Chương 360: Chương 360

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 735 lượt đọc

Chương 360: Chương 360

Lão nhân há miệng nhưng không phát ra tiếng, ông ta quay đầu nhìn xung quanh, ánh mắt lướt qua bàn ăn của các thực khách, cuối cùng, lão nhân nhìn thấy bát mì Dương Xuân trên bàn của Tần Nhất, liền chỉ hai cái, duỗi ngón tay ra hiệu số "1".

Điếm tiểu nhị hiểu ý: "Một bát mì Dương Xuân phải không..."

Hắn há miệng, vừa định cất giọng gọi thì bỗng như nhớ ra điều gì đó, hắn nhìn lão nhân, nói: "Lão nhân gia, đưa tiền trước đã, ta gọi cho ngài."

Lão nhân không nói gì mà chỉ đưa tay vào túi áo, lấy ra một mẩu bạc vụn đưa cho tiểu nhị.

Tiểu nhị cân nhắc một chút, thấy trọng lượng cũng tạm được, hắn cất giọng gọi: "Một bát mì Dương Xuân!"

Từ trong bếp vọng ra tiếng đáp: "Biết rồi!"

"Được rồi lão nhân gia, ngài tùy tiện tìm một chỗ ngồi đi, mì sẽ có ngay thôi." Tiểu nhị coi như khá khách sáo nói.

Lão nhân dắt tiểu nữ hài đi về phía góc quán, ông ta vừa hay ngồi cạnh bàn của Tần Nhất.

Tần Nhất vô thức liếc nhìn hai người một cái.

Lão nhân vừa đến bên bàn thì đã dùng tay áo cẩn thận lau chiếc ghế dài, lau sạch ghế xong, lão nhân mới cho tiểu nữ hài ngồi xuống, cử chỉ thái độ có chút kỳ lạ, Tần Nhất có cảm giác hai người bọn họ không giống ông cháu, giống chủ tớ hơn.

Nhưng Tần Nhất chỉ liếc nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại.

Đi xa nhà thì nên ít xen vào chuyện của người khác, người ta là ông cháu hay chủ tớ thì cũng không liên quan gì đến nàng, nàng vẫn nên ăn mì cho ngon lành đã.

Tầm mười mấy nhịp thở sau, mì của lão nhân và tiểu nữ hài vẫn chưa được mang lên nhưng ngoài cửa bỗng có bốn người bước vào, bốn người mặc y phục sẫm màu, bên ngoài khoác một lớp áo mỏng hắc sắc, bọn họ thắt một chiếc đai rộng ngang eo, hai bên hông mỗi người đều đeo vũ khí, bốn người dáng vẻ oai vệ, ánh mắt sắc bén, trên người toát ra khí thế sắc lạnh, nhưng đáng tiếc là, cả bốn người đều chỉ cao khoảng năm thước, đứng ở cửa trông có vẻ hơi buồn cười.

Tần Nhất ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái đã lập tức nhận ra thân phận của họ, đao khách Đam Dương!

Bốn tên đao khách Đam Dương xuất hiện trong khách sạn, lập tức thu hút không ít ánh mắt.

Tùng Giang gần biển nên thường có một số người nơi khác vượt biển đến đây, những đao khách Đam Dương này không thông thạo ngôn ngữ, hầu như không giao tiếp với võ lâm Trung Nguyên, ngược lại, võ giả Trung Nguyên cũng hiếm khi để ý đến bọn họ.

Không cùng giống nòi, lòng dạ ắt khác.

Đây là nhận thức chung của người Trung Nguyên, thông thường, người trong giang hồ Trung Nguyên cũng sẽ không chủ động trêu chọc bọn họ, những người Đam Dương này tuy võ công khác với Trung Nguyên nhưng thực lực đều không yếu.

Nhạc Thanh Phong, Triệu Thiên Cương, Lục Vũ Hiên cũng chú ý tới bốn tên đao khách Đam Dương nọ.

"Đao khách Đam Dương?" Lục Vũ Hiên tò mò hỏi nhỏ.

Triệu Thiên Cương gật đầu: "Đừng nhìn, đầu óc bọn họ có vấn đề, nếu nhìn lâu thì bọn họ sẽ nghĩ ngươi đang khiêu chiến."

"Sư phụ đã nói, ra ngoài đừng tự tìm phiền phức cho mình."

Nhạc Thanh Phong nuốt miếng thức ăn, cười nói: "Chiêu thức võ công của đao khách Đam Dương đều rất kỳ lạ."

"Sư đệ, nếu có hứng thú, có thể đánh nhau với bọn họ thử."

"Thấy trường đao trong tay bọn họ không?"

"Đó gọi là Thái đao, mỗi thanh đều do thợ thủ công lành nghề chế tạo, thân đao ít nhất cũng trải qua trăm lần rèn đập."

"Nếu đặt trong giang hồ cũng coi như là một loại vũ khí sắc bén hiếm có."

"Ngũ sư đệ dùng Thất Tinh kiếm pháp thử bọn họ cũng coi như tăng thêm kinh nghiệm giang hồ."

Triệu Thiên Cương nhíu mày: "Không được!"

"Chúng ta là đệ tử Võ Đang, làm sao có thể chủ động gây sự." Nói xong, Triệu Thiên Cương trừng mắt nhìn Nhạc Thanh Phong.

Nhạc Thanh Phong nhún vai, gắp một miếng thức ăn: "Ta chỉ nói vậy thôi."

Lục Vũ Hiên liếc nhìn đao khách Đam Dương một cái rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Bốn tên đao khách Đam Dương bước vào khách sạn, bọn họ không tìm chỗ ngồi mà đứng ở giữa nhìn quanh.

Tần Nhất đang ăn mì chợt nhận ra, hai người một già một trẻ bên cạnh nàng đồng thời cúi đầu, nhìn dáng vẻ của hai người bọn họ như đang tránh ánh mắt của đao khách.

Tần Nhất như có điều suy nghĩ, nàng không muốn xen vào chuyện của người khác cho nên tiếp tục yên lặng ăn mì, ăn uống là lúc Tần Nhất vui vẻ nhất, nàng không muốn bị ai làm phiền.

Bốn tên đao khách Đam Dương đứng giữa đại sảnh, nhìn quanh một lượt rồi thu ánh mắt lại, bước ra khỏi đại sảnh.

Một lát sau, lão nhân và nữ hài ngồi bàn bên cạnh nhận ra những đao khách đã rời đi, liền khẽ ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

"Bốp..." Một tiếng động nhẹ vang lên, bỗng nhiên có người vỗ vào vai lão nhân, lão nhân khựng người, quay đầu lại.

"Ầm!"

"Keng!" Một loạt âm thanh kim thiết giao kích vang lên, phá vỡ bầu không khí trong đại sảnh, đám người quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy bên cạnh bàn của lão nhân và nữ hài đang đứng một tên đao khách Đam Dương, tên đao khách cười nham hiểm, tay trái cầm một thanh đoản đao hẹp dài khoảng một thước, lưỡi dao bằng tinh thiết phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, mà tay phải lão nhân thì đang cầm một loại vũ khí hình nón ngắn màu đen, ánh mắt âm trầm nhìn tên đao khách.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right