Chương 325: Chương 325

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,741 lượt đọc

Chương 325: Chương 325

Tiết Minh lạnh lùng nhìn thanh sam nhân, nghiến răng nói: "Ngươi không sợ trong cốc ra lệnh truy sát sao?" Thần Y Cốc địa vị phi phàm trên giang hồ.

Mặc dù không có cấp Tông Sư trấn giữ nhưng Thần Y Cốc vẫn có tầm ảnh hưởng không thua kém bất kỳ thế lực Tông Sư nào, mỗi năm, vô số võ giả được cứu chữa tại đây. Từ xưa tới nay, Thần Y Cốc kết giao võ giả giang hồ nhiều vô số kể, nếu có ai đó kết oán với Thần Y Cốc đều không cần Thần Y Cốc ra tay, những thế lực muốn lấy lòng Thần Y Cốc sẽ thay bọn họ làm việc đó.

"Đã làm thì ta không sợ." Thanh sam nhân cười nói: "Sư điệt ban đầu là muốn đi theo sư thúc, thay đổi môn đình."

"Cửu Hoa Ngọc Lộ Hương này là lễ vật ra mắt của sư điệt. Mặc dù sư thúc vẫn còn tên trong Thần Y Cốc, nhưng chuyện giữa ngài và sư phụ, ta biết rất rõ."

"Chỉ cần sư phụ ta còn sống, ngài sẽ không thể quay về Thần Y Cốc."

Vừa định nói gì đó thì Tiết Minh liền cảm thấy cơ thể mỏi nhừ, tứ chi bủn rủn.

"Bịch!" một tiếng.

Tiết Minh ngồi phịch xuống đất, hắn trúng chiêu rồi! Khuôn mặt Tiết Minh lộ vẻ kinh hãi, hắn đã phòng bị Lục Hợp Mê Hồn Tán, tại sao vẫn trúng chiêu?

Thanh sam nhân dường như nhìn thấu suy nghĩ của Tiết Minh, hắn cười tủm tỉm nói: "Sư thúc, ngài chỉ biết Lục Hợp Mê Hồn Tán nhưng lại không biết, gần đây trong cốc đã nghiên cứu ra một loại mê dược không màu không mùi."

"Mặc dù hiệu quả không bằng Nhuyễn Cân Tán của Đường Môn nhưng cũng không kém là bao."

Tiết Minh ngồi liệt dưới đất, lạnh lùng nhìn thanh sam nhân, hỏi: "Vậy nên, khi biết ta muốn luyện Cổ Vương, ngươi đã thay đổi chủ ý?"

"Đúng vậy!" Thanh sam nhân thẳng thắn thừa nhận.

"Nếu ta có được Cổ Vương đó, lại dịch dung đổi mặt, thiên hạ này ta có thể đi đâu cũng được, cần gì phải học thêm độc thuật nữa."

Mặc dù bị trúng độc nhưng Tiết Minh vẫn giữ được bình tĩnh.

"Ngươi căn bản không có hứng thú với y thuật, độc thuật, thứ ngươi muốn chỉ là danh tiếng giang hồ, tiền tài lợi ích!" Tiết Minh nhìn thấu nội tâm của thanh sam nhân.

Thanh sam nhân bước đến bên cạnh Tiết Minh, hắn ngồi xổm xuống, vẫn giữ nụ cười tủm tỉm.

"Sư thúc, tất cả chúng ta đều là giang hồ võ giả, chẳng phải đều vì những thứ đó sao? Ngài dám nói, ngài bỏ ra mấy chục năm tâm huyết, luyện chế Cổ Vương, không phải để tìm sư phụ ta báo thù sao?"

"Ân oán tình thù, chuyện này, ta càng nhìn rõ hơn ngài."

"Có thực lực, là có thể làm theo ý mình!"

"Giang hồ là giang hồ của kẻ mạnh..." Nói xong, thanh sam nhân nhìn vào cùm chân tay của Tiết Minh, hắn lấy từ thắt lưng ra một chiếc chìa khóa, đây là lúc vừa vào ngục giam, hắn đã lấy được từ bộ khoái canh gác.

Chìa khóa đâm vào ổ khóa, ‘cạch..." một tiếng nhẹ, cùm mở ra.

"Sư thúc, loại mê dược này gọi là Thanh Phong Túy, sau khi trúng chiêu, ngài ít nhất một khắc sau mới có thể cử động."

"Ngài ở đây chờ chết, thật là phí phạm tài năng, sư điệt ta đưa ngào ra ngoài, nuôi ngài trong hũ, chăm sóc ngài đến cuối đời! Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"

"Ha ha ha ha..." Thanh sam nhân túm lấy Tiết Minh, cười lớn.

Tiết Minh sắc mặt tái xanh, nhìn sâu vào thanh sam nhân, sau đó nhắm mắt lại yên lặng điều tức.

Thanh sam nhân túm lấy Tiết Minh, sải bước đi ra ngoài, rất nhanh đã rời khỏi ngục giam nha môn.

Bên ngoài đêm lạnh như nước, đầy sao sáng lấp lánh, ánh trăng thanh lạnh chiếu xuống đất, càng thêm vài phần thanh u.

Thanh sam nhân một tay xách Tiết Minh, thân pháp nhẹ nhàng nhảy ra khỏi sân nha môn, trên đường đi cũng không hề gây chú ý của người khác.

Nha môn Dư Hàng huyện bổng lộc ít ỏi, không có võ giả nào muốn đến đây làm bộ khoái, cho nên bộ khoái ở đây đều là những người bình thường \ thân hình cường tráng.

Thanh sam nhân xách Tiết Minh thong thả bước trên phố dài, hắn xác định phương hướng, định đưa Tiết Minh đến căn nhà hắn thuê, nhưng đột nhiên, một tiếng gió cực nhỏ lướt qua, thanh sam nhân run lên, tay phải xách Tiết Minh buông ra, Tiết Minh cứ thế rơi mạnh xuống đất.

Thanh sam nhân lùi lại vài bước, ánh mắt kinh hãi nhìn Tiết Minh, Tiết Minh thở hổn hển đứng dậy, sắc mặt trắng bệch.

"Ngươi..."

"Ngươi có thể giải Thanh Phong Túy?" Thanh sam nhân run rẩy, vẻ mặt hoảng hốt, đôi môi hồng hào của hắn nhanh chóng chuyển sang màu tím, rõ ràng là đã trúng kịch độc.

Tiết Minh thở dốc vài hơi, ông ta lạnh lùng nhìn thanh sam nhân, giọng khàn khàn: "Ngươi vẫn còn quá trẻ. Tuy ta đã dùng hết độc dược, nhưng không có nghĩa ta không có át chủ bài phòng thân."

"Một loại mê dược tầm thường... Không phải chuyện gì khó khăn."

Thanh sam nhân còn muốn nói gì đó, hắn há miệng nhưng không thể phát ra tiếng.

"Bịch..." một tiếng, hắn cứ thế ngã xuống đất, tay phải run rẩy sờ vào ngực, chưa kịp lấy ra thuốc giải độc thì đã co giật rồi chết ngay trên đường.

Tiết Minh nhìn thanh sam nhân đã mất đi sinh khí, bị mình hạ độc chết, ông ta thở dài một tiếng.

Hóa ra, việc Cổ Vương của ông ta chạy ra ngoài có liên quan rất lớn đến hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right