Chương 426: Chương 426
Không lâu sau, ông chủ bưng ra hai bát hoành thánh. "Khách quan, hai người ăn trước đi. Trong nồi vẫn còn đang nấu." Thái độ của ông chủ rất nhiệt tình, dù sao thì Đại Minh cũng là một khách hàng lớn mà
Uyển Nhi đứng dậy nhận lấy bát hoành thánh từ tay ông chủ, đặt trước mặt Đại Minh. Nàng cầm đũa rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn tay, lau đũa xong mới đưa cho Đại Minh.
"Ăn nhanh đi, Đại Minh ca, chắc là huynh đã đói lắm rồi."
Đại Minh nhận lấy đôi đũa đã được lau sạch, có chút thất thần.
Thấy Đại Minh không cử động, Uyển Nhi cắn nhẹ đầu đũa, chớp chớp mắt. "Đại Minh ca, sao huynh không ăn?"
Đại Minh hoàn hồn, vội vàng múc nguyên một miếng hoành thánh còn bốc khói nhét thẳng vào miệng.
"Ăn đây." Đại Minh nhai qua loa hai cái rồi nhanh chóng nuốt vào bụng.
Ăn xong, Đại Minh cười ngượng ngùng: "Nàng cũng ăn đi."
Uyển Nhi chớp chơp mắt, nhỏ giọng nói: "Không... không nóng sao?"
Đại Minh giật khóe miệng, bình tĩnh nói: "Không nóng." Hắn lại cúi đầu múc thêm một miếng hoành thánh, lần này tự mình thổi hai lần rồi mới ăn.
Uyển Nhi thấy thế liền mím môi cười nhẹ.
Cả hai cứ im lặng ăn hoành thánh, chẳng mấy chốc, bên cạnh Đại Minh đã chồng chất một đống bát rỗng.
"Khách quan, đây là bát thứ bảy, thứ tám." Ông chủ bưng hoành thánh tới.
Uyển Nhi chủ động nhận lấy đặt bên cạnh Đại Minh, nàng chỉ ăn một bát là đủ rồi, còn Đại Minh thì cứ ăn ngấu nghiến rất ngon lành.
Còn Uyển Nhi thì đặt tay lên bàn, bàn tay nhỏ chống má, lặng lẽ nhìn Đại Minh ăn hoành thánh.
Đại Minh lại không hề hay biết mà chỉ tập trung vào bát hoành thánh.
Thấy Đại Minh lại ăn thêm một bát nữa, Uyển Nhi khẽ cười nói: "Để ta xem hai bát còn lại đã xong chưa."
Đại Minh nuốt miếng hoành thánh trong miệng, gật đầu lia lịa.
Uyển Nhi đứng dậy, bước đến trước mặt ông chủ, nàng lấy từ trong ngực ra một chiếc túi vải nhỏ, lấy ra hai mươi đồng xu đưa cho ông chủ.
"Mười bát bánh bao, hai mươi đồng, ngài đếm xem."
Ông chủ cầm cái muôi lớn, vừa lo nấu hoành thánh vừa đếm tiền hoành thánh.
"Đủ rồi, hai bát còn lại sẽ xong ngay đây." Ông chủ cười nói.
Uyển Nhi dịu dàng gật đầu.
Trả tiền hoành thánh xong, Uyển Nhi ngồi lại trên chiếc ghế dài, nàng chống má, tiếp tục nhìn Đại Minh ăn. Chẳng mấy chốc, hai bát hoành thánh cuối cùng cũng được ông chủ mang lên. Không lâu sau, hai bát này đã vào bụng Đại Minh.
Đại Minh cũng mới chỉ ăn no một nửa thôi, hắn lau miệng, đứng dậy.
"Ông chủ, hai mươi đồng phải không?" Đại Minh hỏi.
Ông chủ đang nấu hoành thánh nghe vậy liền ngẩng đầu lên nói: "Cô nương đó đã trả rồi."
Nghe vậy, Đại Minh sững sờ, hắn nhìn Uyển Nhi, Uyển Nhi nghiêng đầu khẽ cười: "Đại Minh ca, ta mời huynh."
Đại Minh lắc đầu nguầy nguậy: "Không được! Ta... Ta mời nàng!" Đại Minh đỏ mặt, bàn tay to bè thò vào trong ngực.
Uyển Nhi đứng dậy nhẹ nhàng nói: "Đại Minh ca, không cần đâu. Coi như là ta tiễn huynh."
Nghe vậy, mắt Đại Minh hơi đỏ lên. "Không được không được... Làm sao ta có thể để nàng trả tiền." Đại Minh lắc đầu, lấy từ trong ngực ra một túi tiền nhỏ, tiếng va chạm của các đồng tiền vang lên leng keng.
Uyển Nhi từ tốn bước tới nắm lấy tay Đại Minh, ánh mắt dịu dàng, giọng nói mang theo một chút khẩn cầu. "Đại Minh ca, coi như ta mời huynh được không? Đợi huynh trở về, huynh lại mời ta."
Đại Minh nhìn vào mắt Uyển Nhi, trong lòng rung lên, bàn tay cầm túi tiền của hắn buông xuống.
"Được." Giọng Đại Minh hơi khàn đi.
Thấy Đại Minh đồng ý, trên mặt Uyển Nhi lại có thêm chút ý cười.
"Đúng rồi, Đại Minh ca..." Uyển Nhi lấy từ trong ngực ra một gói vải nhỏ, cẩn thận mở ra, một lá bùa bình an được xâu bằng dây đỏ xuất hiện trong tay nàng.
"Đại Minh ca, tặng cho huynh." "Đây là lá bùa bình an hôm trước ta cầu được ở Linh Ẩn tự. Chúc huynh một đường bình an."
Lá bùa được làm từ gỗ đàn hương, tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, trên tấm gỗ còn khắc mấy câu thần chú phức tạp, được vẽ bằng chu sa đỏ.
Nhận lấy lá bùa bình an này, Đại Minh nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay xoa các hoa văn trên đó, hơi sững sờ.
Uyển Nhi đưa bùa bình an xong thì nhẹ nhàng bước ra khỏi quầy bán hoành thánh, ánh mắt bình tĩnh nhìn con đường bên ngoài.
"Đại Minh ca, huynh ăn xong chưa? Chúng ta đi dạo phố nhé?"
Đại Minh hoàn hồn, lập tức đeo lá bùa vào cổ rồi cười toe toét.
"Đi thôi."
Cả hai cùng nhau đi dọc theo phố ăn sáng, suốt đoạn đường đều không nói gì, chỉ im lặng bước đi.
Mà trên mái nhà dân cách phố ăn sáng không xa, chợt có ba người đang đứng.
Là Hoàng Tam, Trần Nhị, Hà Ngũ.
Hà Ngũ nhìn Đại Minh và Trương Uyển Nhi đang đi cạnh nhau, trên mặt liền lộ vẻ ghen tị.
"Chậc chậc chậc, nhìn cảnh này ta cũng muốn tìm một nữ tử..."
Trần Nhị nghe vậy, lập tức liếc nhìn hắn một cái: "Ở Di Hồng Viện à? Bây giờ Di Hồng Viện còn chưa mở cửa đâu nhỉ?"
Hà Ngũ mặt mày tối sầm: "Phì phì phì... Ta đang nói về tình cảm, ngươi có hiểu tình cảm không hả?"
"Tình cảm!" Trần Nhị giơ cánh tay lực lưỡng lên, gãi đầu, cười toe toét: "Một kẻ suốt ngày đi Di Hồng Viện như ngươi, lại nói với ta về tình cảm?"
Khóe miệng Hà Ngũ giật giật, mặt mày đen như đáy nồi.
Cái gì mà hắn suốt ngày đi Di Hồng Viện? Hắn làm vậy là vì việc thiện.
Cha làm ruộng, đệ đệ còn nhỏ, nương bệnh nặng, ta không giúp nàng thì ai giúp hả?
Hà Ngũ đảo mắt, không thèm để ý đến Trần Nhị nữa.
Tên này chỉ thích cãi nhau.