Chương 382: Chương 382
Mười lăm tên mật vụ Đông Xưởng sau khi xem xong số mới nhất của Giang Hồ Chí, tâm trạng xao động, những chuyện xảy ra mấy ngày nay thật quá rung động rồi.
Thiên hạ đệ nhất Tông Sư ra tay, cứu tiểu tử Trương Thuận kia đi rồi! Ôi chao, như vậy Trương Thuận chẳng phải sẽ ngang nhiên hoành hành trên giang hồ sao? Cái chỗ dựa này quá vững chắc mà.
Phùng Mạn ngồi trên ghế nghe đám người bàn tán, sắc mặt có chút khó coi, ông ta nhớ lại hôm trước trong cung, ngay cả một chiêu của Trần Diệp cũng không đỡ nổi… Bây giờ nghe đám người này bàn tán về Trần Diệp, trong lòng Phùng Mạn có chút không thoải mái.
Chẳng mấy chốc, một canh giờ trôi qua, mười lăm tên mật vụ Đông Xưởng đã xem xong toàn bộ những tin tức giang hồ gần đây, Phùng Mạn đứng dậy, đi đến trước mặt đám người khẽ ho hai tiếng, nói: “Những chuyện xảy ra gần đây trên giang hồ, các ngươi cũng đã rõ. Bây giờ, các ngươi nghe cho kỹ, nhiệm vụ đầu tiên mà bệ hạ giao cho là: Điều tra mối quan hệ giữa Trương Thuận, Đại Mệnh và Ngọc Diệp Đường.”
…
Khai Phong phủ, Trần Lưu huyện.
Trong Ỷ Thúy lâu, trên chiếc giường lớn mềm mại trải gấm đỏ, Tôn Thắng từ từ mở mắt, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời qua đỉnh đầu, đã quá giờ ngọ.
“Ha…” Tôn Thắng ngáp một cái, tinh thần sảng khoái, hắn quay đầu nhìn mỹ nhân kiều diễm bên cạnh, là một nữ tử trẻ xinh đẹp, gương mặt đẫm lệ đang say ngủ, nữ tử có khuôn mặt tròn trịa, làn da trắng nõn, vẻ mặt có chút tiều tụy.
Tôn Thắng im lặng mỉm cười, trong nụ cười ẩn chứa một chút tự hào, hắn lại quay đầu sang phía bên kia, là một nữ tử trẻ xinh đẹp khác cũng đang say giấc nồng, nữ tử này cũng có khuôn mặt tròn.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy nữ nhân này và nữ nhân mà Tôn Thắng đang ôm ở bên kia có đến tám chín phần giống nhau, hai nữ nhân này hóa ra là một cặp tỷ muội sinh đôi, Tôn Thắng nhìn hai nữ tử đều ngủ say vẻ mặt mệt mỏi, trong lòng tràn đầy tự hào.
Hắn bị nhốt trong ngục tối mấy ngày nay đã sớm nhịn không được, hôm qua, Tôn Thắng từ biệt Trần Diệp xong liền bám sát phía sau Quỳnh Ngạo Hải và Nam Dật Vân, ba người cùng nhau đi đường, cùng dừng chân ở Trần Lưu, đêm đó, Tôn Thắng ăn uống no say, không kìm được tính tình liền lẻn vào Ỷ Thúy lâu, sau một đêm sênh ca, Tôn Thắng liền cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
“Đây mới là sống chứ!" Tôn Thắng mô hai nữ tử, giọng nói đầy cảm khái.
Một trong hai nữ tử khẽ nhíu mày, từ trong ngủ mơ thức tỉnh, nàng ưm một tiếng rồi mở mắt ra.
Tôn Thắng thấy nàng tỉnh dậy thì không khỏi cười xấu xa, lật người lại.
“Công tử~~~" Nữ tử thẹn thùng kêu lên, không lâu sau, sự náo động ở đây cũng đã đánh thức nữ tử đang ngủ say bên kia, nữ tử đỏ mặt, vô cùng xấu hổ.
“Còn cả nàng nữa, nàng cũng lại đây đi!" Tôn Thắng đưa tay ra, kéo nữ tử lại.
Nửa canh giờ sau, Tôn Thắng đứng dậy khỏi giường, mặc quần áo vào, hắn đưa tay vào lòng muốn để lại chút tiền thưởng cho hai nữ tử nhưng không ngờ lại trống không, lúc này Tôn Thắng mới nhớ ra hắn không mang theo tiền.
“Các nàng ở đây đợi một lát, ta đi rồi sẽ quay lại."
Tôn Thắng buột miệng nói.
Hai nữ tử ngồi trên giường đỏ mặt, liếc nhìn Tôn Thắng đầy oán trách.
Tôn Thắng bước ra khỏi phòng sang phòng bên cạnh, đạp cửa xông vào.
“Lão vương bát đản, đưa tiền đây! Trên người tiểu gia ta không có tiền." Nam Dật Vân đang say rượu ngủ trên giường bị tiếng ồn ào đánh thức, ông ta ngồi dậy, mặt đầy tức giận.
"Thằng nhãi ranh, dù gì ta cũng là sư phụ của ngươi đấy! Tôn trọng chút đi!"
Tôn Thắng nghênh ngang đi đến bên giường Nam Dật Vân, liếc nhìn người nữ nhân đầy đặn trên giường, bỗng nhiên, sắc mặt Tôn Thắng chợt thay đổi.
“Chậc chậc... Lão vương bát đản, hóa ra ngươi thích kiểu này!"
"Bái phục!" Tôn Thắng chắp tay với Nam Dật Vân.
“Cút!" Nam Dật Vân tiện tay đánh ra một luồng chưởng phong, Tôn Thắng vội vàng né tránh, hắn nhặt chiếc áo ngoài của Nam Dật Vân từ dưới đất lên, móc ra vài tờ ngân phiếu.
“Tiểu gia ta đi trước đây."
"Nhị ca ta đoán chừng còn tại chờ ở khách sạn! "
"Nhanh cút đi!" Nam Dật Vân tức giận mắng.
Tôn Thắng lắc đầu, chậc chậc hai tiếng rồi đi ra ngoài phòng.
Hắn trở lại gian phòng của mình, vung tay lên, cho hai tỷ muội mỗi người năm mươi lượng.
Lập tức, trên mặt hai tỷ muội trở nên mừng rỡ.
"Đa tạ công tử! "
"Đa tạ công tử! "
Tỷ muội hai người mị nhãn như tơ, nói lời cảm tạ với Tôn Thắng.
Tôn Thắng tiến lên lại sờ sờ hai người một cái, lúc này mới lưu luyến không rời đi ra khỏi phòng.
Rời khỏi Ỷ Thúy lâu, cất bước trên đường.
Lúc này vừa qua khỏi buổi trưa, ánh nắng thẳng chiếu mặt đất khiến trên đường có chút khô nóng.
Tôn Thắng chậm rãi từ từ đi bộ, chợt nghe bên cạnh có người đang nghị luận hắn.
"Giang hồ đệ nhất đại hiệp -- Lãng Lý Bạch Điều Trương Thuận? "
"Trương Thuận này là người thế nào vậy? "
"Thế mà có thể được xưng tụng là giang hồ đệ nhất đại hiệp! "