Chương 400: Chương 400

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,199 lượt đọc

Chương 400: Chương 400

Bách Hoa Lão Nhân cũng không nghĩ nhiều, ngược lại thấy Trần Diệp bình tĩnh tự nhiên, tâm tính tu vi không tầm thường, ông ta cũng bưng chén rượu lên uống một ngụm, nói:

"Thế nhân ngu muội, lão phu hành tẩu giang hồ nhiều năm, phàm là người nhận ra thân phận của lão phu thì đều khúm núm, nịnh hót. Bọn họ đều coi mình là hạ nhân, lão phu tự nhiên cũng không cần cho bọn họ sắc mặt tốt."

Trần Diệp mỉm cười, vị Bách Hoa Lão Nhân này tính tình cũng kỳ quặc thật, những người khúm núm với ông ta thì ông ta lại coi thường, coi đối phương như hạ nhân, còn như mình bình tĩnh tự nhiên thế này thì ông ta lại thấy thích thú, nói chuyện không mang chút tư cách Tông Sư nào, còn uống rượu với mình.

“Ngươi còn trẻ nhưng tính tình không kiêu ngạo, thật không giống với kẻ khác. Điều này rất tốt." Ánh mắt Bách Hoa Lão Nhân nhìn Trần Diệp mang theo tán thưởng.

“Ngươi thật sự không muốn làm tôn nữ tế của lão phu sao?" Bách Hoa Lão Nhân vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

Trần Diệp lắc đầu: "Tình huống của tại hạ đặc biệt, tạm thời không có dự định kết hôn."

Bách Hoa lão nhân trên mặt lộ vẻ tiếc nuối, thở dài: "Những người trẻ tuổi các ngươi, vì sao đều không muốn kết hôn sinh con chứ? Tôn nữ của ta cũng giống như ngươi, đã mười tám tuổi rồi mà lại không chịu thành thân, cứ nói phải tìm một người tuấn tú, phải tìm đệ nhất mỹ nam tử thiên hạ.Thật là làm lão phu tức chết."

Bách Hoa lão nhân uống một ngụm rượu, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ.

Trần Diệp mỉm cười, đây chắc là đang nói về Hoa Tịch Nguyệt rồi.

Trần Diệp cầm lấy bình rượu, rót đầy cho hai người.

“Hôn nhân đối với nữ tử mà nói, là đại sự cả đời, đương nhiên cần phải thận trọng một chút. Võ công, gia thế, dung mạo đều là thứ yếu, quan trọng nhất là phẩm hạnh, tền bối ở trên đường phố tùy ý tìm tôn nữ tế như vậy, từ một góc độ nào đó mà nói, đối với tôn nữ của ngài có phải là không công bằng lắm không?" Trần Diệp uống một ngụm rượu, thản nhiên nói.

Bách Hoa lão nhân nhíu mày: "Hôn nhân đại sự, phụ mẫu đặt đâu con ngồi đấy, lời của bà mối là mệnh trời. Lão phu hành tẩu giang hồ nhiều năm, nhãn lực nhìn người vẫn có."

Trần Diệp mỉm cười: "Tiền bối và tại hạ chỉ là gặp mặt một lần, tiền bối làm sao biết được sau lưng ta có phải là kẻ say rượu thanh lâu, cờ bạc hoang dâm hay không?"

Bách Hoa lão nhân ngẩng đầu nhìn Trần Diệp, cười nói: "Nếu ngay cả chút chuyện này mà lão phu cũng không nhìn ra thì cũng không cần tìm tôn nữ tế gì nữa."

"Lời của tiền bối, tại hạ không dám tán đồng. Nam tử gặp được nữ tử mình thích, có thể nhờ bà mối đến cửa cầu hôn. Nữ tử nhìn thấy nam tử mình thích thì lại không thể chủ động theo đuổi. Đây là đạo lý gì?" Trần Diệp uống một ngụm rượu, phản bác.

Bách Hoa lão nhân cau mày, văn hóa Đại Vũ cũng là một bộ lễ giáo, những gì Trần Diệp nói, trong tai Bách Hoa lão nhân nghe như là nói bậy, hoàn toàn vô lý.

"Nếu tôn nữ mà ngài yêu quý nhất lại nhất quyết theo đuổi một nam nhân thì sao?" Trần Diệp buột miệng hỏi.

Bách Hoa lão nhân không chút do dự nói: "Đương nhiên là đưa nó về, chuyện hôn nhân đại sự sao có thể để nó tự quyết?"

Trần Diệp không nói gì nữa, chỉ cười.

Suy nghĩ của hứn luôn khác biệt với đám người xung quanh, từ một góc độ nào đó mà nói, đó cũng là một loại cô đơn.

Bách Hoa lão nhân liếc nhìn Trần Diệp, lắc đầu, giọng điệu lạnh nhạt hơn một chút: "Ngươi tuy con người không tệ nhưng suy nghĩ lệch lạc.”

“Không hợp nhau, nửa câu cũng thừa."

Ông đặt chén rượu xuống, sải bước ra ngoài, không quay đầu lại mà rời khỏi khách sạn.

Trần Diệp nhìn chằm chằm bóng lưng Bách Hoa lão nhân rời đi, không nói nên lời.

Tính cách của Bách Hoa lão nhân này thật kỳ quặc, thay đổi quá thất thường.

Trần Diệp lắc đầu, hắn còn chưa hỏi chuyện nội lực ngoại phóng thì Bách Hoa lão nhân đã đi rồi...

Thôi vậy, sau này có duyên gặp lại sẽ nói sau.

Trần Diệp không nghĩ nhiều nữa, liền trả tiền rượu bước ra khỏi khách sạn.

Hắn bước ra một bước, Súc Địa Thành Thốn!

Trong nháy mắt đã vượt qua ba mươi trượng, chỉ vài bước sau đã rời khỏi Thọ Châu huyện.

...

Chưa đến nửa canh giờ, Trần Diệp đã đến dưới chân núi Tung Sơn.

Tung Sơn chia làm hai ngọn núi là Thái Thất Sơn và Thiếu Thất Sơn. Thiếu Lâm Tự ngàn năm cổ tháp, thánh địa võ Thiền, tọa lạc trên Thiếu Thất sơn.

Trải qua mấy ngàn năm phát triển, xung quanh Thiếu Lâm Tự đã hình thành một thị trấn phồn hoa.

Trần Diệp bước vào thị trấn. Trên đường phố, người qua lại tấp nập, nhìn quanh thì chỉ toàn là những võ giả mang theo đao kiếm, thực lực không đồng đều, từ bất nhập lưu cho đến những võ giả nhị phẩm, hầu như không thấy người thường, có thể thấy vị thế to lớn của Thiếu Lâm Tự trong giới giang hồ.

Trần Diệp đang đi trên đường thì chợt thấy nhiều hài tử thiếu niên được phụ mẫu dẫn đi về phía tây bắc. "Cha ơi, con đi không nổi nữa đâu..."

"Tại sao chúng ta không thể đi xe ngựa? Con không muốn đi nữa..."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right