Chương 438:
Tuyệt học Thiếu Lâm sao lại có khuyết điểm như vậy.
Thế là, Trần Diệp cầm bảy mươi hai tuyệt kỹ đi tìm phương trượng Thiếu Lâm, từ miệng đối phương biết được một chuyện, tất cả tuyệt kỹ của Thiếu Lâm, mỗi lần luyện thành một môn đều cần phải xem qua Phật pháp tương ứng để "hóa giải".
Trần Diệp suy nghĩ một chút liền hiểu ý của lão hòa thượng, những "tâm pháp" bị thiếu trong các tuyệt kỹ đó đều nằm trong kinh Phật!
Chỉ có thường xuyên xem kinh Phật mới có thể lĩnh hội được tâm pháp từ đó, lúc sử dụng tuyệt kỹ cũng sẽ không còn làm tổn thương kinh mạch nữa.
Kết luận này, thực sự khiến Trần Diệp trầm tư.
Đạt Ma Tổ Sư sợ người học được tuyệt kỹ sẽ gây họa cho thiên hạ, đặc biệt rút ra vài đoạn tâm pháp từ bảy mươi hai tuyệt kỹ dung nhập vào kinh Phật, muốn "hóa giải" thì phải xem kinh Phật, mà xem kinh Phật trong thời gian dài sẽ bị ý nghĩa sâu xa của kinh văn cảm hóa, thay đổi tâm thái, từ một ý nghĩa nào đó mà nói, xem như Đạt Ma Tổ Sư đã "điểm hóa" người luyện tập.
Hiểu rõ điểm mấu chốt này, Trần Diệp không khỏi thán phục công phu võ học cùng tu vi Phật pháp thâm hậu của Đạt Ma Tổ Sư.
Không hổ là tổ sư khai phái, dụng tâm lương khổ.
Đương nhiên, tuy tuyệt học Thiếu Lâm có "khóa chống trộm", nhưng trong mắt Trần Diệp thì lại chẳng có tác dụng gì, theo việc hắn xem hết bảy mươi hai tuyệt kỹ, dưới sự gia trì của thuộc tính Võ Học Tông Sư, Trần Diệp đã có thể tự mình suy diễn phần tâm pháp còn thiếu.
Cảnh giới võ học của hắn giờ đã đạt đến một tầm cao mới.
Chỉ một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, một cảnh vật tùy tiện nhìn thấy, một cuộc trò chuyện phiếm tình cờ nghe được.., Trần Diệp đều có thể biến chúng thành một môn võ học cấp bậc nhất phẩm.
Đạt đến trình độ này, Trần Diệp phát hiện 《Dịch Cân Kinh》 cũng có "khóa", thiếu một phần tâm pháp. 《Dịch Cân Kinh》 mà hắn mất nửa ngày luyện thành có khiếm khuyết.
Trần Diệp lại cầm lấy 《Dịch Cân Kinh》, dựa theo lộ tuyến vận công tiến hành bổ sung.
Hiện tại, Trần Diệp đã sở hữu tinh túy của ba môn công pháp Tông Sư: 《Tiên Thiên Nhất Khí Công》, 《Thiên Điệp Bách Lãng Quyết》, 《Dịch Cân Kinh》. Điều này giúp Trần Diệp tiến thêm một bước đến việc sáng tạo ra công pháp Tông Sư của riêng mình.
Trần Diệp có dự cảm, bây giờ có lẽ hắn có thể bổ sung 《Huyền Băng Chân Quyết》, 《Vô Tướng Chân Quyết》 của Ma giáo lên nhất phẩm rồi.
Mà ngoài sự tiến bộ về võ học, trong hai mươi ba ngày này, độ cảm ân của Trần Oánh, Trần Nghị, Trần Linh cũng đã vượt qua 80%. Ba đứa nhỏ tổng cộng đã cung cấp cho Trần Diệp ba cơ hội rút thăm thuộc tính Viện trưởng.
Kết quả rút thăm thuộc tính như sau:
【Bách Binh Chi Chủ: Có thể điều khiển, nắm giữ hoàn hảo tất cả binh khí trên đời】
...
【Tử Tự Truyền Kế: Con cháu huyết thống của bạn sẽ kế thừa một thuộc tính Viện trưởng đã được bạn làm yếu đi】... 【Tính Bản Thiện: Trẻ em trong phạm vi 50 mét xung quanh bạn sẽ được định hình tam quan theo hướng tích cực, lành mạnh】
...
Đồng thời, tổng số điểm tích lũy của Trần Diệp cũng đã đạt đến 6725 điểm.
"Đã ở Thiếu Lâm hai mươi ba ngày, cũng nên trở về Dư Hàng rồi." Trần Diệp nhìn lướt qua Tàng Kinh Các, sắc mặt bình tĩnh, thấp giọng tự nói.
Lần này đến Thiếu Lâm, thật sự là thu hoạch rất nhiều.
Lúc Trần Diệp bước ra khỏi Tàng Kinh Các thì bầu trời xanh đã bị ánh hoàng hôn nhuộm đỏ một nửa.
"Boong Booong Booong..." Tiếng chuông ngân nga vang lên từ một góc nào đó trong chùa, mùi hương của cơm chay dần lan tỏa trong không khí.
Hoàng hôn, đây là thời điểm các hòa thượng Thiếu Lâm dùng bữa.
Trần Diệp đứng trước Tàng Kinh Các, quay đầu nhìn về phía vị lão tăng đột nhiên xuất hiện bên cạnh, không một tiếng động.
"Trần thí chủ... sắp xuống núi rồi sao?" Giọng nói của lão tăng lơ lớ, tuổi tác đã cao, răng trong miệng đã rụng gần hết, ông là sư đệ của trụ trì Thiếu Lâm Thiên Bảo đại sư, pháp hiệu Chân Ẩn, năm nay đã tám mươi sáu tuổi.
Trần Diệp đã ở chùa hơn hai mươi ngày, biết hiện tại Thiếu Lâm từ trên xuống dưới, bối phận theo thứ tự là: Thiên, Chân, Huyền, Thanh, Hư.
Các hòa thượng thuộc thế hệ Chân đã chết gần hết, vị lão tăng trước mặt là một trong số ít người còn lại của Thiếu Lâm,
Trần Diệp chắp tay, cúi chào Chân Ẩn hòa thượng, trong mấy ngày ở Tàng Kinh Các, mỗi khi gặp vấn đề hỏi Chân Ẩn, Chân Ẩn đều thành thật trả lời, cũng coi như tiết kiệm cho Trần Diệp một phần thời gian.
"Mấy ngày nay đa tạ Chân Ẩn đại sư." Trần Diệp nói.
Chân Ẩn hòa thượng lắc đầu, niệm một tiếng Phật hiệu: "A Di Đà Phật... Trụ trì có lệnh, để lão tăng phối hợp với Trần thí chủ. Lão tăng đã trông coi Tàng Kinh Các Thiếu Lâm, đây cũng coi như là việc trong phận sự."