Chương 420: Chương 420

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 2,424 lượt đọc

Chương 420: Chương 420

Nghe báo cáo của Tiểu Lục Tử, ánh mắt Tôn Thắng trở nên tỉnh táo, hắn cầm vò rượu lên uống một ngụm lớn.

Rượu dịch cay nồng thuận yết hầu tràn vào trong dạ dày.

Tôn Thắng nuốt rượu xuống: “Mặc kệ bọn hắn! Chúng ta không cùng đường với bọn hắn. Mục đích ban đầu của chúng ta là cướp của người giàu chia cho người nghèo! Bọn hắn hành động không có nhiều quy tắc như vậy, bất kể giàu hay nghèo đều bị ném xuống sông, tay đã nhuốm máu quá nhiều rồi." Tôn Thắng cười lạnh, ánh mắt như điện: "Bọn hắn không có đạo nghĩa."

"Hay! Thuận gia nói hay lắm!" Mấy tên thủy phỉ xung quanh mặt đỏ bừng, hò reo ầm ĩ.

Tiểu Lục Tử ngẩn ra hỏi: "Vậy... Thuận ca, ta phải nói với bọn hắn thế nào đây?"

Tôn Thắng đặt vò rượu xuống, ngồi chễm chệ trên ghế dài, ánh hoàng hôn chiếu vào người hắn, khiến khuôn mặt tuấn lãng trắng trẻo của hắn ửng đỏ như ngọn lửa, một cỗ khí thế của thượng vị giả từ trên người hắn phát ra khiến Tiểu Lục Tử vô thức cúi đầu.

"Nói với bọn hắn, tiểu gia không gặp."

"Đừng để ý tới bọn hắn, nào! Các huynh đệ tiếp tục uống!" Tôn Thắng hô.

"Uống!"

"Thuận gia, ta kính ngài!" Một đám người lại tiếp tục uống.

Lục Tử nhận lệnh, sau đó quay trở lại đường cũ.

Trên bàn rượu, một tên

"Thuận gia, đây là cáo thị của Lục Phiến Môn ta tiện tay mang về lúc mua rượu."

"Ngọc Diệp Đường hiện tại là thế lực hàng đầu thiên hạ rồi!"

"Thật là lợi hại!"

Tôn Thắng hơi ngơ ngác.

Cáo thị của Lục Phiến Môn, thế lực hàng đầu?

"Đưa cho ta xem!"

Tên thủy phỉ đưa tờ cáo thị trong tay cho Tôn Thắng.

Tôn Thắng nhận lấy, định thần nhìn lại, hắn lướt qua mấy lời vô nghĩa của hoàng đế, trực tiếp nhìn vào trọng điểm.

"Các thế lực được bệ hạ công nhận như sau:"

"Nhất đẳng: Ngọc Diệp Đường, Thiếu Lâm, Võ Đang."

"Nhị đẳng: Hoa Sơn, Thần Y Cốc, Đường Môn, Nga My, Không Động phái, Vạn Kim Đường."

"Tam đẳng: Thanh Thành phái, Toàn Chân giáo, Côn Luân, Điểm Thương, Tung Sơn, Hằng Sơn, Thái Sơn, Hành Sơn."

Xem xong danh sách thế lực, Tôn Thắng liền tỉnh rượu một nửa.

Trên này... sao không có đệ nhất đại bang vùng duyên hải - Hải Kình Bang?

Mùng một tháng tư, mặt trời mới mọc.

Trong một khu rừng trúc yên tĩnh. Lúc này là sáng sớm, nhiệt độ hơi se lạnh, ánh bình minh xuyên qua rừng trúc, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên một khoảng đất trống. Ở giữa khoảng đất trống có hai người đang đứng, một người mặc áo trắng, bịt mắt bằng lụa đen, thắt lưng đeo một chiếc đai ngọc bích đang múa kiếm, tay phải cầm kiếm, thân kiếm nhỏ hẹp, ánh sáng mặt trời từ các kẽ lá chiếu vào, phản chiếu ra một đạo hàn quang lạnh lẽo. Tốc độ múa kiếm không nhanh, mỗi động tác đều mang một loại mỹ cảm nhu hòa.

Bên cạnh nam tử còn có một nữ tử xinh đẹp mặc váy đỏ. Nữ tử có một đôi mắt hạnh trong sánglong lanh, khí chất thanh lệ xinh xắn, chăm chú nhìn nam tử múa kiếm.

"Xoẹt xoẹt..."

Nam tử bịt mắt bằng lụa đen khẽ vung thanh trường kiếm trong tay.

Rừng trúc xung quanh rung động, vài chiếc lá trúc xanh lục tư thế ưu nhã rơi từ trên không trung xuống.

Trường kiếm nhỏ hẹp đâm tới, mấy đạo kiếm quang hiện lên sau đó hắn liền thu hồi thanh kiếm trong tay, thanh âm ôn nhuận, mở miệng hỏi: "Có bao nhiêu chiếc lá?"

Nữ tử váy đỏ đứng bên cạnh nhìn vào thanh kiếm trong tay nam tử, trên thanh kiếm có tám chiếc lá trúc xuyên qua, trông giống như kẹo hồ lô.

Nữ tử váy đỏ cười khúc khích, giọng nói trong trẻo như tiếng nước nhỏ giọt trên đá cuội. "Tám chiếc."

Nghe thấy con số này, nam tử gật đầu, hắn thu lại thanh kiếm, đưa tay trái ra, hai ngón tay đặt lên lưỡi kiếm rồi đẩy về phía trước, đẩy tám chiếc lá trên lưỡi kiếm xuống.

Mấy chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống đất, mỗi chiếc đều có một vết kiếm cực nhỏ xuyên qua ở giữa.

Nữ tử váy đỏ si ngốc nhìn nam tử, trong mắt tràn đầy sự si mê cùng tình ý.

"Tiếu công tử, ngươi dùng lụa đen bịt mắt, vậy mà vẫn có thể đâm trúng tám chiếc lá, kiếm pháp này thật là lợi hại." nữ tử thanh âm thanh thúy tán dương.

Thiên Cơ Tử khẽ cười một tiếng, lần mò cất thanh kiếm vào vỏ.

"Chỉ là tám chiếc, đợi đến khi nào ta có thể đâm trúng mười tám chiếc lá thì kiếm pháp của ta mới coi như thành công."

"Bây giờ vẫn chưa đủ."

Nữ tử mặc váy đỏ mắt long lanh, động viên: "Nhưng cũng đã rất lợi hại rồi!"

Thiên Cơ Tử cười mà không nói, hắn khẽ động tai, nghiêng đầu nhìn về phía tây. Phía tây của khoảng đất trống có một con đường lát đá kéo dài dẫn thẳng đến một căn trúc thất. Mà trên con đường nhỏ đó có một lão giả mặc áo xám đang đi tới. Ông ta cầm một cuộn thẻ tre trong tay, miệng cười toe toét, vẻ mặt vui vẻ.

Lão giả bước vào khoảng đất trống.

Thiên Cơ Tử mỉm cười nói: "Ách Bá."

Lão giả không thể nói, nhưng mắt ông ta lại ánh lên niềm vui. Ách Bá đưa cuộn thẻ tre trong tay cho Thiên Cơ Tử.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right