Chương 407: Chương 407
Một luồng chân khí Tiên Thiên nóng bỏng thuần khiết tràn vào kinh mạch của Thanh Niệm hòa thượng.
Thanh Niệm hòa thượng hơi sững sờ, ngay khi hắn nghĩ Trần Diệp đang giúp hắn chữa trị nội thương thì luồng chân khí Tiên Thiên đó đã đi vào "Xung mạch" trong kỳ kinh bát mạch.
Nội lực sau khi vào kinh mạch liền co lại, không nhúc nhích nữa.
Sắc mặt Thanh Niệm càng thêm tái nhợt, tuyến vận công của Kim Cương Bất Hoại Thần Công phải đi qua "Xung mạch". Mà hiện tại Trần Diệp đã đặt nội lực của hắn vào "Xung mạch", nội lực của hắn một khi vào "Xung mạch" liền sẽ bị nội lực của Trần Diệp đánh tan. Sau này Thanh Niệm hòa thượng sẽ không thể sử dụng Kim Cương Bất Hoại Thần Công nữa.
Trần Diệp buông tay thả Thanh Niệm ra.
Thanh Niệm ngồi bệt xuống đất, mặt trắng bệch như tờ giấy. Theo một nghĩa nào đó, hắn coi như đã bị phế rồi!
"Sau này cố gắng tĩnh tâm lại, đợi đến khi nào ngươi mài mòn hết cỗ nội lực ta để lại thì ngươi lại tiếp tục sử dụng võ công." Trần Diệp bình tĩnh nói.
Lúc ở trong tiểu viện, dưới sự truy vấn của Trần Diệp, Tần Nhất đã kể toàn bộ sự việc cho Trần Diệp, kể hết mọi chi tiết, bao gồm cả từng câu nói của Thanh Niệm.
Là đệ tử Phật môn, chỉ luyện võ công, không luyện tâm tính.
Bản thân phạm phải sân niệm mà không biết, sau này đặt ở giang hồ cũng chỉ là một mối họa.
Tần Nhất đứng bên cạnh Trần Diệp, đôi mắt như nước mùa thu chớp nhẹ, bình tĩnh nhìn Thanh Niệm hòa thượng mặt mày ảm đạm.
Thần Đại Thanh Ninh đi theo bên cạnh, mặt không biểu cảm nhìn Trần Diệp, đáy mắt lại là kinh ngạc sâu sắc.
Thật lợi hại! Sư phụ dùng kiếm giao đấu với hòa thượng này nhiều chiêu như vậy mà không chế ngự được, không ngờ công tử này, lại một chiêu đã đánh hòa thượng này phun máu.
Thật mạnh quá!
Thấy Thanh Niệm cảnh giới nhất phẩm dưới tay Trần Diệp lại tự như gà con, các giang hồ võ giả xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc sâu sắc.
Đây là thực lực của Tông Sư sao? Vừa rồi nếu họ tiếp chiêu đó, e rằng đã chết ngay tại chỗ rồi!
Hội trường bỗng trở nên im ắng.
Viên ngoại mặc áo choàng tử sắc run rẩy, vẻ mặt kinh hãi.
Vị công tử đến Thiếu Lâm tự tìm nữ nhân này, võ công thật cao cường.
Trần Diệp thu ánh mắt từ chỗ Thanh Niệm, thản nhiên nói: "Đi thôi, đến Thiếu Lâm tự."
Dưới chân hắn cất bước, chuẩn bị lên núi, nhưng Tần Nhất đột nhiên kéo lấy vạt áo Trần Diệp.
Trần Diệp quay đầu nhìn nàng.
"Hay là thôi đi..." Tần Nhất nói nhỏ, mắt cụp xuống.
Thiếu Lâm tự có địa vị đặc biệt trên giang hồ, nếu Trần Diệp thật sự đánh lên thì chuyện sẽ rất ầm ĩ.
Gió nhẹ thổi qua, mặt trời lặn về tây.
Trên quảng trường, Trần Diệp và Tần Nhất đều một thân bạch y, ánh tà dương chiếu xuống kéo dài bóng ảnh hai người.
Tần Nhất nhẹ buông tay khỏi vạt áo Trần Diệp, từ khi bước chân vào giang hồ, nàng đã nghe vô số truyền thuyết về Thiếu Lâm, trong lòng Tần Nhất, Thiếu Lâm chính là thế lực lớn nhất, đáng sợ nhất. Giờ đây Trần Diệp lại vì nàng mà đích thân lên Thiếu Lâm chất vấn phương trượng...
Không hiểu sao, Tần Nhất bỗng thấy lòng ấm áp, giống như đêm đông lạnh lẽo, toàn thân mệt mỏi trở về khách sạn, lại phát hiện trên bàn lại có bát mì nóng hổi, sự ấm áp này thẩm thấu vào tận tâm can.
"Đã đủ rồi..." Tần Nhất cụp mắt, ngữ khí nhỏ nhẹ.
Nàng đứng bên Trần Diệp, chiều cao hơi thấp hơn hắn một chút. Lúc này, Tần Nhất không còn là nữ sát thủ máu lạnh nữa mà chỉ là một thiếu nữ đơn thuần.
Trần Diệp ngẩn người, chợt nhận ra điều gì, sắc mặt hắn trở nên kỳ quái.
Tần Nhất có phải hiểu lầm gì không? Thiếu Lâm không nể mặt hắn, hắn phải đánh trả chứ. Hơn nữa, Trần Diệp tiện thể cũng muốn vào Tàng Kinh Các xem thử một lần, dù sao cũng phải có lý do chính đáng chứ?
Có kỹ năng "Võ học Tông Sư", xem càng nhiều bí tịch võ công càng tốt mà.
Nàng có phải nghĩ quá nhiều rồi không?
Trần Diệp nhìn Tần Nhất cụp mắt, không giải thích gì nữa, lúc này giải thích sẽ phá hỏng bầu không khí, hắn chỉ cười nhạt:
"Lên núi thôi. Đến cũng đã đến rồi."
Tần Nhất ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ khác lạ.
"Ừm." Tần Nhất dùng sức nhẹ gật đầu, dưới lớp lụa mỏng, mặt nàng ửng hồng.
Thần Đại Thanh Ninh bên cạnh vẫn không biểu cảm nhưng thân thể run rẩy đã tố cáo cảm xúc của cô nhóc.
Trời ạ...
Sư phụ đây là tình huống gì đây...
Trần Diệp chậm rãi đi lên núi, các hòa thượng nằm dưới đất trơ mắt nhìn ba người Trần Diệp rời đi mà không thể ngăn cản.
Xung quanh quảng trường, đám giang hồ võ giả cũng nhìn nhau, nuốt nước bọt.
Có người cảm xúc dâng trào, kích động những người xung quanh, hét lớn một tiếng: "Các huynh đệ, hôm nay nói không chừng sẽ bộc phát trận chiến Tông Sư! Loại giao đấu như này, cả đời có thể gặp được mấy lần chứ? Chúng ta cũng cùng lên Thiếu Lâm Tự đi!"
Một số người không chút do dự, từ xa đi theo sau Trần Diệp một đường hướng lên núi.
Nếu có thể nhìn thấy Tông Sư giao đấu thì sau này ở bàn rượu có thể khoe khoang được vài năm rồi!
Một đám giang hồ võ giả đi theo sau Trần Diệp, tâm trạng vô cùng kích động.
Chẳng mấy chốc, Trần Diệp đã đến trước sơn môn Thiếu Lâm Tự.
Cổng chùa mở rộng, bên ngoài có mấy tiểu hòa thượng mặc tăng y, tay cầm chổi quét dọn mặt đất.
Mặt trời giờ đã lặn về phía tây, ánh nắng chiếu xuống phủ thêm cho Thiếu Lâm Tự vài phần thiền ý yên tĩnh.
Các tiểu hòa thượng nhìn thấy Trần Diệp, có một tiểu hòa thượng dừng động tác, tay cầm chổi đi đến trước mặt Trần Diệp, chắp tay niệm một tiếng Phật hiệu: "A Di Đà Phật... Vị thí chủ này, chùa hiện tại không tiếp khách, xin mời ngày mai quay lại."