim, Vạn Thanh mới chú ý đến hắn.

“Lỗ bộ đầu?"

"Hồng bộ đầu?"

"Hai người đến đây làm gì? Ta đã khai hết những gì ta biết rồi." Vạn Thanh có chút ngạc nhiên khi thấy hai người xuất hiện.

Bị thẩm vấn cả buổi chiều, những gì hắn biết đã khai hết rồi, sao còn đến tìm hắn nữa?

Các tù nhân cũng nhìn về phía Lỗ Nặc và Hồng Anh, có vài người thì nhìn chằm chằm vào Tiểu Liên và Đại Minh.

Một tên trộm có đôi mắt cú vọ nhìn thấy hoa văn chiếc lá được thêu trên góc áo của Tiểu Liên liền giật mình, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi, chợt nhớ ra điều gì đó.

Lỗ Nặc quay đầu ra hiệu mở cửa ngục, hai tên bộ khoái vội vàng tiến lên, dùng chìa khóa mở cửa.

“Két..."

Cùng với tiếng mở cửa, Lỗ Nặc liền lùi lại một bước, nói với Tiểu Liên và Đại Minh:

"Hắn là Vạn Thanh."

"Chuyện tiếp theo, chúng ta coi như không thấy gì."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right