Chương 431: Chương 431
Trên khoảng đất trống, thân ảnh Tôn Thắng nhanh nhẹn, chưởng pháp tinh diệu, có thể thấy, Tôn Thắng đã luyện 《 Kinh Đào Chưởng 》 đến trình độ không cạn, ngày thường không ít khổ luyện.
Chẳng mấy chốc, Tôn Thắng đã đánh xong một bộ chưởng pháp, cơ thể hơi toát mồ hôi, thân hình trắng nõn săn chắc dưới ánh nắng mặt trời vô cùng bóng loáng. Luyện xong chưởng pháp, Tôn Thắng thở hổn hển vài hơi, tiện tay kéo một chiếc ghế dài rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.
"Thuận ca!"
"Thuận ca!"
Tiếng gọi của Tiểu Lục Tử vang lên từ bờ nước.
Tiểu Lục Tử tay cầm một cây sào tre dài, chống một chiếc thuyền nhỏ cập vào bờ.
Tôn Thắng ngẩng đầu nhìn, hơi cau mày, hắn lớn tiếng hỏi: "Lại là đám rùa nước đó à?"
Tiểu Lục Tử dùng sức gật đầu. "Thuận ca, bọn họ nói chỉ cần được theo ngài thì sau này tùy ý sai khiến."
Nghe vậy, Tôn Thắng cau mày. "Bảo bọn hắn, tiểu gia không gặp, để bọn hắn cút hết đi."
"Được rồi!" Tiểu Lục Tử đáp một tiếng, dùng sào tre chống thuyền, quay lại thông báo.
Đây đã là lần thứ ba rồi, từ khi Tôn Thắng trở về Thái Hồ thì đám rùa nước tinh ranh xung quanh ngửi thấy mùi liền tới, miệng thì nói hay, sau này tùy ý sai khiến, nhưng nói trắng ra là muốn mượn thế lực sau lưng Tôn Thắng, dựa lưng vào hai vị Tông Sư, bối cảnh này nhìn khắp giang hồ cũng là độc nhất vô nhị rồi.
Tôn Thắng không phải kẻ ngốc, đương nhiên có thể nhìn ra ý đồ của bọn hắn.
"Lão Hồ?"
"Lão Hồ!"
"Mang hai vò rượu ra, chúng ta uống chút đi!" Tôn Thắng ngồi trên ghế dài, nghiêng đầu gọi.
Nghe thấy tiếng gọi, một nam tử trung niên từ ngôi nhà đơn sơ chạy nhanh ra.
Lão Hồ từ góc tường xách hai vò rượu chạy thẳng đến chỗ Tôn Thắng, thấy vậy, những tên thủy phỉ đang nghỉ ngơi ở những ngôi nhà khác cũng nhao nhao cười nói:
"Lão Hồ, uống rượu với Thuận gia, đừng có uống chưa được nửa vò thì đã say nhé!"
Có người hô với Tôn Thắng: "Thuận gia, Lão Hồ không được đâu, để ta thay đi!"
Tôn Thắng cười nói: "Từng người một. Tiểu gia bắt đầu từ người yếu nhất."
Nghe vậy, mấy tên thủy phỉ còn lại liền cười phá lên.
Lão Hồ nghe thấy mấy lời trêu chọc của những người khác cũng không tức giận. Ông ta mỉm cười, xách hai vò rượu đến trước mặt Tôn Thắng.
Lão Hồ đưa cho Tôn Thắng một vò rượu, còn mình thì bê thêm một chiếc ghế dài ngồi xuống.
Tôn Thắng một chưởng chém bay niêm phong bùn, mùi rượu nồng nàn từ trong vò bay ra.
"Cạn!”
“Lão Hồ, đây là rượu ngon, lần này cố gắng uống nhiều hơn chút nữa rồi hãy gục."
"A ha ha ha..."
Tôn Thắng hào hứng, nâng vò rượu lên uống ừng ực.
Lão Hồ cười không nói, mở niêm phong rồi uống một ngụm nhỏ, nhưng vừa vào bụng chưa đầy ba hơi thở thì mặt Lão Hồ đã đỏ lên.
"Ha..."
Uống ừng ực một hơi, Tôn Thắng đặt vò rượu xuống, miệng phát ra một tiếng thở dài thoải mái.
"Lão Hồ, mới uống một ngụm mặt đã đỏ rồi sao?"
"Không phải chứ... Lần nào cũng vậy, tửu lượng của ngươi chẳng thấy tăng lên chút nào!" Tôn Thắng trêu chọc nam tử trung niên.
Nghe vậy, Lão Hồ không chịu thua, ôm vò rượu lên uống một ngụm lớn nhưng vì động tác quá mạnh mà rượu bắn cả ra, làm ướt cổ áo.
Tôn Thắng thấy cảnh này liền mỉm cười.
Hắn thích uống rượu với Lão Hồ, dù tửu lượng của Lão Hồ không tốt nhưng mỗi lần uống rượu ông ta đều thể hiện một tư thế hào sảng. Nếu là người không biết nhìn thấy có lẽ sẽ lầm tưởng Lão Hồ mới là người có tửu lượng tốt nhất trong đám thủy phỉ này. Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại, tửu lượng của ông ta lầ kém nhất.
Lão Hồ đặt vò rượu xuống, ợ một cái.
Hai ngụm rượu vào bụng, mặt ông ta đã đỏ như mông khỉ, tửu lượng kém đến cực điểm.
Tôn Thắng cũng học theo dáng vẻ của đối phương, vô cùng hào sảng uống một ngụm lớn.
Lão Hồ nuốt ngụm rượu này xong liền đặt vò rượu trong tay xuống chân, hơi say hỏi: "Thuận gia, ngài thật sự không định để ý đến đám rùa nước đó sao?"
Nghe vậy. Tôn Thắng cũng đặt vò rượu trong tay xuống, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Lão Hồ này ngày thường ít nói, sao hôm nay lại chủ động hỏi mình chuyện này thế?
"Đạo khác biệt mưu cầu khác nhau." Tôn Thắng một tay xách vò rượu nói.
Lão Hồ gật đầu, ông ta hiểu ý của Tôn Thắng.
Thủy phỉ Thái Hồ nhiều, chia thành nhiều phe phái, mỗi nhóm người có giới hạn làm việc khác nhau. Nhóm của Tôn Thắng, trong đám thủy phỉ được coi là "sạch sẽ" nhất.
Lão Hồ cúi đầu nhìn vò rượu dưới chân nói: "Thuận gia, ta thấy đám rùa nước đó cũng không phải không thể thu nhận. Bọn họ không phải nói tùy ý sai khiến sao? Chúng ta chỉ cần quản nghiêm khắc một chút, đặt ra một số quy định, nghiêm lệnh cấm chỉ thì không sợ không quản được bọn họ."
Nghe vậy, Tôn Thắng không khỏi nhìn Lão Hồ thêm vài lần. "Lão Hồ, ngươi lại có suy nghĩ này. Đúng rồi, huynh đệ chúng ta nhiều người như vậy, hình như chỉ có ngươi chưa từng nói về xuất thân của mình."
"Nhanh lên, nhân lúc còn hơi men, mau nói với ta đi. Dù là gì thì ta cũng sẽ không cười đâu." Tôn Thắng tò mò nhìn Lão Hồ.
Hắn đã phát triển ở Thái Hồ hơn một năm, hầu hết huynh đệ xung quanh đều có xuất thân rõ ràng, Tôn Thắng gần như biết hết, nhưng chỉ có Lão Hồ luôn che giấu, hỏi nhiều lần cũng không nói, cứ như thể có điều gì đó không thể để người khác biết vậy.