Chương 376: Chương 376
Hoa Tịch Nguyệt nhớ lại bảng xếp hạng mỹ nhân giang hồ mà mình từng xem hôm qua thì càng thêm bực bội.
Một kỹ nữ mà cũng có thể được bình chọn là "Đệ nhất mỹ nhân giang hồ"? Nếu mình ăn mặc đẹp lên, chọn bộ đồ đẹp nhất xuất hiện trên giang hồ, vậy thì vị trí đệ nhất mỹ nhân giang hồ kia chắc chắn sẽ bị mình nắm trong tay, sao có thể đến lượt "Vọng Xuân Lâu" kia chứ, Thế giới này thật điên rồi.
Hoa Tịch Nguyệt càng nghĩ càng tức, nàng thở phì phò đi vào bếp, cố gắng đè nén cảm xúc, giúp đỡ làm việc.
Nha hoàn này thật không phải việc cho người làm mà!!!
Trần Diệp ngồi trên ghế, cười tủm tỉm nhìn Hoa Tịch Nguyệt đi vào bếp.
Người trẻ tuổi...
Chậc chậc chậc.
Ngoài sảnh đường, Trần Nghị và Trần Oánh cùng nhau bước vào, Trần Nghị cung kính gọi: "Cha."
Trần Diệp gật đầu, mỉm cười hỏi: "Sáng nay học thế nào?"
"Tiết đại phu rất giỏi, ngài ấy đã giải đáp cho ta rất nhiều điều khó hiểu." Trần Nghị thành thật nói.
Trần Oánh đứng bên cạnh, vẻ mặt có chút buồn bực.
Trần Diệp cười nói: "Học y mà, đừng vội,từ từ rồi sẽ khá lên."
Trần Nghị gật đầu, nói: "Cha, Tiết đại phu ở bên ngoài, nói có chuyện muốn thương lượng với cha."
Có chuyện thương lượng? Có chuyện gì chứ?
Trần Diệp ánh mắt chớp động hai lần, nói: "Con bảo ông ta vào đi. Lúc vào nhớ chú ý một chút."
Tiết Minh không dám vào, một mặt là quy củ giang hồ, mặt khác là sợ dọa Tiểu Phúc.
“Vâng." Trần Nghị lui ra truyền báo, Trần Oánh thì đi đến phòng bếp phụ giúp.
Một lát sau, Tiết Minh bước vào sảnh đường, ông ta cung kính cúi chào Trần Diệp, Trần Diệp chú ý thấy sắc mặt Tiết Minh hồng hào, đáy mắt mang theo một tia kích động, không cần nói cũng biết chắc chắn là đã phát hiện ra thiên phú của Trần Nghị rồi.
Lúc này Hoa Tịch Nguyệt bưng trà đã pha xong vào, nàng nhìn thấy Tiết Minh, liếc mắt nhìn đối phương một cái rồi không nói gì, chỉ đặt ấm trà xuống bên bàn rồi vẻ mặt không vui bỏ đi.
Trần Diệp rót một chén trà, nhấp một ngụm nói: "Thế nào? Giảng dạy ra sao?"
Tiết Minh thần thái sáng láng, có chút kích động nói: "Rất tốt! Vô cùng tốt! Tiểu tử tên Trần Nghị kia, rất tốt!" Tiết Minh liên tiếp dùng hai từ rất tốt.”Sáng nay, ta chỉ để nó học thuộc lòng y thư thông luận, nó kiên nhẫn ngồi cả một buổi sáng."
"Lúc kết thúc, ta kiểm tra nó một lượt, nó lại nhớ hết, hơn nữa còn hiểu không sai chút nào."
"Thậm chí, tiểu tử đó còn chủ động hỏi ta một số vấn đề về dược tính."
"Vô cùng lắm! Đứa trẻ này tâm tính trầm ổn, nếu như đắm chìm vào y đạo, nói không chừng sau này thật sự có thể làm nên đại sự." Tiết Minh mặt mày hớn hở, thần tình kích động.
Trần Diệp nhấp một ngụm trà, chỉ mỉm cười trêu chọc: "Ngươi không phải chỉ nhận nó làm đệ tử ký danh thôi sao? Bây giờ lại thấy nó tâm tính trầm ổn, thiên phú không tồi rồi?"
Tiết Minh nghe vậy, mặt càng đỏ hơn, ông ta chắp tay: "Là ta có mắt như mù."
Trần Diệp đặt tách trà xuống, cũng không trêu chọc đối phương nữa, hắn khẽ cười: "Ngươi tìm ta có chuyện gì cần bàn bạc?"
Tiết Minh nhớ ra, chắp tay nói: "Trần Tông Sư, ta muốn mượn ít tiền, mở một tiệm thuốc ở gần đây, một mặt là có chỗ dừng chân, mặt khác là tiện cho việc giảng dạy." Tiết Minh bôn ba nửa đời đều vì luyện chế Cổ Vương mà nỗ lực, ông ta không thích luyện chế độc dược cho người khác, cho nên trên người không có nhiều tiền, chỉ đủ cho cuộc sống hàng ngày.
Trần Diệp gật đầu đồng ý.
“Sau khi mở tiệm thuốc, lợi nhuận ta bảy ngươi ba. Ba phần này ngươi cứ từ từ trả lại tiền gốc ta cho nguiow mượn. Lúc không giảng dạy, nếu Ngọc Diệp Đường có việc gì cần, ngươi cũng phải làm."
Tiết Minh gật đầu: "Ta hiểu."
Trần Diệp nhớ lại vẻ mặt của Trần Oánh vừa rồi, lại hỏi: "Nữ hài đó học thế nào?"
Tiết Minh sững người, ông ta trầm ngâm một lát mới cân nhắc từ ngữ nói: "Tâm tính kiên định."
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ, Trần Diệp liền hiểu ra.
“Sau này con bé muốn mở tiệm thuốc, ngươi có thể hướng nó theo hướng này. Chỉ cần nhận biết dược liệu, phân biệt dược lý là đủ rồi."
Tiết Minh gật đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Nữ hài tên Trần Oánh kia, tư chất bình thường, chỉ hơn ở chỗ tâm tính kiên định, con bé cũng ngồi cả buổi sáng, luôn cố gắng ghi nhớ nhưng đáng tiếc hiệu quả không rõ ràng, chỉ bằng ba bốn phần trình độ của Trần Nghị.
Trần Diệp liếc mắt nhìn nha hoàn đang bận rộn trong bếp, nói: "Ngươi cứ về trước đi, lát nữa ta sẽ bảo người của Ngọc Diệp Đường đưa ngân phiếu cho ngươi."
Tiết Minh cung kính hành lễ.
Lúc này từ trong bếp truyền đến một tiếng gọi: "Mọi người, chuẩn bị ăn cơm nào!"
Trần Diệp đứng dậy vỗ vỗ mông, mặt lộ vẻ tươi cười.
“Xin lỗi không tiễn xa được. Ta phải ăn cơm rồi."
…
"Ợ..." Một tiếng thở ra vang lên, Tần Nhất cắn đứt sợi mì trong miệng, theo bản năng nhìn về phía Thần Đại Thanh Ninh. Thần Đại Thanh Ninh mặt không cảm xúc nhìn lại, hai người nhìn nhau một cái, đáy mắt nữ hài thoáng hiện vẻ xấu hổ, có chút ngượng ngùng.
"Đủ ăn không? Thêm một bát nữa nhé?" Giọng nói lạnh lùng của Tần Nhất mang theo một chút quan tâm.
Thần Đại Thanh Ninh lắc đầu, đặt đũa xuống: "Đa tạ sư phụ, ta đã no rồi."
Bên cạnh nàng còn có một cái bát rỗng.