Chương 329: Chương 329
Nghe Vương chưởng quỹ khen Trần Diệp, Trần Võ và Trần Linh đều lộ ra nụ cười vui vẻ, bọn họ chạy ra khỏi hậu viện tiếp tục giúp khuân vác vải.
Chạy được vài chuyến, Trần Võ thấy trong xe ngựa chỉ còn lại mười mấy cuộn vải, liền quay sang nói với Trần Linh: "Tiểu Linh, về nhà trước đi. Sắp đến giờ cơm rồi, đừng để Tiểu Nguyệt tỷ tỷ và mọi người lo lắng như lần trước nữa."
"Ta giúp khuân nốt chỗ này rồi về."
Trần Linh nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi mỉm cười gật đầu nhẹ, mặc dù trước khi ra ngoài bọn họ đã nói với Vân Hương tỷ tỷ nhưng tỷ ấy trí nhớ không tốt, cứ luôn hay quên nên để chắc chắn thì vẫn nên quay lại sớm thôi.
Trần Linh cảm thấy Trần Võ nói có lý nên quay người chạy về phía Dục Anh Đường.
Trần Võ ôm mấy cuộn vải từ số vải còn lại đi vào hậu viện, chẳng mấy chốc, tất cả vải đã được Trần Võ và điếm tiểu nhị của cửa hàng ôm vào hậu viện, điếm tiểu nhị vỗ vai Trần Võ, cười nói:
"Giỏi lắm! Sau này lớn thêm chút nữa thì tới cửa hàng vải làm việc đi, ta thấy ngươi làm việc nhanh nhẹn, là người siêng năng."
Trần Võ cười đáp: "Ta đi trước đây."
"Được, lần sau lại tới chơi nhé." Điếm tiểu nhị không lớn hơn Trần Võ nhiều, rất thích nam hài này, hắn vui vẻ nhìn Trần Võ dần đi xa, trong lòng cảm khái, trẻ con ở Dục Anh Đường của Trần viện trưởng đứa nào cũng tốt.
Trần Võ đi trên con phố lát đá xanh dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, mặc dù làm việc xong rất mệt, rất nóng, nhưng Trần Võ cũng cảm thấy rất vui. Giúp đỡ người khác luôn khiến nam hài cảm thấy vui vẻ.
Trần Võ rẽ vào một con hẻm không người, đi qua con hẻm này là đến Dục Anh Đường rồi.
Trần Võ cúi đầu vừa đi vừa nghĩ không biết trưa nay ăn gì, bỗng nhiên, phía sau hắn vang lên một tiếng gọi: "Này! Trần Võ!"
Nghe thấy có người gọi mình, Trần Võ theo bản năng quay đầu lại, chỉ thấy một viên gạch nhanh chóng phóng to trước mắt, chưa kịp để Trần Võ phản ứng thì viên gạch đá đã đập mạnh vào mặt hắn.
“Bốp!" một tiếng trầm đục, Trần Võ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, tiếp theo sống mũi như gãy ra, một cảm giác đau rát truyền đến, mũi Trần Võ đau nhức, nước mắt không ngừng tuôn, hắn nghiến răng, lùi lại vài bước.
"Ai!"
"Ai đó!" Trần Võ dùng tay áo trái lau nước mắt, tay phải chắn trước người, đề phòng đối phương tiến tới.
Trong con hẻm bỗng xuất hiện bốn thiếu niên quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù, bọn họ vẻ mặt non nớt, tuổi còn rất trẻ. Thiếu niên dẫn đầu trông chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi, tay hắn ta cầm một viên gạch xanh to cỡ bàn tay, thân hình gầy gò, mặt nhọn hoắt, hốc mắt phải bầm tím, trông như thể đã từng bị ai đó đấm vào mắt.
Thiếu niên lạnh lùng nhìn Trần Võ đang vung tay phải, giọng nói lạnh lẽo: "Trần Võ, đồ khốn."
"Mới đánh ta hôm qua mà đã quên rồi à?"
Nghe giọng nói này, Trần Võ lập tức nhận ra.
“Là ngươi!"
Hôm qua, Trần Võ và Trần Linh thấy mấy đứa trẻ lang thang đang cướp bánh bao của tiểu hòa thượng, Trần Võ nổi cơn nghĩa hiệp liền xông tới túm lấy một đứa đánh cho một trận, Trần Linh thì nhân cơ hội kéo tiểu hòa thượng đi. Trước khi đối phương kịp phản ứng thì hai người đã mang tiểu hòa thượng chạy một mạch về Dục Anh Đường rồi.
Trong lúc giằng co, Trần Võ cũng bị đánh vài cái, nhưng đối phương bị khí thế hung hãn của hắn làm cho sợ hãi, không dám ra tay quá nặng, ngược lại, Trần Võ ghét cái ác như kẻ thù, túm lấy đứa trẻ cầm đầu liên tục đấm thẳng vào mặt nó.
"Đồ khốn, hôm qua ngươi ra tay..."
"Xì... mạnh thật đấy!" Lúc thiếu niên dẫn đầu nói chuyện, da thịt trên mặt bị kéo động, đau đến nỗi phải hít một hơi.
Trần Võ dùng tay áo lau nước mắt, mắt lim dim, sống mũi tuy đau nhức nhưng không gãy, hắn nhịn đau nhìn bốn người, cười lạnh: "Bốn người các ngươi cướp bánh bao của một tiểu hòa thượng ba, bốn tuổi. Nói ra cũng không sợ người ta chê cười à."
Thiếu niên cầm đầu phun một bãi nước bọt xuống đường.
“Ngươi thì biết cái quỷ gì!" Ngươi ở Dục Anh Đường, có ăn có uống, ngươ thì biết cái gì!"
"Đừng có nói nhiều, hôm nay bọn ta phải dạy cho ngươi một bài học."
"Nhìn cái dáng của ngươi hôm qua, lão tử còn tưởng ngươi là thiếu gia nhà ai. Theo dõi cả một đoạn đường mới biết ngươi là cô nhi."
"Tiểu tạp chủng không cha không mẹ, còn dám ra tay với bọn ta!"
Nói xong, tên thiếu niên cùng ba đứa trẻ khác lao về phía Trần Võ.
“Ngươi nói ai không cha không mẹ!" Trần Võ siết chặt nắm đấm, lòng đầy căm phẫn
“Nói ngươi đấy!”
Tên thiếu niên lang thang cầm trên tay một viên gạch xanh, đập mạnh vào vai Trần Võ, Trần Võ lập tức đau đớn đến hít một ngụm khí hạnh, hắn nghiến răng, vung nắm đấm đánh về phía mấy người.
Chỉ trong chốc lát mà Trần Võ đã bị đánh trúng mấy phát, một đứa trẻ đá vào bụng Trần Võ một cái liền khiến hắn ngã xuống đất.
Chịu đựng cơn đau, Trần Võ vội vàng ôm đầu, cuộn tròn người lại. Đây là cách Tôn Thắng dạy hắn, lúc bị đánh có thể bảo vệ đầu và nội tạng, cùng lắm chỉ bị thương ngoài da.
Tên thiếu niên đầu nhọn mặt khỉ tiện tay ném viên gạch xanh sang một bên, hắn nhấc chân phải lên, hung hăng đá vào Trần Võ.
“Lão tử cho ngươi xen vào việc của người khác!"
"Mẹ kiếp, tiểu tạp chủng! Hôm nay lão tử sẽ dạy dỗ ngươi thật tốt!" Bốn đứa trẻ lang thang một cước lại một cước đá vào người Trần Võ.
Trần Võ nghiến răng, cuộn tròn người lại, không nói một lời.