Chương 379: Chương 379

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,548 lượt đọc

Chương 379: Chương 379

“Lại đến đi! Bần tăng còn chưa từng giao đấu với kiếm khách nhất phẩm dùng kiếm đâu!" Vị hòa thượng trẻ tuổi cười lớn một tiếng, chân nhanh chóng đá động, cả người bay lên không trung lao về phía Tần Nhất.

Chiêu hắn thi triển chính là khinh công Thiếu Lâm "Khiêu Dược pháp",

Tần Nhất hít sâu một hơi, nội lực băng hàn trong cơ thể lan tràn đến trên kiếm, thân hình nhảy lên, lại đối đầu với vị hòa thượng trẻ tuổi.

Tuy rằng Kim Cương Bất Hoại Thần Công phòng ngự nhất lưu thiên hạ nhưng cũng không có nghĩa là không có nhược điểm, tất cả hộ thể thần công trên đời đều có một nhược điểm gọi là "yếu huyệt", chỉ cần đâm trúng "yếu huyệt" thì dù đối phương có bản lĩnh to lớn đến đâu, hộ thể thần công cũng sẽ tản công trong giây lát.

Kiếm quang lóe lên.

"Đinh Đinh!" Tiếng kim loại va chạm không ngừng vang lên, Tần Nhất sắc mặt bình tĩnh, trường kiếm trong tay liên tục đâm ra, mỗi kiếm đều nhằm tìm ra "yếu huyệt" của đối phương.

Lúc xuất kiếm, nàng không sử dụng bất kỳ chiêu thức nào, kiếm thuật của Tần Nhất đã đột phá đến cảnh giới nhất phẩm, đối với kiếm đạo có sự lĩnh ngộ độc đáo của riêng mình, trong mắt nàng, bất kỳ kiếm pháp, kiếm chiêu nào cũng đều là phù phiếm, chỉ cần kiếm đủ nhanh, chiếm tiên cơ đâm trúng yếu hại đối phương, giết chết đối phương thì đó chính là kiếm chiêu tốt nhất, kiếm pháp tốt nhất.

Vị hòa thượng trẻ tuổi cũng không chịu bị đánh một cách bị động, tay phải của hắn nắm chặt chuỗi hạt sắt, không ngừng vung lên, có vài lần kiếm của Tần Nhất còn chưa đâm ra thì thân kiếm đã bị chuỗi hạt sắt đánh trúng, một lực mạnh truyền từ thân kiếm đến khiến Tần Nhất suýt nữa đánh rơi trường kiếm.

"Hô..." Tay trái của vị hòa thượng trẻ tuổi đột nhiên năm ngón tay thành móc, chộp lấy vai phải của Tần Nhất.

Thiếu Lâm Cầm Nã Thủ!

Tần Nhất mặt không biểu cảm, người không né tránh, nàng đâm trường kiếm ra, ánh kiếm lóe lên, trường kiếm vô cùng nhanh chóng đâm vào hạ âm của vị hòa thượng trẻ tuổi.

Trong mấy kiếm vừa rồi, Tần Nhất đã thăm dò ra yếu huyệt của đối phương.

Quả nhiên, một kiếm vừa đâm ra, vị hòa thượng trẻ tuổi đã vội vàng thu chiêu về đỡ.

Trong lúc nhất thời, Tần Nhất không thể làm gì đối phương, vị hòa thượng trẻ tuổi cũng không thể làm gì Tần Nhất.

Thần Đại Thanh Ninh đứng bên cạnh, trong mắt mang theo một chút lo lắng, cô nhóc tuy không hiểu võ học nhưng cũng nhìn ra Tần Nhất giao đấu với đối phương có chút khó khăn.

Lúc này, phương trượng Nam Thiếu Lâm Huyền Không đại sư lên tiếng nói: "Võ giả thiên hạ dùng kiếm không ít, nhưng luyện kiếm thuật đến cảnh giới nhất phẩm, xuất kiếm nhanh như vậy thì lại rất ít."

"Nữ thí chủ có thể báo danh tính?"

Tần Nhất lạnh lùng liếc mắt nhìn Huyền Không hòa thượng.

“Ngọc Diệp Đường - Tần Nhất."

Nghe danh hiệu này, Huyền Không hòa thượng hơi nheo mắt, tuy ông ta đối với chuyện giang hồ không hiểu biết nhiều, nhưng danh hiệu Ngọc Diệp Đường vẫn từng nghe qua, phía sau có một vị Tông Sư.

Nữ nhân này không đơn giản, Huyền Không niệm một câu Phật hiệu rồi hét lớn về phía hòa thượng trẻ: "Thanh Niệm, dừng tay."

Hòa thượng có pháp danh Thanh Niệm quay đầu lại, tỏ vẻ bất mãn: "Sư thúc, ta còn chưa hạ được nàng ta! Chỉ vài chục chiêu nữa thôi, ta nhất định sẽ bắt được nàng ta." Vừa nói, Thanh Niệm lại lao về phía Tần Nhất, tay phải hắn quấn tràng hạt sắt, vừa bổ vừa đỡ, Đại Lực Kim Cương Chưởng, Thiếu Lâm Cầm Nã Thủ, La Hán Phục Hổ Quyền các tuyệt kỹ lần lượt được Thanh Niệm thi triển.

Tần Nhất thân pháp phiêu dật, trường kiếm thỉnh thoảng lại đâm tới, nàng chống đỡ không mấy khó khăn nhưng cả hai đều là nhất phẩm, một người chủ công, một người chủ thủ, cho dù giao đấu mấy chục chiêu nữa thì cũng khó phân thắng bại, thời gian sắp tơi so đấu chính là so nội lực thâm hậu của mỗi người, về điểm này, Tần Nhất tuyệt đối không thể so với đệ tử Thiếu Lâm.

Thần Đại Thanh Ninh không đành lòng để Tần Nhất liều mạng vì mình, lên tiếng: "Sư phụ, ta..." Cô nhóc còn chưa nói xong thìTần Nhất đã ngắt lời.

“Ta đã nhận ngươi làm đồ đệ, tự nhiên sẽ bảo vệ ngươi chu toàn." Vừa nói, trường kiếm trong tay Tần Nhất liền dùng một góc độ xảo quyệt đâm tới tử huyệt của Thanh Niệm.

Thanh Niệm vội vàng đỡ lại.

Nếu tử huyệt bị phá, hắn chỉ còn nước chờ chết, loại hộ thể thần công này tuy sau khi luyện thành uy lực mạnh mẽ, nhưng nhược điểm quá rõ ràng.

Đột nhiên.

“Vù vù..." Một luồng chưởng phong ập đến từ phía sau Tần Nhất, Tần Nhất giật mình, Huyền Không hòa thượng ra tay rồi!

Nàng hít một hơi, nội lực theo kinh mạch vận chuyển nhanh chóng, từng luồng hàn khí tỏa ra, nàng xoay người lại, một kiếm đâm tới.

Kiếm này nhanh đến mức cực hạn, căn bản không cho người ta kịp phản ứng!

Ánh mặt trời chiếu xuống, phản xạ trên thân kiếm, hàn quang lấp lánh.

Tần Nhất lăng không, bạch y thắng tuyết, ngay khi trường kiếm trong tay nàng sắp đâm trúng đối phương thì mũi kiếm đột nhiên thu lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right