Chương 418: Chương 418

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 108 lượt đọc

Chương 418: Chương 418

"Trả lại?"

"Đúng vậy."

Trần Diệp nhìn Bát Chỉ Kính cổ xưa trong tay, hắn không ngờ phương trượng Thiếu Lâm lại nói trả lại.

Thiên Bảo đại sư nhẹ gật đầu, giọng khàn khàn nói: "Bảy trăm năm trước, Thiên Tùng Vân Kiếm của Đam Dương từng lưu lạc đến Đại Vũ. Hiện nay, Thiên Tùng Vân Kiếm trong tay hoàng thất Đam Dương là xuất phát từ Chú Kiếm Sơn Trang bảy trăm năm trước Còn Thiên Tùng Vân Kiếm thật sự đã biến mất không rõ tung tích sau khi Chú Kiếm Sơn Trang bị tấn công."

Trần Diệp hơi sững sờ.

Thì ra một trong Tam Thần Khí của Đam Dương đã là đồ giả...

Vậy mà còn có bí mật giang hồ như vậy!

"Chỉ cần trả lại thì kiếp nạn này có thể trì hoãn bốn năm."

"Nếu không trả thì sao?" Trần Diệp thản nhiên nói.

Thiên Bảo đại sư ngẩng đầu nhìn Trần Diệp, niệm một câu Phật hiệu: "A Di Đà Phật... Ý định ban đầu của lão nạp là trả lại món đồ này. Thiên hạ hiện nay là hai vị hoàng tử Đại Vũ đang tranh đấu, Đại Vũ đã rơi vào kiếp nạn, nội ưu ngoại hoạn. Nếu lại liên quan đến Đam Dương thì tình hình chỉ càng thêm xấu đi, cuối cùng người chịu ảnh hưởng là lê dân bách tính. Cho nên lão nạp khẩn cầu Đông thí chủ, hãy trả lại vật này."

"Chuyện sau đó, lão nạp tự sẽ có sắp xếp."

Trần Diệp không trả lời, hắn chuyển chủ đề nói: "Tại hạ nghe danh tiếng của Thiếu Lâm 《Dịch Cân Kinh》cùng bảy mươi hai tuyệt kỹ đã lâu nên muốn xem thử, không biết Thiên Bảo đại sư có thể đồng ý không?"

Phương trượng Thiếu Lâm cười nhếch mép, ngay khi Trần Diệp nghĩ rằng ông ta sắp phát bệnh thì Thiên Bảo đại sư chỉ cười, nói: "Được."

"Nhưng mà, tuyệt học Thiếu Lâm không truyền ra ngoài, chỉ có thể nghiên cứu trong chùa, chỉ cần Đông thí chủ đồng ý với lão nạp một yêu cầu, lão nạp có thể quyết định dâng 《Dịch Cân Kinh》 cùng bảy mươi hai tuyệt kỹ."

Trần Diệp thản nhiên nói: "Yêu cầu gì?"

"Ngày sau nếu thiên hạ rơi vào tình thế sống còn, mong Đông thí chủ ra tay...”

“Bình định loạn lạc!"

Phương trượng Thiếu Lâm nhìn thẳng vào mắt Trần Diệp, ánh mắt sâu thẳm.

Trần Diệp hơi nheo mắt. "Thiên Bảo đại sư tin tưởng tại hạ như vậy sao?"

Phương trượng Thiếu Lâm gật đầu: "Trong thiên hạ, chỉ có Đông thí chủ và Võ Đang Tuệ Chân đạo trưởng đáng để lão nạp tin tưởng."

Nghe vậy, Trần Diệp mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm nhìn phương trượng Thiếu Lâm.

"Thiên Bảo đại sư, Phật môn đã có thần thông tiên tri, vậy có thể nhìn ra tương lai của ta không?"

Phương trượng Thiếu Lâm hơi ngừng thở, một tức sau, ông từ từ lắc đầu: "Đông thí chủ không phải người thường, lão nạp bản lĩnh có hạn, không nhìn ra."

Trần Diệp ngồi trên bồ đoàn, ánh mắt bình tĩnh.

Lúc này.

"Gừ..."

Tiểu Bạch Ngọc Sư Tử trên bãi cỏ đã làm đổ ngã chiếc bàn gỗ vuông.

Trần Diệp quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trên bàn gỗ nhuộm một mảng máu đỏ tươi lớn, vết máu chưa đông, theo mặt bàn nghiêng mà từ từ chảy xuống.

...

Trước đại điện Thiếu Lâm tự.

Huyền Không hòa thượng nhẹ nhàng điểm vài cái lên người Thần Đại Thanh Ninh, ông ta chắp tay trước ngực, niệm một câu Phật hiệu: "A Di Đà Phật..."

Sau đó phụt một tiếng, Huyền Không hòa thượng run lên, phun ra một ngụm máu lớn.

Sau khi phun ra ngụm máu này, sắc mặt lão hòa thượng tái nhợt, không còn chút máu, ông ta bị Trần Diệp đánh trọng thương, lại cố gắng vận nội lực giúp Thần Đại Thanh Ninh giải huyệt Tuyệt Mạch Thủ nên thương thế càng nặng hơn.

Tần Nhất nắm lấy vai Thần Đại Thanh Ninh, nội lực băng hàn tràn vào đi theo kinh mạch trong cơ thể Thần Đại Thanh Ninh một vòng, một lúc sau Tần Nhất mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuyệt Mạch Thủ đã được giải rồi.

Chiêu thức này truyền từ Tây Vực, khác với võ công Trung Nguyên, chỉ có thể dùng thủ pháp đặc biệt để giải.

"Tần... Tần thí chủ... Lão nạp đã giải rồi." Huyền Không hòa thượng hít sâu một hơi, cố gắng chống đỡ cơ thể không ngã xuống.

Tần Nhất khẽ gật đầu, các tăng nhân bị thương trước Đại Hùng Bảo Điện đã được dìu đi. Thiếu Lâm bây giờ nguyên khí đại thương, tinh anh trong chùa không thể hồi phục thương thế trong vòng một năm rưỡi.

Một mình Trần Diệp gần như đã tiêu diệt cả phái Thiếu Lâm phái. Sau trận chiến này, danh hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Tông Sư sẽ càng thêm vang dội.

Tần Nhất kiểm tra cho Thần Đại Thanh Ninh xong thì một tiểu sa di mặc áo cà sa xám đột nhiên đi ra từ Đại Hùng Bảo Điện.

Tiểu sa di lo lắng nhìn quanh trước điện, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Tần Nhất, chầm chậm đi đến bên cạnh nàng, lắp bắp mở miệng:

"Xin... xin hỏi, ngài có phải là Tần thí chủ không?"

Tần Nhất quay đầu lại, thản nhiên nói: "Là ta."

Tiểu sa di lấy từ trong tay áo ra một phong thư đưa cho Tần Nhất.

"Đây là thư Trần công tử gửi cho ngài."

Trần công tử?

Tần Nhất nghĩ một chút liền biết là chỉ Trần Diệp. Nàng nhận lấy thư mở ra xem, đúng là bút tích của Trần Diệp.

"Tần Nhất, ngươi về Dư Hàng trước, ta sẽ ở lại Thiếu Lâm tự vài ngày. Ngoài ra, ngươi truyền tin cho phân bộ Dư Hàng, bảo Tiền Thất nói với Đại Minh, nếu hắn muốn đi thảo nguyên thì có thể yên tâm mà đi."

"Chuyện này, ta cho phép."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right