Chương 334: Chương 334
Trần Võ định xuống giường nhưng lại bị hai người ngăn lại, Trần Linh đặt đĩa thức ăn lên ghế đẩu rồi đặt ghế đẩu cạnh giường, như vậy Trần Võ có thể gắp thức ăn dễ dàng hơn.
Trần Linh ngồi bên giường, đưa bát đũa cho Trần Võ rồi hỏi nhỏ: "Còn đau không?"
Trần Võ nhận lấy bát cơm gắp hai miếng thức ăn, hắn vừa ăn vừa nói: "Không đau nữa."
Trần Linh gật đầu nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn Trần Võ ăn.
Thấy vậy, Trần Oánh hơi nhíu mày, nàng liếc Trần Võ rồi khẽ hừ một tiếng, có vẻ không hài lòng.
“Có chuyện gì vậy?" Trần Nghị ngơ ngác ngẩng đầu lên.
“Không có gì, huynh có đủ ăn không? Để ta lấy thêm nhé?" Trần Oánh quan tâm nhìn Trần Nghị.
"Đủ rồi đủ rồi!" Trần Nghị bình thường ăn không nhiều, một bát cơm là đủ rồi.
“Muội múc thêm cho Tiểu Võ một bát nữa đi, hắn một bát không đủ đâu." Trần Nghị nói.
Trần Oánh liếc nhìn Trần Võ đang cắm cúi ăn cơm, bĩu môi: "Được."
Sau đó xoay người ra khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn lại ba người Trần Nghị, Trần Võ và Trần Linh, hai người im lặng ăn cơm, Trần Linh ngồi bên giường, lông mi khẽ chớp, đăm chiêu nhìn Trần Võ.
Trần Võ thì cắm cúi ăn cơm srất ngon lành.
"Tiểu Võ, sau này huynh có muốn làm võ giả không?" Trần Linh nhỏ nhẹ hỏi.
Trần Võ nuốt thức ăn trong miệng, gật đầu thật mạnh.
“Ta muốn làm đại hiệp, giúp đỡ mọi người."
"Hơn nữa, cha đặt cho ta cái tên Võ, nhất định có dụng ý."
Trần Linh như suy nghĩ điều gì, nhẹ giọng nói: "Muốn làm võ giả thì cần phải bái sư vào võ quán."
"Hình như Dư Hàng huyện của chúng ta không có võ quán..." Trần Võ dừng động tác ăn cơm.
Đúng vậy! Dư Hàng huyện không có võ quán, làm sao hắn học võ công?
Trần Linh không chớp mắt nhìn Trần Võ, thu hết những thay đổi trên nét mặt của hắn vào mắt.
Thấy trên mặt Trần Võ thoáng hiện lên một tia thất vọng, khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, mỉm cười.
Trần Nghị không nói gì, vẫn từ tốn ăn cơm, không khí trong phòng có chút trầm mặc.
"Két..." Một tiếng động nhẹ, Trần Oánh đẩy cửa bước vào, trên tay bưng một bát cơm đưa cho Trần Võ, nói: "Mọi người ăn trước đi, ta đi phụ rửa bát." Nói xong lại đi ra ngoài.
Trần Linh ngồi bên giường, yên lặng đợi hai người ăn xong.
Không lâu sau, Trần Nghị và Trần Võ cũng ăn cơm xong, Trần Linh nhận lấy bát đũa sđặt lên khay gỗ, chuẩn bị bưng ra ngoài, Trần Nghị cũng giúp đỡ bưng đĩa thức ăn, cười nói: "Ta giúp muội." Hsắn quay đầu nhìn Trần Võ: "Tiểu Võ, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe nhé, lát nữa ta sẽ đến thay thuốc."
Trần Võ dựa vào giường, gật đầu cười nói: "Đa tạ!"
"Không có gì." Trần Nghị và Trần Linh bước ra khỏi phòng, hiện giờ trong phòng chỉ còn lại một mình Trần Võ, thấy xung quanh không có ai, hắn hít một hơi thật sâu, vén chăn lên, đặt tay trái lên vết thương ở chân trái sờ soạng qua lớp vải trắng hai cái, cơn đau âm ỉ truyền đến từ chân khiến Trần Võ khẽ rút khóe miệng.
Đau thật đấy! Bị đâm một nhát dao, sao có thể không đau chứ...
Trần Võ cười khổ, hắn vừa rồi chỉ là giả vờ không đau thôi.
“Két..." Một tiếng động nhỏ phát ra từ cửa, Trần Võ vội vàng đắp chăn quay đầu nhìn, là Trần Linh cẩn thận đẩy cửa phòng bước vào.
“Tiểu Linh?" Trần Võ lộ ra vẻ nghi hoặc, hắn đưa mắt nhìn qua bàn ghế, hỏi: "Muội quên lấy gì à?"
Trần Linh mím môi, ánh mắt trong veo nhìn Trần Võ.
“Tiểu Võ ca..."
"Huynh... huynh thật sự muốn học võ công sao?" Nàng đi đến bên giường, nhỏ giọng hỏi.
Trần Võ có chút kinh ngạc, hắn nghiêm túc gật đầu.
“Đúng vậy. Nhưng tiếc là... Dư Hàng huyện của chúng ta không có võ quán." Trần Võ thở dài: "Hơn nữa, xung quanh cũng không có môn phái nào."
Hắn nghe nói trong giang hồ có nhiều môn phái võ công, chỉ cần bái sư nhập môn là có thể học được võ công, nhưng các môn phái này thu nhận đệ tử rất nghiêm khắc, không dễ dàng như võ đường.
Trần Linh bình tĩnh nhìn Trần Võ, nàng từ từ mở miệng: "Tiểu Võ ca... Ta sẽ nói cho huynh một bí mật."
Trần Võ sững người, gãi đầu: "Bí mật gì?"
Trần Linh ngoái đầu nhìn quanh, thấy không có ai nghe lén liền đến gần Trần Võ, nói nhỏ: "Tiểu Nguyệt tỷ tỷ biết võ công! Hơn nữa, võ công của tỷ ấy không hề thấp."
Nghe vậy, Trần Võ chấn động, hắn kinh ngạc nói: "Tiểu Linh, sao muội biết Tiểu Nguyệt tỷ tỷ biết võ công?"
Trong ấn tượng của Trần Võ, Tiểu Nguyệt tỷ tỷ là nha hoàn mới đến, chỉ có ngoại hình xinh đẹp, nàng làm việc nhà, chăm sóc trẻ con đều không bằng những nha hoàn khác.
Trần Linh mắt sáng ngời, nói nhỏ: "Ta thấy Tiểu Nguyệt tỷ tỷ đặt tay lên quần áo ướt, không lâu sau, quần áo liền khô rồi. Hôm nay lúc ta cõng huynh về. Tiểu Nguyệt tỷ tỷ chỉ dùng một tay là đã có thể nhấc bổng JXtdwDỏ lên."
Trần Võ chấn động, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Hơn nữa, huynh không thấy Tiểu Nguyệt tỷ tỷ rất kỳ lạ sao?" Trần Linh hạ giọng nói: "Tỷ ấy không biết làm việc gì, thường xuyên lười biếng, xinh đẹp như vậy mà lại đi làm nha hoàn..."