Chương 441:
Bách Hoa lão nhân bước ra khỏi Thiên Cơ Lâu.
"Khù… khù..." Trước cửa Thiên Cơ Lâu, con lừa vẫn đứng đó.
"Đi đi chứ, đồ súc sinh cứng đầu!" Lão giả đánh xe vung roi, miệng lẩm bẩm chửi rủa, trên mông con lừa lại có thêm vài vết đỏ. Dù bị đánh nhưng nó vẫn cúi đầu, bướng bỉnh không đi.
Bách Hoa lão nhân đứng trước cửa Thiên Cơ Lâu, liếc nhìn xe lừa, ông ngồi lên xe lừa rồi nói với lão giả đánh xe:
"Đến Dục Anh Đường ở Dư Hàng."
Lão giả đánh xe nghe vậy sững sờ. "Quý khách... không phải ta không chở ngài, nhưng mà con súc sinh này lại cứng đầu..." Lão giả đánh xe lắp bắp nói. Không biết vì sao, lúc nhìn thấy Bách Hoa lão nhân nhíu mày thì tóc hơi dựng lên, sự sợ hãi từ tận đáy lòng trào ra.
Bách Hoa lão nhân liếc nhìn con lừa, ngón tay khẽ điểm, một luồng chân khí lướt qua.
"Khù... khù…" Con lừa lập tức bước từng bước chậm rãi về phía trước.
Lão giả đánh xe trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
"Dục Anh Đường ở Dư Hàng."
Bách Hoa lão nhân giọng khàn khàn lặp lại.
Lão giả đánh xe vội vàng vung roi, quay đầu xe đi về phía Dục Anh Đường.
...
Dục Anh Đường.
Hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn về phía tây, tiểu viện được ánh sáng màu cam đỏ của hoàng hôn bao phủ, mọi người trong nhà đã ăn tối xong, bọn trẻ thì đang chạy nhảy vui đùa trong sân.
"Tiểu Nguyệt, ngươi giặt quần áo bẩn đi. Tiểu Thập Nhất lại tè ra quần rồi." Nha hoàn Xuân Đào vừa rửa bát vừa gọi từ trong bếp.
Hoa Tịch Nguyệt đang phơi quần áo ngoài sân bĩu môi.
Lại phải giặt quần có phân...
"Ai vào lấy quần áo giúp với?"
Hoa Tịch Nguyệt hướng vào bếp hét lên.
"Để ta dọn." Từ trong bếp vọng ra tiếng nói lạnh lùng của Tiểu Liên.
Nghe vậy, Hoa Tịch Nguyệt lườm một cái, lại đem quần áo vừa thu xong treo lại lên sào phơi rồi quay người đi vào phòng.
Quần áo bọn trẻ thay ra sẽ được gom lại, chậm nhất không quá một ngày sẽ được giặt sạch.
Tiểu Liên lau tay trong bếp rồi đi ra sân, vừa mới cầm quần áo trên sào thì tai Tiểu Liên khẽ động.
"Kẽo kẹt... kẽo kẹt..." Ngoài sân vọng lại tiếng bánh xe gỗ cọt kẹt tiến tới.
Có người đến?
Tiểu Liên theo bản năng nhìn về phía cổng, vài nhịp thở sau, một lão giả tóc bạc trắng, mặc áo xám bước vào Dục Anh Đường, ông cau mày, thần thái uy nghiêm.
Tiểu Liên nhìn chằm chằm Bách Hoa lão nhân vài lần, mắt hơi nheo lại, tay phải buông thõng.
"Ngài tìm ai?" Tiểu Liên lạnh lùng hỏi.
Bách Hoa lão nhân liếc nhìn tay phải của Tiểu Liên.
"Trò vặt." Bách Hoa lão nhân nhận xét một câu.
Nghe vậy, Tiểu Liên liền cảm thấy da đầu tê dại.
Lão già này lại có thể nhìn thấu Khổng Tước Linh trong tay nàng chỉ bằng một cái liếc mắt sao? Người này rốt cuộc là ai?
Đang lúc Tiểu Liên suy nghĩ thì Hoa Tịch Nguyệt từ trong phòng đi ra, tay bưng một chậu gỗ, trong chậu là quần áo bọn trẻ thay ra.
"Tiểu Thập Nhất, sau này có thể đừng tè ra quần nữa không. Chú ý một chút, ngươi không còn là trẻ con nữa." Hoa Tịch Nguyệt nói với đứa trẻ đang chảy nước mũi trong sân.
Tiểu Thập Nhất hít nước mũi, vẻ mặt vô tội nhìn Hoa Tịch Nguyệt.
Hoa Tịch Nguyệt bực bội lườm thằng nhóc một cái, sau đó nhìn ra sân.
"Rầm..." một tiếng, chậu gỗ trong tay nàng rơi xuống đất.
Hoa Tịch Nguyệt nhìn Bách Hoa lão nhân đứng giữa sân, sắc mặt dần tái nhợt.
Bách Hoa lão nhân vẻ mặt lạnh lùng uy nghiêm, đôi mắt như chim ưng nhìn thẳng vào Hoa Tịch Nguyệt.
"Gia...gia gia..." Hoa Tịch Nguyệt mặt tái mét, yếu ớt gọi một tiếng.
Bách Hoa lão nhân ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cái chậu gỗ trước mặt nàng.
"Tốt lắm... Rất tốt.Lại ở đây giặt giũ nấu cơm cho người khác, làm nha hoàn." Bách Hoa lão nhân lạnh lùng nói.
Hoa Tịch Nguyệt mặt trắng bệch, nàng hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Bách Hoa lão nhân, hỏi ngược lại: "Ta ở đây trải nghiệm một chút không được sao? Nha hoàn có gì không tốt? Ta lại không làm chuyện xấu, tại sao không thể làm nha hoàn." Hoa Tịch Nguyệt tuy trong lòng có chút thấp thỏm nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh.
Nha hoàn thì làm sao? Nàng làm nha hoàn mấy tháng nay không thấy có gì thấp kém hơn người khác.
Nghe những lời này, Bách Hoa lão nhân đưa mắt nhìn quanh.
Lúc này sự ồn ào trong sân đã thu hút sự chú ý của các nha hoàn đang rửa bát, trông trẻ trong bếp.
Xuân Đào, Vân Hương, Y Thúy đều bước ra nhìn về phía Bách Hoa lão nhân, bọn trẻ trong sảnh thì càng thò đầu ra, rón rén nhìn trộm Bách Hoa lão nhân.
"Ở đây có phải có một người tên là Tôn Thắng không? Được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam tử ở Dư Hàng." Bách Hoa lão nhân lạnh lùng hỏi.
Hoa Tịch Nguyệt sững sờ.
Chuyện này có liên quan gì đến Tôn Thắng?
Ngay sau đó, Hoa Tịch Nguyệt trợn to mắt, hiểu ra. "Này này này! Gia gia, đừng nói bậy bạ!"
Hoa Tịch Nguyệt có chút sốt ruột, nàng ở đây không có bất kỳ quan hệ gì với Tôn Thắng mà.
Bách Hoa lão nhân hừ lạnh một tiếng, không hề tin tưởng, người tôn nữ này của ông ngày thường được nuông chiều quá mức, chuyện gì cũng có thể làm ra được.
Bách Hoa lão nhân sắc mặt giận dữ, lạnh lùng nói: "Về theo ta."
"Ta không về." Hoa Tịch Nguyệt từ chối.