Chương 423: Chương 423
Hoa Tịch Nguyệt vỗ bàn đứng dậy, cảm xúc kích động. Nàng bỏ nhà ra đi, bước vào giang hồ, một mặt là muốn cảm nhận ân oán giang hồ được nhắc đến trong thoại bản tiểu thuyết. Kết quả, nàng vừa mới bước vào giang hồ đã thấy Quỳnh Ngạo Hải bị người ta hãm hại, thân bại danh liệt. Có bài học trước đó, Hoa Tịch Nguyệt ngoan ngoãn làm người, không dám nghĩ đến chuyện vang danh giang hồ nữa.
Mặt khác là muốn tìm một người trong lòng mà mình yêu thích. Kết quả, nàng gặp đệ tử Thần Cơ môn ở Phúc Kiến, tính ra phương hướng của người trong lòng mình.
Hoa Tịch Nguyệt liền vượt ngàn dặm đến Dư Hàng, ở lại một tháng nhưng cũng không gặp được người trong lòng mình yêu thích.
Giờ đây đã hoàn toàn lĩnh hội "Tổ Sư Gia Ngữ Lục", Hoa Tịch Nguyệt biết, nàng không cần người trong lòng nữa.
"Tình yêu... Cũng chỉ có vậy thôi." Hoa Tịch Nguyệt ánh mắt sâu thẳm, trong lòng có một chút buồn man mác.
Thì ra, tình yêu mà nàng vẫn luôn hướng tới, suy cho cùng cũng chỉ có vậy...
"Chậc chậc, ngộ ra rồi."
Hoa Tịch Nguyệt cười lắc đầu, cầm cuốn sách trên bàn xoay người ra khỏi thư phòng. Nàng trở về phòng ngủ của nha hoàn, nằm xuống giường, nhắm mắt lại.
Một lát sau.
Một tiếng gà gáy vang dội vang lên trong thành, nha hoàn Xuân Đào ngồi dậy khỏi giường, vừa ngáp vừa hô:
"Dậy thôi!"
Hoa Tịch Nguyệt đột nhiên mở mắt, ngồi dậy, có chút ngơ ngác ngạc nhiên.
Chờ đã... nàng đã đọc cuốn sách này cả đêm sao?
Hoa Tịch Nguyệt ngẩn người, theo phản xạ có điều kiện cùng ba nha hoàn khác xuống giường, mặc quần áo rồi rửa mặt.
Nàng là một võ giả, không ngủ một đêm cũng không cảm thấy mệt mỏi.
Sau khi rửa mặt, các nha hoàn người làm cơm thì làm cơm, gọi trẻ con thức dậy thì gọi trẻ con thức dậy, mà Hoa Tịch Nguyệt thì không làm việc. Nàng lặng lẽ đi đến trước cửa phòng Trần Diệp, nhẹ nhàng gõ cửa.
"Cốc cốc..." Gõ hai tiếng, trong phòng không ai trả lời.
Hoa Tịch Nguyệt nghiêng đầu, lắng tai nghe.
"Ngươi đang làm gì thế?" Giọng nói lạnh lùng của Tiểu Liên vang lên từ phía sau nàng.
Hoa Tịch Nguyệt giật mình, nàng quay đầu lại liền thấy Tiểu Liên, lại đánh giá đối phương một chút, hỏi ngược lại:
"Ngươi ở đây làm gì? Trần viện trưởng đâu?" Hoa Tịch Nguyệt hỏi.
Tiểu Liên liếc nhìn nàng nhàn nhạt nói: "Đi Thiếu Lâm rồi."
"Cái gì?" Hoa Tịch Nguyệt sững sờ. "Đi Thiếu Lâm rồi, đi lúc nào?"
Lần trước lúc Trần Diệp ra ngoài đi Biện Lương, hắn vừa trở về thì đã trở thành đệ nhất Tông Sư thiên hạ, làm ra một màn đánh phá nghìn quân, giờ hắn lại đi Thiếu Lâm làm gì?
Hoa Tịch Nguyệt trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh nghi.
Tiểu Liên liếc nhìn Hoa Tịch Nguyệt, thái độ lạnh nhạt: "Không biết.”
“Tránh ra một chút." Nói xong, Tiểu Liên đẩy Hoa Tịch Nguyệt ra rồi mở cửa phòng Trần Diệp đi vào trong, một lúc sau, Tiểu Liên mang chăn ga gối đệm của Trần Diệp ra ngoài.
Nàng muốn nhân lúc Trần Diệp không có ở đây để giặt giũ một lần.
Hoa Tịch Nguyệt nhìn bộ dáng ân cần của Tiểu Liên thì bĩu môi. "Không có ở đây thì không có ở đây thôi. Nhưng mà... Tại sao lại đi Thiếu Lâm?"
Hoa Tịch Nguyệt có chút không hiểu tại sao Trần Diệp lại đi Thiếu Lâm.
Nàng suy nghĩ một hồi rồi cũng liền không nghĩ nhiều nữa. Dù sao nếu có chuyện gì lớn thì lấy khả năng tình báo của Thiên Cơ Lâu, nhất định sẽ lan truyền ầm ĩ.
Hoa Tịch Nguyệt cứ thế bĩu môi bước vào bếp, giúp làm bữa sáng.
Sau bữa sáng, Hoa Tịch Nguyệt liền tìm thấy Tiểu Cửu trong thư phòng.
"Đây, đây là cuốn sách của ngươi, bản tiểu thư đã đọc xong rồi. Nói là làm, trả lại cho ngươi."
Hoa Tịch Nguyệt đặt "Tổ Sư Gia Ngữ Lục" bên cạnh Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu ngẩng đầu nhìn Hoa Tịch Nguyệt, lập tức chú ý đến quầng thâm dưới mắt nàng. Hắn biểu lộ cổ quái nói: "Ngươi... Ngươi đã đọc cả đêm à?"
Hoa Tịch Nguyệt phủ nhận: "Không có, đừng nói bậy. Loại sách này, bản tiểu thư xem vài canh giờ là hiểu rồi, chả có gì khó."
Nói xong, Hoa Tịch Nguyệt nhìn cuốn sách Tiểu Cửu đang đọc.
"Làm Sao Trộm Đi Trái Tim Của Nữ Nhân?"
"Ngươi mới bao nhiêu tuổi, xem loại sách này làm gì?" Hoa Tịch Nguyệt trừng lớn đôi mắt đẹp, vẻ mặt ngạc nhiên.
Tiểu Cửu cầm lấy "Tổ Sư Gia Ngữ Lục", nhàn nhạt lườm Hoa Tịch Nguyệt.
"Ngươi thì hiểu gì."
Hoa Tịch Nguyệt: (・・?
"Được rồi được rồi..." Hoa Tịch Nguyệt trực tiếp bị chọc giận quá mà cười lên. Nàng giơ tay ngọc lên, cuốn " Làm Sao Trộm Đi Trái Tim Của Nữ Nhân " trong tay Tiểu Cửu liền rơi vào tay Hoa Tịch Nguyệt.
"Ây! Ngươi sao lại không nói lý lẽ thế, sao cứ giành sách của ta." Khuôn mặt mũm mĩm của Tiểu Cửu thoáng vẻ không vui. "Trả sách lại cho ta, trong thư viện có nhiều sách như vậy, sao ngươi nhất định cứ phải giành với ta? Cuốn sách này ngươi xem cũng vô dụng thôi!" Tiểu Cửu tranh luận.
Hoa Tịch Nguyệt ngáp một cái, tay cầm sách, không quay đầu lại đi ra ngoài.
"Tạm biệt."
"Ngươi tiếp tục xem "Tổ Sư Gia Ngữ Lục" đi, thứ đó mới có lợi cho ngươi." Nói xong, Hoa Tịch Nguyệt bước ra khỏi thư viện.
Tiểu Cửu vẻ mặt phẫn nộ, hắn cầm lấy "Tổ Sư Gia Ngữ Lục", vừa lật vừa lẩm bẩm: "Chỉ biết bắt nạt trẻ con."