Chương 355: Chương 355

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,427 lượt đọc

Chương 355: Chương 355

Trần Oánh và Trần Nghị không phải lúc nào cũng bên nhau sao? Tiểu Nghị không nói chuyện bái sư cho Tiểu Oánh sao?

"Ta... Ta không biết..." Trần Oánh ngơ ngác.

Trần Diệp có chút ngạc nhiên, hắn suy nghĩ một chút, nói với Tiểu Oánh: "Con đi hỏi nó đi."

"Vừa hay ngày ngày mai con đi cùng nó luôn đi."

Trần Oánh có chút khó hiểu gật đầu, cáo lui rồi rời khỏi sảnh.

Trần Diệp nhìn Trần Linh thật sâu, Trần Linh hơi xấu hổ cúi đầu.

"Tiểu Linh, không còn chuyện gì nữa, con đi chơi đi." Trần Diệp cười tủm tỉm nói.

Trần Linh mặt đỏ ửng, khẽ gật đầu, ngoan ngoãn bước ra khỏi đại sảnh, trong sảnh giờ chỉ còn lại Trần Diệp, hắn mở bảng hệ thống.

“Hệ thống, rút thuộc tính định hướng."

Sau khi xác định hướng phát triển nghề nghiệp của hai đứa trẻ, hệ thống lại cho hai cơ hội rút thuộc tính,

【Đinh! 】

【Vui lòng chọn cô nhi có thuộc tính: Trần Đại Minh, Tiểu Liên, Trần An An, Tôn Thắng, Trần Oánh...】

Trần Diệp đã có ứng cử viên, bây giờ chỉ còn Trần Linh là một thuộc tính, sau khi bổ sung cho con bé thì thuộc tính còn lại sẽ theo thứ tự được đưa cho Trần Oánh.

Trần Diệp chọn Trần Linh và Trần Oánh,

【Đinh! 】

【Lựa chọn hoàn tất, đang trích xuất thuộc tính...】

Một màn hình màu xanh ảo hiện ra vòng quay lớn, phi tốc xoay tròn, vài giây sau,

【Đinh! 】

【Chúc mừng ký chủ đã rút thành công thuộc tính cô nhi: Khoái Thủ】

【Khoái Thủ: Khi làm việc, hai tay nhanh nhẹn; Khi ra đòn, tốc độ ra tay tăng lên đáng kể】

...

【Đinh! 】

【Chúc mừng chủ nhân đã rút thành công thuộc tính cô nhi: Dị Thú Kỳ Duyên】

【Dị Thú Kỳ Duyên: Dễ dàng gặp gỡ những dị thú quý hiếm hơn; Tăng nhanh độ hảo cảm của dị thú quý hiếm】

...

Trần Diệp nhìn thấy thuộc tính thứ hai thì có chút trầm mặc.

Được rồi......quả nhiên là lệch rồi, 【Tướng Mã】, 【Điểu Ngữ】, 【Dị Thú Kỳ Duyên】 Trần Diệp bỗng nhiên có chút mong đợi không tên.

Với cái phân phối này Trần Oánh không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì đâ.

Sau khi thêm các thuộc tính cho hai đứa trẻ, Trần Diệp ung dung cầm tách trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Phòng sách Dục Anh Đường, hoàng hôn buông xuống, vài ngọn đèn dầu được thắp lên ở góc phòng, ánh đèn như hạt đậu nhẹ nhàng nhảy múa đồng thời tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Trần Nghị ôm mấy cuốn sách trên tay đi đến bàn ngồi xuống, hắn lật sách rất nhanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Ngất máu."

"Phương pháp điều trị ngất máu..."

"Ở đâu nhỉ?"

Trần Nghị nhíu mày, đã lật mấy cuốn sách rồi nhưng không tìm được câu trả lời mình muốn.

Đột nhiên trong một cuốn sách khác lại có đề cập đến phương pháp điều trị ngất máu, Trần Nghị vội vàng xem xét cẩn thận.

“Không thể điều trị bằng thuốc, chỉ có thể nhìn thấy máu nhiều hơn, nghĩ về máu nhiều hơn?" Trần Nghị thấy phương pháp được đề cập trong sách thì có chút không nói nên lời.

Trần Võ muốn làm võ giả, xung đột với đám người đương nhiên không thể tránh khỏi việc thấy máu, nếu hắn cứ luôn bị ngất máu thì sau này phải đánh nhau thế nào?

Trong Dục Anh Đường, theo xếp thứ tự thì Trần Nghị có thể coi là "ca ca" của Trần Võ, hắn phải chăm sóc những đứa trẻ phía sau.

Ngay khi Trần Nghị đang suy nghĩ xem có cách nào đối phó hay không thì cửa phòng sách bị ai đó đẩy ra, hắn theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy Trần Oánh vẻ mặt không vui bước vào với.

“Tiểu Oánh?" Trần Nghị nở nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt xanh xao bệnh tật.

Trần Oánh không nói gì mà đi thẳng đến bên cạnh Trần Nghị, túm lấy cổ áo hắn rồi lắc mạnh.

“Tại sao huynh không nói cho ta biết huynh đã bái sư rồi?"

"Tên này! Ta thực sự muốn đập vỡ đầu huynh ra!" Trần Oánh rất tức giận, đến mức vô tình nói giọng địa phương.

Trần Nghị cười khổ, vội vàng nói: "Nói tiếng phổ thông! "Nói tiếng phổ thông!"

Trần Oánh giơ nắm đấm lên, dùng sức đánh Trần Nghị hai cái, sau khi trút bớt chút bất mãn trong lòng ra, Trần Oánh liền buông tay ra.

Trần Nghị chỉnh lại cổ áo, bất lực giải thích: "Mọi việc giữ bí mật mới thành."

"Bây giờ ta chỉ là một đệ tử ký danh thôi, thành công hay không vẫn còn phải xem xét."

Trần Oánh liếc hắn một cái, bất mãn nói:

"Ta nên đập chết huynh."

"Ngày mai ta đi với huynh, cha bảo ta học thêm chút dược liệu dược lý."

Trần Nghị lộ vẻ mặt khó hiểu.

“Muội đi với ta làm gì? Muội đâu có học y."

Trần Oánh ngồi bên cạnh, khẽ hừ một tiếng: "Huynh đi được, sao ta lại không thể đi?"

Trần Nghị bất lực giơ hai tay lên, đầu hàng nói: "Được rồi được rồi, vậy cùng đi."

"Hừ," Trần Oánh khẽ hừ một tiếng, tiến lại gần Trần Nghị, nhìn vào cuốn sách y học trên bàn.

“Huynh đang làm gì vậy?"

"Ta đang tìm cách chữa chứng sợ máu." Trần Nghị vừa lật sách, vừa nói.

“Để ta xem." Trần Oánh cầm lấy một cuốn sách mà Trần Nghị chưa mở, lật ra.

Trong thư phòng yên tĩnh thoáng cái vàng lên tiếng lật sách của hai người.

Hoàng hôn buông xuống, bỗng từ xa vọng lại tiếng kêu của vài con cú đêm, Trần Oánh đang lật sách bỗng khựng lại.

“Làm sao vậy?" Trần Nghị quay đầu nhìn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Oánh hơi tái đi, nàng thần sắc cổ quái, sững sờ một lúc mới hoàn hồn, lắc đầu nói:

"Không... không sao..."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right