Chương 372: Chương 372

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,522 lượt đọc

Chương 372: Chương 372

Nhiệm vụ mà hệ thống cập nhật không khác gì so với những gì Trần Diệp nghĩ, chỉ là độ khó của nhiệm vụ này... vẫn khó tin như mọi khi, Trần Diệp thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ trong lòng: "Hệ thống, sử dụng Quan Tinh thất!"

【Đinh!】

【Bình minh ló dạng, ký chủ ngài hấp thụ tinh hoa đất trời, cảm ngộ sự biến hóa âm dương, sự cảm nhận về thiên cơ càng sâu sắc hơn!】

【Đinh!】

【Từ thiên tượng mặt trời mọc, ngài biết được sự thay đổi vận mệnh của đám người trong Dục Anh Đường hôm nay!】

【Tiểu Phúc: Trung bình, khó tiêu, đau bụng】

【Trần Đại Minh: Trung bình, cưỡi ngựa phi nhanh, vất vả mệt mỏi】

【Tiểu Liên: Trung bình, cưỡi ngựa phi nhanh, vất vả mệt mỏi】

【Tôn Thắng: Đại cát, say rượu thanh lâu, ôm ấp mỹ nhân】

...

【Trần Oánh: Xấu, đau khổ trong lòng, tâm trạng không tốt】

【Trần Nghị: Tốt, niềm vui tiến bộ】

【Trần Võ: Trung bình, mệt mỏi】

【Trần Linh: Trung bình, mệt mỏi】

Trần Diệp chăm chú nhìn vào vận thế quan tinh, im lặng một lúc rồi sờ cằm, ghi nhớ người nào đó.

Trần Diệp bước ra viện, hướng mặt về phía mặt trời mọc, cảm nhận vẻ đẹp của buổi sáng sớm, khói bếp lượn lờ bốc lên từ ống khói nhà bếp, vài nha hoàn đã thức dậy, đang bận rộn nhóm lửa nấu ăn, mùi thơm của gỗ cháy lan tỏa hòa vào không khí buổi sáng sớm, tạo nên một cảm giác đặc biệt.

Mười lăm phút sau, đám trẻ cũng thức dậy ra khỏi phòng, Trần Diệp dẫn bọn trẻ tập thể dục nhịp điệu, sau khi tập thể dục xong, bọn trẻ thở hổn hển, mặt đỏ bừng, người đều toát mồ hôi.

Hoa Tịch Nguyệt đang ở trong bếp, vừa làm việc vừa len lén nhìn trộm, nàng đã xem bài tập thể dục nhịp điệu này nhiều ngày rồi, lấy cảnh giới võ đạo của mình, nàng cũng nhận ra một số điểm lạ.

“Động tác đơn giản nhưng có thể làm cho cơ thể hoạt động hoàn toàn, để khí huyết lưu thông trôi chảy hơn, nếu kiên trì luyện tập lâu dài, tuy không thể tạo dựng được nền tảng võ đạo thâm hậu nhưng cũng đủ để tăng cường sức khỏe."

"Thật không ngờ lại có tâm trí tạo ra một bộ pháp môn tăng cường sức khỏe như vậy..."

Hoa Tịch Nguyệt lấy bát đũa ra khỏi tủ, hơi ngạc nhiên, dưới cái nhìn của nàng, bài tập thể dục nhịp điệu này hoàn toàn là loại vận dodongj để bách tính bình thường kiện thể, không hề có ích gì cho các võ giả, Trần Diệp lại vì đám hài tử này mà thực sự tạo ra một pháp môn tăng cường sức khỏe, dẫn đạo khí huyết này, có thể thấy, Trần viện trưởng bề ngoài có vẻ lười biếng lại rất quan tâm đến bọn trẻ.

Hoa Tịch Nguyệt chớp nhẹ đôi mắt đẹp, không khỏi nhìn Trần Diệp thêm vài lần.

Trần Diệp đứng dưới ánh nắng ban mai, không khí buổi sớm thoang thoảng sương mù, hắn dáng người thon dài, thẳng tắp, dưới ánh sáng cùng sương mù càng làm nổi bật vẻ xuất trần tuấn dật.

Trần Diệp cảm nhận được ánh mắt của Hoa Tịch Nguyệt liền quay đầu lại nhìn, bốn mắt nhìn nhau, Hoa Tịch Nguyệt vội vàng quay đi, trong lòng chẳng biết tại sao có chút rung động.

Trần Diệp hồ nghi nhìn nàng một cái

Nha đầu này lại đang toan tính gì đây?

Ừm... phải đề phòng nàng một chút mới được.

Sau khi tập thể dục buổi sáng, bọn trẻ liền chạy vào phòng ăn, ngồi vào chỗ của mình rồi ngoan ngoãn chờ cơm.

Trần Oánh và Trần Linh lớn hơn liền giúp mấy nha hoàn bê cơm, chẳng mấy chốc, Trần Diệp cùng bọn trẻ đã ăn sáng xong, hắn nhìn thời gian, thấy đã đến giờ Thìn.

"Tiểu Oánh, Tiểu Nghị, hai đứa đi đi."

"Tiết đại phu đang đợi các con ở ngoài." Trần Diệp cảm nhận được khí tức của Tiết Minh, liền nói với Trần Oánh và Trần Nghị.

Trần Oánh gật đầu, sắc mặt hơi khó coi, nàng thỉnh thoảng nhìn những con chim trên ngọn cây, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Trần Nghị thì cung kính chắp tay chào Trần Diệp rồi cùng Trần Oánh đi ra khỏi Dục Anh Đường.

Đúng như Trần Diệp nói, Tiết Minh đang đứng trên con phố bên ngoài chờ hai người.

"Lão sư." Trần Nghị cung kính chào.

Trần Oánh cũng vội vàng hành lễ: "Lão sư."

Tiết Minh sững người, hắn nhớ hôm qua mình chỉ nhận một đệ tử, làm sao giờ lại có thêm một người nữa?

Trần Nghị nhìn ra vẻ nghi ngờ của Tiết Minh bèn nói ý của Trần Diệp, nghe xong, Tiết Minh gật đầu, một con cừu cũng là chăn dưỡng, hai con cừu cũng là chăn dưỡng, đối với ông ta không có gì khác biệt, có thể đi theo con đường y hay không vẫn là tùy thuộc vào tâm tính của mỗi người.

"Đi thôi." Tiết Minh xoay người, sải bước ra ngoài phố, Trần Nghị và Trần Oánh theo sát phía sau.

Bên trong Dục Anh Đường, Trần Diệp trở lại sảnh, vừa bưng chén trà lên uống một ngụm thì Trần Võ và Trần Linh liền thò đầu ra nhìn.

"Vào đi." Trần Diệp không khỏi bật cười.

Trần Linh và Trần Võ nhìn nhau, bước vào sảnh.

"Vết thương ở chân con đã đỡ hơn chưa?" Trần Diệp ân cần hỏi.

Trần Võ gật đầu thật mạnh, vỗ nhẹ vào hai bên đùi.

"Cha, vết thương của ta đã lành rồi, không ảnh hưởng đến việc tập võ."

Hắn mặt đầy hy vọng nhìn Trần Diệp, hôm qua Trần Diệp đã đồng ý nhận hắn làm đồ đệ truyền dạy võ công khiến Trần Võ phấn khích đến nỗi cả đêm không ngủ được, chỉ đến gần sáng mới thiếp đi được một lúc, lúc này hắn đang rất hăng hái

Cha mình trên giang hồ lại có danh xưng là "Đế Quân", võ công chắc phải cao thâm lắm! Nếu học được võ công của cha thì sau này danh tiếng của Trần Võ nhất định sẽ vang dội khắp giang hồ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right