Chương 327: Chương 327

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,080 lượt đọc

Chương 327: Chương 327

Thấy Tiết Minh không nhận, nam hài cũng không ép buộc, nam hài cầm chai Ích Khí tán đi dọc con hẻm, phát cho lưu dân khác.

Tiết Minh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai đứa trẻ, không khỏi cười khẽ hai tiếng.

Ích Khí tán chỉ là thứ dược đường lừa người, chỉ có chút tác dụng, vậy mà hai đứa trẻ này lại đi phát dọc đường, thật là ngây thơ.

Tiết Minh dựa vào tường của con hẻm, nhìn chằm chằm vào con phố đông đúc người qua lại, cái này làm ông ta nhớ lại vài thập kỷ trước, những ký ức đã chết từ lâu chợt tràn về từ sâu thẳm tâm trí như thủy triều.

Khi còn là một học đồ ở Thần Y cốc, ông ta dường như cũng đã làm điều gì đó tương tự, nhưng thứ được phát không phải là Ích Khí tán mà là dược tán chữa ôn dịch.

Nhớ lại những ký ức đã qua, tim Tiết Minh đau nhói, đã từng cũng có một nữ tử đi theo ông ta như thế.

Tiết Minh vội vàng nhắm mắt lại, hơi thở trở nên nặng nề, ông ta không dám nghĩ nữa, nhưng đôi khi, những ký ức mà bản thân càng không muốn nghĩ tới thì nó lại càng nhảy nhót trong đầu, càng thu hút sự chú ý của bản thân.

Những ký ức mà hắn nghĩ là đã bị lãng quên ở một góc lại sống lại, đồng thời bắt đầu tấn công ông ta, những ký ức đã qua ngày càng rõ ràng, khuôn mặt Tiết Minh trở nên đau đớn, đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc lọt vào tai Tiết Minh, cắt ngang dòng hồi tưởng của hắn.

“Tiểu Nghị, Tiểu Oánh? Hai đứa đang ở đâu?" Một giọng nữ trong trẻo vang lên không xa.

Nghe thấy một giọng nữ quen thuộc, Tiết Minh chợt rùng mình, ông ta nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy bên vệ đường, Hoa Tịch Nguyệt trong một thân trang phục nha hoàn đang đứng đó, bên cạnh là nha hoàn Xuân Đào và vài đứa trẻ sáu bảy tuổi, nàng tay xách một giỏ rau, đang ngó nghiêng tìm kiếm.

Nghe thấy tiếng gọi của Hoa Tịch Nguyệt, Trần Nghị và Trần Oánh đang phát thuốc trong con hẻm nhỏ, vội vàng chạy ra.

“Tiểu Nguyệt tỷ!” Trần Oánh khẽ gọi.

Hoa Tịch Nguyệt quay đầu lại, yhấy Trần Nghị và Trần Oánh chạy ra từ con hẻm nhỏ nơi những nạn dân tụ tập thì khẽ cau mày:

“Hai đứa chạy đến đó làm gì?”

Trần Nghị ho nhẹ hai tiếng, khuôn mặt tái nhợt vì bệnh tật, hắn cười nói: “Tiểu Nguyệt tỷ, chúng ta đi phát Ích Khí tán cho bọn họ.” Vừa nói, Trần Nghị mở lòng bàn tay, để lộ ra một chiếc lọ sứ màu nâu.

Hoa Tịch Nguyệt liếc nhìn, không khỏi cười: “Tiền tiêu vặt mà viện trưởng cho hàng tháng, hai đứa lại dùng để mua Ích Khí tán.”

“Hai đứa đúng là vô cùng hảo tâm.”

“Không tệ.” Nghe lời khen của Hoa Tịch Nguyệt, Trần Nghị và Trần Oánh nhìn nhau, trên mặt liền nở nụ cười ngây thơ.

“Được rồi, chúng ta nên về thôi.” Hoa Tịch Nguyệt xoa đầu Trần Oánh nói.

“Vâng!” Hai đứa trẻ đồng thanh gật đầu.

Hoa Tịch Nguyệt quay người, ánh mắt lướt qua liền chú ý đến Tiết Minh, nàng thoáng sững người, dừng thân thể.

“Hai đứa về với Xuân Đào tỷ tỷ trước đi.”

“Ta có chút việc.” Hoa Tịch Nguyệt nói với Trần Nghị và Trần Oánh.

Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu, đi theo Xuân Đào.

Hoa Tịch Nguyệt chào tạm biệt Xuân Đào.

Xuân Đào hiểu ý, nàng dẫn đám trẻ con đi về hướng Dục Anh Đường.

Tiết Minh đầu tóc bù xù, quần áo bẩn thỉu nhận ra Hoa Tịch Nguyệt đang nhìn mình, trên mặt liền lộ ra một nụ cười khổ, Không ngờ lại gặp nàng ở đây.

Hoa Tịch Nguyệt bước nhẹ đến trước mặt Tiết Minh, ánh mặt trời chiếu xuống, bóng nàng phủ lên người Tiết Minh, Tiết Minh ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Hoa Tịch Nguyệt.

"Ô, đây chẳng phải là Độc Vương tiền bối sao? Sao lại ra khỏi ngục rồi?" Hoa Tịch Nguyệt chớp đôi mắt đẹp, thích thú nhìn Tiết Minh. Hôm đó, nàng thấy ánh mắt Tiết Minh ảm đạm, vẻ như muốn chết, cứ tưởng ông ta sẽ không vượt ngục, không ngờ hôm nay lại đụng phải trên đường, nhìn dáng vẻ này chắc là mới vượt ngục ra nhỉ?

Hoa Tịch Nguyệt đánh giá Tiết Minh vài lần, nàng nghĩ ngợi một lát thì thò tay trái vào ngực, lấy ra một cuốn sách dày bằng một ngón tay, tiện tay ném cho Tiết Minh.

Tiết Minh sững người, nhìn thấy bìa sách quen thuộc mới kịp phản ứng, là cuốn "Độc Kinh" do ông ta viết!

"Trả lại thứ này cho ngươi."

"Bản cô nương đã xem qua hết rồi. Bên trong quả thật chứa đựng đủ loại phương pháp dùng độc và độc phương trên đời. Nhưng mà..." Hoa Tịch Nguyệt nghiêng đầu, như đang suy nghĩ xem nên hình dung thế nào.

Tiết Minh cầm "Độc Kinh" trên tay, nhìn chằm chằm Hoa Tịch Nguyệt, muốn nghe xem nàng có thể đưa ra nhận xét gì.

Nghĩ mãi mà Hoa Tịch Nguyệt vẫn không nghĩ ra từ nào thích hợp, nàng buột miệng nói: "Ừm... Cũng chỉ vậy thôi."

Cũng chỉ vậy thôi?

Nghe nhận xét của Hoa Tịch Nguyệt, khuôn mặt tái nhợt của Tiết Minh đỏ bừng lên, mặt ông ta đỏ gay, cảm thấy như bị sỉ nhục.

“Ngươi biết cái gì! Đây là bảo vật vô giá đấy!" Tiết Minh tức đến run người.

Cuốn "Độc Kinh" này chứa đựng tâm huyết cả nửa đời ông ta, nếu nó rơi vào tay kẻ xấu trên giang hồ thì chắc chắn sẽ gây ra một cuộc tàn sát lớn! Vậy mà trong mắt Hoa Tịch Nguyệt lại chỉ đáng giá "cũng thường thôi"!

Thấy Tiết Minh có vẻ sốt ruột, Hoa Tịch Nguyệt khẽ hừ một tiếng, đôi mắt đẹp liếc nhìn.

“Cả cuốn "Độc Kinh", ta chỉ thấy hai chữ." "Giết người."

"Ngoài giết người ra vẫn chỉ là giết người!"

"Ta cứ tưởng ngươi thân làm độc đạo Tông Sư, sẽ có lý giải khác biệt về phương diện độc đạo. Nhưng ta đọc hết cả cuốn cũng chỉ thấy hai chữ: Giết người."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right