Chương 316: Chương 316
Lỗ Nặc nghe vậy chỉ cười xòa xua tay: “Vạn Thanh vốn là do Tông Sư đưa tới làm nhân chứng sống. Chúng ta đã có được thông tin mình muốn rồi.”
“Vạn Thanh hắn và phạm nhân mắng nhau, không chịu nổi sỉ nhục nên tự sát trong ngục, đây là chuyện mọi người đều thấy.”
Các tù nhân xung quanh bỗng chú ý đến hai chữ “Tông Sư” trong lời nói của Lỗ Nặc, bọn họ đều giật mình!
Chuyện này lại liên quan đến Võ đạo Tông Sư sao?
Vừa nói, Lỗ Nặc lại liếc mắt nhìn tên bộ khoái Lục Phiến Môn bên cạnh, phân phó: “Sao lại không có mắt thế nhỉ? Qua đó giúp một tay đi.”
Tên bộ khoái kia ngẩn ngườ rồi hiểu ra, hắn vội vàng đi vào ngục cõng Đại Minh đang bất tỉnh lên lưng.
Tiểu Liên chắp tay với Lỗ Nặc: “Đa tạ Lỗ bộ đầu.”
Lỗ Nặc đã rất nể mặt Tiểu Liên nên Tiểu Liên cũng phải nể mặt người khác, Lỗ Nặc cười tủm tỉm: “Trần cô nương còn có việc gì khác không?”
“Chỉ có vậy thôi.” Tiểu Liên đáp.
Nàng bước ra khỏi ngục, tên bộ khoái cõng Đại Minh theo sát phía sau, một tên bộ khoái khác canh giữ nhà ngục nhìn Vạn Thanh đã bị bóp cổ chết, hắn suy nghĩ một chút rồi đóng cửa ngục lại, khóa kỹ, cứ như không có chuyện gì xảy ra.
Lỗ Nặc dẫn Tiểu Liên đi dọc theo hành lang, hướng ra ngoài.
Khi Tiểu Liên đi ngang qua một phụ nhân tóc tai bù xù thì người đó đột nhiên hỏi: “Trương Thuận và Quỳnh Ngạo Hải còn sống không?”
Tiểu Liên quay đầu lại, chỉ thấy nữ tù nhân kia tóc tai rối bời, quần áo bẩn thỉu, hai tay nắm chặt song sắt, ngũ quan còn khá thanh tú, phụ nhân nhìn Tiểu Liên, ánh mắt đầy hy vọng.
Thấy Chu Nhị Nương hỏi, mấy phạm nhân khác trong ngục có quan hệ tốt với Tôn Thắng cũng lên tiếng.
“Cô nương, Trương Thuận còn sống không?”
“Vạn Thanh đã bị bắt vào đây, vụ án này coi như đã được định tội rồi chứ?”
“Đây đều là do Ma giáo làm, Trương Thuận hắn là thay trời hành đạo!”
Ba ngày trước, Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải bị đưa đi không thấy trở lại, cũng không biết hai người thế nào rồi.
Tuy Tôn Thắng và Quỳnh Ngạo Hải chỉ ở cùng những phạm nhân này trong thời gian ngắn, nhưng không nói gì khác, chỉ chuyện Tôn Thắng dám liều mình bất chấp tính mạng cùng danh tiếng để chém chết Trương Mậu Tường đã là hành động hiệp nghĩa rồi, ngay cả tù nhân cũng phải nể trọng hắn!
Nghe thấy một nhóm tù nhân trong ngục cùng lúc hỏi thăm tình hình của Tôn Thắng, Tiểu Liên dừng bước, ánh mắt nàng thoáng vẻ kinh ngạc, không ngờ tên nhóc Tôn Thắng này lại có thể hòa nhập tốt như vậy ở đây?
Tiểu Liên liếc nhìn Chu Nhị Nương, thản nhiên nói: "Họ vẫn còn sống."
Nghĩ một chút, Tiểu Liên bổ sung một câu: "Đã không sao rồi."
Nghe vậy, một số tù nhân liền reo hò.
"Tốt quá!"
"Bệ hạ quả là minh quân nhìn rõ mọi việc, ta đã nói hai bọn họ là người hiền tự có thiên tướng mà!"
"A ha ha ha!"
Trong ngục giam nhất thời trở nên ồn ào.
Chu Nhị Nương nghe tin Tôn Thắng không chết cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Đa tạ cô nương." Chu Nhị Nương cung kính nói với Tiểu Liên.
Tiểu Liên khẽ gật đầu, không nán lại lâu hơn.
Lỗ Nặc dẫn mấy người rời khỏi ngục.
Cùng với tiếng "két...", cánh cửa nhà giam lại một lần nữa đóng lại.
Bên trong ngục lại trở nên náo nhiệt.
"Chu Nhị Nương, xem ra lần này ngươi và Trương Thuận không thể cùng nhau đầu thai rồi!" Hổ Xuống Núi Đồng Lâm trêu chọc.
Chu Nhị Nương lườm hắn, cười lạnh: "Lão nương đi trước một bước, kiếp sau làm tiểu thư nhà giàu, đợi Trương Thuận đầu thai rồi, ta nuôi hắn!" Nghe vậy, đám tù nhân đều cười ầm lên, Lục Chỉ Đổ Tiên Kim Hoán Tài khàn giọng cười:
"Đây là hành động hiệp nghĩa."
"Sự việc đã rõ ràng, tự nhiên sẽ không có chuyện gì." Đồng Lâm cười: "Nhưng mà, hai người vừa tới là ai vậy? Vậy mà có thể vào nhà giam Lục Phiến Môn giết người, Lỗ Nặc còn khách sáo như tôn tử." Những tù nhân khác cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Hai người đó là ai?
Lúc này, tên trộm kia lên tiếng: "Hai người đó là người của Ngọc Diệp Đường. Ta thấy trên vạt áo của nữ tử kia có thêu hình chiếc lá. Lỗ Nặc còn gọi nàng là Trần cô nương, chắc hẳn nàng chính là Ngọc Thủ Tu La Trần Liên của Ngọc Diệp Đường."
Đám tù nhân giật mình.
“Thì ra là nàng..." Đồng Lâm như suy tư điều gì, hắn cũng từng nghe qua danh tiếng của Trần Liên.
Trong mắt Kim Hoán Tài lóe lên một tia tinh quang: "Vừa rồi Lỗ Nặc nói Vạn Thanh là do Tông Sư cố ý giữ mạng. Xem ra, chắc hẳn là Tông Sư của Ngọc Diệp Đường ra tay rồi!"
Nghe vậy, đám tù nhân liền chấn động trong lòng.
Tông Sư đấy!
Loại tồn tại đó, cả đời bọn họ cũng không thể nào tiếp xúc được.
…
Lỗ Nặc cùng Tiểu Liên rời khỏi ngục giam, Trên đường đi, cả hai không nói thêm gì, Lỗ Nặc đưa Tiểu Liên và Đại Minh ra cổng Lục Phiến Môn.
Tên bộ khoái cõng Đại Minh nhìn Lỗ Nặc, không biết phải làm gì, Lỗ Nặc liền nói thẳng: "Giúp Trần cô nương đưa về."
"Chỉ là đi thêm một đoạn đường thôi, ngươi là cao thủ Tam phẩm đỉnh phong, cõng một người chẳng lẽ lại mệt sao?"
Bộ khoái cúi đầu, nghiến răng, thầm nghĩ, tên này nặng chết đi được, sao ngươi không tự cõng?