Chương 402: Chương 402
Viên ngoại không nói thêm gì nữa, vội vàng kéo nhi tử, chạy thục mạng về phía tây bắc nơi diễn ra đại hội.
Âm thanh vang lên như sấm rền, khí lực dồi dào, lan tỏa khắp khu vực trong vòng một dặm.
Đó chính là Sư Tử Hống của Phật môn! Người nói ít nhất cũng phải có thực lực nhị phẩm.
Nghe thấy tiếng hét, những người đang dẫn hài tử và thiếu niên trên đường phố đều như phát điên, chạy về hướng tây bắc.
Đây là đại hội thu nhận đệ tử Thiếu Lâm diễn ra mỗi năm một lần, nếu bỏ lỡ thời điểm này thì bọn họ sẽ phải đợi thêm một năm nữa!
Đường phố ngay lập tức trở nên hỗn loạn.
Trần Diệp liếc nhìn đám đông đang chạy tán loạn trong hoảng sợ, lắc đầu.
Khí Tiên Thiên trong cơ thể hắn lưu chuyển, hai chân nhẹ nhàng chạm đất một cái rồi bay lên như chim hồng nhạn, thân pháp nhẹ nhàng, đáp xuống mái nhà của một cửa hàng gần đó.
"Vút vút vút..." Hai chân điểm nhẹ, liên tiếp mấy cái nhảy vọt, thân ảnh nhanh đến thấy không rõ, trong nháy mắt, Trần Diệp đã đáp xuống tửu lâu cao nhất trong thị trấn, đứng trên nóc nhà phóng tầm mắt ra xa.
Mặt trời hơi nghiêng, các tòa nhà trong thị trấn đổ ra một đạo bóng râm thật dài, trên các con phố, một đám người đang chạy thục mạng về phía tây bắc.
Ở phía tây bắc, trên một quảng trường rộng lớn có hàng chục hòa thượng mặc cà sa đang đứng.
Bọn hắn thần sắc trang nghiêm, vẻ mặt nghiêm túc, hiện rõ sự uy nghiêm của đệ tử Phật môn.
Một hòa thượng trẻ tuổi cao lớn, vạm vỡ đứng giữa quảng trường, trên cổ hắn đeo một chuỗi tràng hạt bằng sắt, chắp tay trước ngực, để lộ nửa cánh tay, trên cánh tay gân xanh vờn quanh, từng cục dữ tợn, nhìn qua có mấy phần khí thế hung ác.
Đột nhiên, hòa thượng trẻ tuổi như cảm nhận được điều gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Trần Diệp.
Hai người cách nhau ít nhất vài trăm mét, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Trần Diệp đang nhìn mình.
Nhất phẩm?
Trần Diệp khẽ nheo mắt, nhìn ra thực lực của đối phương.
Thiếu Lâm tự quả nhiên là môn phái đỉnh cấp thiên hạ, cao thủ như mây, thu nhận một đệ tử cũng phải có võ giả nhất phẩm xem trận.
Bên ngoài quảng trường vây quanh một vòng người, đều là thiếu niên hài đồng, phụ mẫu của họ căng thẳng đứng bên cạnh.
Đối với bọn họ, nếu con mình có thể vào Thiếu Lâm tự thì đó chính là chuyện tổ tiên phù hộ.
Nhìn lướt qua một cái, Trần Diệp liền dời ánh mắt nhìn về phía sau quảng trường, nơi có quần thể kiến trúc cổ nguy nga.
Phía bắc, dưới chân núi Tung Sơn.
Thiếu Lâm tự, ngàn năm cổ tháp.
Tọa lạc giữa núi rừng xanh tươi, quần thể kiến trúc cổ kính dưới ánh mặt trời chiếu xuống một mảnh trang nghiêm, huyền bí.
Chùa chiền Phật môn nằm rải rác trên sườn núi, tường đỏ ngói xám như ẩn như hiện trong rừng cây.
Mặt trời xế bóng, ánh nắng chiếu lên mái ngói Thiếu Lâm tự tỏa ra một mảng vàng óng, đỉnh điện nguy nga đại hùng bảo điện lấp lánh dưới ánh mặt trời, như thể Phật quang đang hiển hiện.
Tuy khoảng cách xa xôi, nhưng Trần Diệp vẫn có thể nhìn thấy rõ các hòa thượng đi lại trong chùa.
"Đây là Thiếu Lâm tự..."
Trần Diệp lẩm bẩm một mình.
Trước đây, hắn chỉ nghe những lời đồn đại trên giang hồ, kể rằng Thiếu Lâm tự như thế này như thế kia, Mà hôm nay là lần đầu tiên Trần Diệp được tận mắt nhìn thấy Thiếu Lâm tự trong truyền thuyết.
"Chiếm diện tích cũng khá rộng lớn." Trần Diệp nhìn về phía dãy núi Tung Sơn trùng điệp phía sau, dòng suối chảy quanh núi,tự nhiên mà kết hợp với chùa cổ, truyền tải một bầu không khí yên bình, hài hòa.
"Cảnh sắc cũng không tệ." Trần Diệp nhận xét một câu.
Hắn thu hồi ánh mắt, bắt đầu nhìn khắp nơi trong trấn.
Theo suy đoán của Trần Diệp, tuy không biết giữa Tần Nhất và Thiếu Lâm đã xảy ra chuyện gì nhưng Tần Nhất đến Thiếu Lâm tự hẳn là không phải tự nguyện.
Nàng thân làm nữ, sống trong trấn thì gần đó hẳn là sẽ có người của Thiếu Lâm canh giữ.
Tìm kiếm một hồi, Trần Diệp phát hiện một tiểu viện phía tây thị trấn có hai tăng nhân đứng bên ngoài, bọn hắn dáng người thẳng tắp, biểu lộ trang nghiêm, trông có vẻ như đang bảo vệ ai đó.
Trần Diệp dưới chân khẽ động, thân thể lướt ra, hóa thành một đạo hắc ảnh.
Mũi chân hắn điểm nhẹ ốc xá, mấy lần lên xuống đã đáp xuống bên ngoài tiểu viện phía tây thị trấn.
"Người nào!"
"Nơi này cấm vào!"
Hai hòa thượng nhìn thấy Trần Diệp đều đồng thời mở miệng, khuôn mặt nghiêm túc.
Bọn hắn bước tới, hai nắm tay siết chặt, bày ra thế khởi thủ của La Hán Phục Hổ Quyền, cảnh giác nhìn Trần Diệp. Trên người bọn hắn khoác cà sa, để lộ nửa cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, vô cùng cường tráng.
Hai tên tăng nhân này là võ tăng.
Trần Diệp liếc nhìn hai người, biết hai võ tăng này đều là tam phẩm thực lực.
Tam phẩm thực lực, làm sao có thể ngăn được nhất phẩm thực lực của Tần Nhất?
Trần Diệp hơi nhíu mày.
Chẳng lẽ hắn tìm nhầm chỗ rồi?
Ánh mắt Trần Diệp lóe lên vài cái, Tiên Thiên Chi Khí trong cơ thể tuôn ra, nội khí tràn đầy, quần áo trên người Trần Diệp phồng lên, hắn giơ tay phải lên, nhẹ nhàng vung tay áo, thản nhiên nói: "Đắc tội rồi."
"Vù" một tiếng.
Một luồng kình phong mẽ xuất hiện từ hư không, cuốn tro bụi trên mặt đất nổi lên tứ phía, làm tay áo Trần Diệp bay phần phật!
Hai võ tăng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị luồng kình phong đó hất văng xuống đất.