Chương 394: Chương 394
Hai người hận đời liếc nhìn nhau, không chút do dự.
"Bịch...".
Hai người cùng quỳ xuống, hướng về Tiền Thất hành ba lạy.
“Huynh đệ chúng ta ngưỡng mộ Ngọc Diệp Đường đã lâu! Nguyện gia nhập Ngọc Diệp Đường."
Thấy hai người biết điều như vậy, Tiền Thất không nhịn được mà cười thành tiếng.
“Tốt tốt tốt... Hai người các ngươi không tệ." Vừa nói, nàng phất tay phải, mấy tên sát thủ Ngọc Diệp Đường sau lưng xông tới, tiếng rút đao vang lên, đồng thời kèm theo vài tiếng kêu thảm thiết.
“A..."
"Tại sao!" Hai tên hận đời vẫn bị sát thủ Ngọc Diệp Đường trong vài chiêu giết chết, trong phòng tràn ngập mùi máu tanh từ hai thi thể nằm trên mặt đất, trước khi chết mà mắt vẫn mở to, bộ dạng chết không nhắm mắt.
Rõ ràng đã đồng ý rồi mà! Tại sao còn giết bọn họ?
Tiền Thất không thèm nhìn hai người đó một cái, nàng nhìn về phía Kim Hoán Tài và Chu Nhị Nương: "Còn hai người thì sao? Chọn con đường nào?"
Kim Hoán Tài cười cười: "Đương nhiên là nguyện gia nhập Ngọc Diệp Đường." Vừa nói, Kim Hoán Tài chỉ vào Chu Nhị Nương.
"Vị Chu cô nương này có quen biết với 'Tôn Thắng Tôn công tử'."
Nghe vậy, mắt Tiền Thất sáng lên, nàng không có ý tốt nhìn Chu Nhị Nương.
Tôn Thắng là người thế nào, Tiền Thất biết rõ, hai người "có quen biết", vậy quan hệ không đơn giản rồi...
Tôn Thắng kết bạn cũng thật rộng.
Tiền Thất cười nói: "Được thôi! Có mối quan hệ này, vậy ta yên tâm rồi."
"Hai người đi theo ta."
Kim Hoán Tài không do dự, đi theo phía sau.
Chu Nhị Nương quay đầu trừng mắt nhìn Kim Hoán Tài, nàng và Tôn Thắng trong sạch, sao có thể nói như vậy!
Kim Hoán Tài cười tủm tỉm nháy mắt với Chu Nhị Nương, lúc nên tạo quan hệ thì phải tạo quan hệ, chỉ có lợi chứ không có hại, đây chính là kinh nghiệm sống đấy.
Kim Hoán Tài đi ngang qua hai xác chết, liếc mắt nhìn một cái, đáy mắt lóe lên một tia giễu cợt, còn chưa nghe rõ đã quyết định, Ngọc Diệp Đường muốn chính là nội gián, hai người các ngươi phản bội nhanh như vậy... một chút đầu óc cũng không có, chết cũng đáng đời.
Kim Hoán Tài và Chu Nhị Nương đi theo Tiền Thất từ cửa sau của Di Hồng Viện ra, đi được hơn mười trượng, một tiệm thuốc liền xuất hiện trước mặt hai người.
Tiệm thuốc không lớn, rất chật hẹp, giống như những tiệm thuốc bình thường khác, bên trong có mấy tủ thuốc viết tên các loại dược liệu, trước quầy thuốc có một tấm bảng gỗ, trên đó dùng bút than viết: "Tiệm chúng ta chủ yếu kinh doanh "Tị Tử Thang", " An Thân Dưỡng Khí Hoàn".
Kim Hoán Tài và Chu Nhị Nương dừng bước, hai người quay đầu nhìn Di Hồng Viện phía sau, vẻ mặt ngạc nhiên.
Tiền Thất đi đến trước quầy thuốc gõ hai cái lên mặt bàn: "Lão Tiết đầu, chuyện làm ăn tới này."
"Đến đây đến đây..."
Từ trong tiệm thuốc đi ra một lão nhân tinh thần minh mẫn, ông ta mở đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh, đánh giá Kim Hoán Tài và Chu Nhị Nương, giọng khàn khàn nói:
"Độc trong cung? Thật đúng là trùng hợp, dưới gầm trời này ngoài ta có thể giải thì thật sự không tìm ra người thứ hai."
"Thôi đừng quan tâm là độc gì nữa, giải xong rồi đổi sang của chúng ta."
Tiền Thất thản nhiên nói.
Tiết Minh gật đầu: "Một canh giờ."
Nói xong, ông ta quay trở lại nội đường.
Kim Hoán Tài và Chu Nhị Nương đứng ngoài tiệm thuốc yên lặng chờ đợi.
“Tiền Thất cô nương, chúng ta nên làm gì đây?" Kim Hoán Tài hỏi.
Bọn họ đã điều tra ra lai lịch của Tôn Thắng, rồi lại liên đới điều tra ra nhiều thân phận khác... nhưng nghe ý của Tiền Thất, dường như muốn để bọn họ làm nội gián, vậy bọn họ có nên báo cáo tin tức không?
Tiền Thất cười cười: "Các ngươi cứ làm những gì các ngươi nên làm. Khi cần đến thì tự nhiên sẽ thông báo cho các ngươi."
"Công tử nhà ta đã không che giấu tin tức, thì không sợ bị các ngươi điều tra. Có vài chuyện vốn không phải là bí mật."
Tiền Thất dùng ngón tay trắng nõn quấn lọn tóc của mình, nàng tò mò hỏi: "Ta nghe nói, Đông Tập Sự Xưởng mới thành lập của các ngươi gần đây rất náo nhiệt, thu nạp không ít kẻ bại hoại giang hồ, quyền lực còn lớn hơn Lục Phiến Môn."
"Nói cho ta biết những gì các ngươi biết đi..."
...
Phượng Dương phủ, Thọ Châu huyện.
Thời tiết nắng ráo, vạn dặm không mây, Trần Diệp đi dọc theo đường lớn, nhẹ nhàng cất bước, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách trăm mét.
Hắn rời khỏi Dư Hàng, mới đi chưa đầy một canh giờ, lúc này khoảng cách đến Thiếu Lâm Tự đã không còn xa, hắn không cần phải vội vàng nữa, có thể ngắm nhìn cảnh vật nhân văn xung quanh một chút.
Trần Diệp giảm tốc độ hòa theo dòng người vào huyện thành Thọ Châu.
Trên con đường lát đá xanh, người qua lại đông đúc, rất náo nhiệt.
HIện giờ đang là buổi chiều nên rất các tiểu thương tụ tập bày hàng trên phố, đột nhiên, từ con phố bên cạnh truyền đến tiếng trống kèn rất vui tai.
Nghe động tĩnh này, chắc là nhà giàu gả nữ nhi.
Trần Diệp nhìn theo tiếng nhạc, chỉ thấy trên con phố bên cạnh có mười mấy gia đinh, bọn họ mặc đồng phục vải xanh, ngực đeo hoa đỏ.
Bốn gia đinh cùng khiêng kiệu hoa, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, những gia đinh còn lại thì đi hai bên bảo vệ, mà phía sau đoàn gia đinh là một nhóm nhạc công vừa đi vừa thổi kèn.