Chương 405: Chương 405

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,711 lượt đọc

Chương 405: Chương 405

Giữa hội trường có vài tấm bia đá, trên đó khắc những câu thiền ngữ Phật giáo kinh điển, bên cạnh mỗi tấm bia đều có một vị lão tăng am hiểu Phật pháp.

Vòng đầu tiên của cuộc tuyển chọn đệ tử Thiếu Lâm rất đơn giản, chỉ cần đứa trẻ nói lên sự hiểu biết của mình về thiền ngữ là được. Người có Phật tính, có căn cơ sẽ được các vị lão tăng chọn, trở thành đệ tử ngoại môn của Thiếu Lâm. Sau khi đại hội tuyển chọn kết thúc, những người được chọn sẽ vào Thiếu Lâm, sau đó được phân vào các đường khác nhau dựa trên tư chất và căn cốt.

Tiểu nam hài mập đi đến trước một tấm bia đá, nhìn lướt qua những câu thiền ngữ trên đó. Trong đó có một câu thu hút sự chú ý của nam hài: "Hậu đức tải vật, hữu dung nãi đại".

Nãi đại? (Nãi乃: Mang nghĩa ;chính là, quả là)

Tiểu nam hài mập không khỏi nghĩ đến nha hoàn Thư Họa đang hầu hạ mình.

Của nàng quả thực là khá lớn. (Đang nghĩ tới đôi nhũ nãi của người ta.)

Tiểu nam hài gãi đầu, định nói ra suy nghĩ của mình.

Cha đã nói, hiểu thế nào thì nói thế đó.

Tiểu nam hài nhìn vị lão tăng gầy trước mặt, há miệng định nói.

Nhưng chưa kịp nói ra lời thì ba bóng người đột nhiên xuất hiện giữa hội trường, một trong số đó mặc áo choàng trắng bạc, đeo mặt nạ bạc, góc dưới bên phải của mặt nạ có khắc một chiếc lá sống động như thật.

Ngay khi người này xuất hiện, cả hội trường vốn ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh.

Trần Diệp buông tay, đặt Tần Nhất và Thần Đại Thanh Ninh xuống.

Hai người đều lộ rõ vẻ kinh ngạc, vài giây trước các nàng còn đang ở ngoài viện mà trong nháy mắt đã đến hội trường tuyển đệ tử Thiếu Lâm rồi.

Tạo nghệ khinh công của Trần Diệp thật đáng sợ!

Tại hội trường, Trần Diệp đứng thẳng người, một thân bạch y như tuyết đứng giữa trung tâm, mà đám người xung quanh đều nhìn về phía hắn.

Một số người trong giang hồ nhìn thấy chiếc mặt nạ trên mặt Trần Diệp thì đều ngẩn ra một lúc. Sau đó, đám người trợn tròn mắt, vẻ mặt chấn kinh.

Mẹ của ta!

Thiên hạ đệ nhất tông sư - Đông Hoa?

Sao hắn lại ở đây!

Trong đám đông, một viên ngoại mặc áo gấm tử sắc nhìn chằm chằm vào bóng lưng người vừa xuất hiện liền nhận ra Trần Diệp.

Ánh mắt hắn lộ ra vẻ bừng tỉnh.

“Ồ, thì ra là hắn.”

“Sao hắn tìm người lài tìm đến tận đây rồi?”

“Khinh công cũng khá đấy, trong nháy mắt đã phóng lên rồi.”

“Ta còn chưa nhìn rõ nữa.” Viên ngoại lẩm bẩm.

Mà những người xung quanh biết thân phận của Trần Diệp thì đều lộ ra vẻ mặt kỳ quái, bọn hắn liếc nhìn viên ngoại.

Viên ngoại vừa nói xong liền phát hiện có rất nhiều người đang nhìn mình, sợ đến mức viên ngoại tưởng mình nói sai. Hắn vội vàng im miệng, rụt cổ lại.

Thanh Niệm hòa thượng phụ trách giữ trật tự cho đại hội tuyển đệ tử nhìn thấy Trần Diệp thì liền cau mày, quát lớn:

“Ngươi là ai?”

“Thiếu Lâm chỉ nhận đệ tử dưới mười hai tuổi, không nhận nữ đệ tử!” Thanh Niệm hòa thượng nhìn thấy Thần Đại Thanh Ninh bên cạnh, tưởng Trần Diệp muốn đến bái sư.

Trần Diệp khẽ giật mình, nhìn Tần Nhất bên cạnh, cười nhạt: “Hắn không biết ta sao?”

Tần Nhất khẽ gật đầu: “Thiếu Lâm hòa thượng lâu ngày ở trong chùa, không hiểu chuyện giang hồ.”

Trần Diệp hiểu ra: “Có thể hiểu được.”

Thiếu Lâm hòa thượng cả ngày ở trong chùa tu hành, rất ít có kênh tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Thần Đại Thanh Ninh lén nhìn Trần Diệp.

Sao vậy? Vị công tử này rất nổi danh trên giang hồ sao?

Thấy Trần Diệp không để ý đến mình, sắc mặt Thanh Niệm hòa thượng trầm xuống.

Chuyện này khiến hắn mất mặt, Thanh Niệm liếc mắt, chú ý tới Tần Nhất bên cạnh, bỗng kinh ngạc nói: "Phương trượng đã nói, ngươi không được tự ý rời khỏi tiểu viện,sao ngươi lại ra đây?"

Tần Nhất ánh mắt bình tĩnh, không chút gợn sóng, nhìn chằm chằm hòa thượng Thanh Niệm.

Dưới hội trường, các vị khách giang hồ nhìn thấy cảnh này trong lòng liền như có điều suy nghĩ.

Thiên Cơ Lâu không phải nói Ngọc Diệp Đường và Thiếu Lâm có chuyện muốn thương lượng sao? Sao nghe ý tứ hai người nói chuyện, giống như là Thiếu Lâm giam lỏng Tần Nhất vậy?

Hí... Khó trách Đông Hoa tìm tới cửa.

Những giang hồ khách xung quanh bừng tỉnh đại ngộ, cảm thấy mình dường như đã biết chân tướng sự việc. Một số người trong lòng kích động, ánh mắt nóng rực nhìn lên hội trường.

Tần Nhất chính là sát thủ đỉnh cấp của Ngọc Diệp Đường. Thiếu Lâm giam lỏng nàng, giờ Đông Hoa lại tìm tới cửa, sẽ xảy ra chuyện gì đây? Chẳng lẽ hôm nay có thể chiêm ngưỡng một trận chiến tông sư ư?

Những giang hồ khách vây xem nắm chặt nắm đấm, mắt không chớp nhìn chằm chằm Trần Diệp.

Hòa thượng Thanh Niệm thấy hai người không để ý tới mình, trong lòng liền lửa giận bừng bừng,hắn nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt giận dữ:

"Làm loạn trật tự thu đồ của Thiếu Lâm!Phải trừng trị để làm gương!"

Hòa thượng Thanh Niệm giậm chân xuống, mặt đất quảng trường hơi lún xuống, để lộ một cái hố nhỏ, da trên người hắn phát ra ánh sáng vàng nhạt, trông giống như một khối đồng thau vàng rực.

Thanh Niệm dùng sức dưới chân, thi triển khinh công Thiếu Lâm "Khiêu Dược pháp", toàn thân như mãnh hổ vọt khe lao về phía Trần Diệp và Tần Nhất, khí thế cuồng mãnh!

"Là Kim Cương Bất Hoại Thần Công của Thiếu Lâm!"

"Một trong mười đại tuyệt học khó luyện nhất trong Bảy mươi hai tuyệt kỹ!"

"Là hắn, ta nhớ ra rồi,hắn là Đường chủ La Hán Đường, hòa thượng Thanh Niệm, người duy nhất trong số các đệ tử Thiếu Lâm đương đại luyện thành Kim Cương Bất Hoại Thần Công."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right