Chương 374: Chương 374
Nghe vậy, Trần Võ phấn khích chạy đến bên binh khí, tạ đá, sờ soạng loạn xạ, Trần Linh cũng tò mò nhìn các dụng cụ xung quanh.
Trần Diệp để cho hai đứa trẻ thỏa sức tò mò một lúc, vài phút sau, hắn mới lên tiếng gọi chúng lại.
“Tiểu Võ, Tiểu Linh, tập võ không dễ như các con tưởng đâu. Chính như câu nói, cao lầu vạn trượng đều từ đất bằng, tập võ phải luyện từ cơ bản..."
Trần Diệp đứng trước mặt hai đứa trẻ, giảng giải những khái niệm võ học cơ bản mà hắn đã đọc được từ "Bát Quái Chưởng" và "Vịnh Xuân Quyền" ngày hôm qua.
“Cơ bản nhất của cơ bản chính là đứng tấn. Các con nhìn động tác của ta."
Trần Diệp dang hai chân song song, hạ thấp hông và mông, ngực phẳng lưng tròn, hai nắm đấm đặt bên hông, hắn thực hiện một tư thế đứng tấn tiêu chuẩn.
Trần Võ và Trần Linh bắt chước Trần Diệp, cũng tạo ra một thế đứng tấn.
“Đầu gối không được vượt quá mũi chân, hông phải hướng về phía trước, hơi hóp lại, đùi phải song song với mặt đất."
"Tiểu Võ, hạ thấp người xuống một chút nữa..." Trần Diệp chỉnh sửa tư thế của hai đứa trẻ.
Trong võ học, đứng tấn có ý nghĩa vô cùng quan trọng, mỗi lần giao đấu với kẻ thù thì đều là một cuộc chiến sống còn, võ giả phải có khả năng tấn công bùng nổ mạnh mẽ cùng khả năng chịu đòn nhất định, đứng tấn là một phương pháp luyện tập nhập môn thích hợp nhất.
Khi đứng tấn, hai chân sẽ chịu một tải trọng rất lớn, đồng thời với việc rèn luyện đôi chân thì cũng có thể rèn luyện các cơ quan nội tạng, hai chân song song với mặt đất sẽ cần rất nhiều sức lực để gánh được trọng lượng của phần thân trên. Ngồi xổm thung công, cổ họng tự khóa, nâng hậu môn co âm đạo, dồn khí đan điền, khóa bế hai đầu, cả phần trên và phần dưới của cơ thể đều đạt được sự rèn luyện tốt nhất.
Trong võ học, đây này được gọi là "đề khí", theo cách hiểu hiện đại của Trần Diệp thì là: Hai đầu chìm khí, màng phổi nâng đỡ các cơ quan trong ngực, sau đó thông qua sự co bóp tự nhiên của cơ bụng mà các cơ quan trong khoang bụng được thắt chặt tự nhiên, khiến toàn bộ cơ thể ở trạng thái tràn đầy nội khí.
Bằng cách này, bất kỳ bộ phận nào của cơ thể cũng có thể tiếp nhận càng nhiều ngoại lực, cũng có thể dùng năng lượng lớn phát lực ra bên ngoài.
Trần Diệp hướng dẫn hai đứa trẻ thực hiện tư thế đứng tấn tiêu chuẩn.
Hắn cũng đứng bên cạnh cùng luyện tập công phu với hai đứa nhỏ, đan điền của Trần Diệp tràn đầy nội lực, tinh lực vô cùng, nếu đứng tấn thì có thể đứng suốt bảy ngày bảy đêm mà không cảm thấy mệt mỏi.
Càng đi sâu vào võ học, Trần Diệp càng cảm thấy thứ nội lực này thật kỳ diệu.
Tại sao Đại Vũ Triều lại có thứ nội lực này? Thứ này được sinh ra như thế nào? Những vấn đề bản chất này luôn khiến Trần Diệp suy nghĩ.
Ba người đứng trên nền đất ở giữa luyện võ trường cùng nhau luyện tập công phu.
Trần Diệp vừa đứng tấn vừa suy ngẫm nội công pháp môn của 《Bát Quái Chưởng》, hắn dự định ghép phần tinh hoa của 《Tiên Thiên Nhất Khí Công》 vào 《Bát Quái Chưởng》, như vậy thì nội công luyện ra sẽ có căn cơ vô cùng vững chắc, chỉnh sửa một chút cũng có thể truyền cho Tiểu Linh.
Nhìn khắp giang hồ thì quả thật không có môn nội công nào vững chắc và ổn định hơn Đạo môn.
Thứ Trần Diệp muốn làm là sáng tạo ra một môn nội công tâm pháp không yêu cầu quá cao về tư chất nhưng chất lượng vẫn không kém, hắn còn tham khảo 《Thiên Điệp Bách Lãng Quyết》, 《Huyền Băng Chân Quyết》, 《Vô Tướng Chân Quyết》.
Có điều, hiện giờ Trần Diệp không nắm giữ nhiều nội công tâm pháp nên tầm nhìn chưa đủ rộng, hắn vẫn chưa có manh mối gì để cải tiến công pháp Tông Sư, những nội công tâm pháp, võ học điển tịch mà Ngọc Diệp Đường thu thập vẫn còn quá ít, nếu có thể đọc được một lượng lớn võ học điển tịch thì tốt biết mấy.
Trần Diệp vừa suy nghĩ vừa thôi diễn nội công, thời gian từng phút từng giây trôi qua, Trần Võ đứng dưới ánh nắng mặt trời, mồ hôi chảy ra trên trán, hắn nghiến chặt răng vẫn giữ tư thế Mã Bộ Trạm Công.
Không biết đã qua bao lâu, Trần Võ chỉ cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa, đôi chân đau nhức vô cùng, cảm giác như nó đã không còn là của mình nữa.
Ngoài việc cảm nhận được một sợi gân nối với chân thì hắn đã không cảm giác được gì khác, chỉ có sự đau nhức vô tận.
Trần Võ nghiến răng lén liếc nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy Trần Linh mặt đỏ bừng, thần sắc nghiêm túc, cơ thể tiểu nữ hài cũng đang run rẩy nhẹ, mồ hôi không ngừng rơi trên trán.
Có thể thấy, Trần Linh cũng không dễ chịu gì.
Thấy Trần Linh vẫn kiên trì, Trần Võ hít sâu một hơi, tiếp tục nghiến răng chịu đựng, dù sao đi nữa, hắn cũng không thể thua một nữ tử được!
Trần Võ hít sâu một hơi, tiếp tục kiên trì.
Một lát sau, Trần Diệp lên tiếng: "Dừng lại."
Nghe vậy, Trần Võ sững sờ, sau đó hắn phản ứng lại, lập tức buông người ngồi phịch xuống đất.
Trần Linh cũng thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống theo.