Chương 447:
Tiêu Thành đang suy nghĩ thì chợt nghe thấy giọng nói của Hùng Sơn vọng ra từ đại sảnh.
"Minh đệ, uống đi! Đây là rượu mạnh thượng hạng, uống vào như lửa đốt! Một vò này, ngay cả ta cũng không chịu nổi đâu."
Tiêu Thành khựng lại.
Minh đệ?
Hắn trợn tròn mắt, nhìn người hầu: "Bên trong ngoài Vương gia ra còn có người khác?"
Người hầu lãnh đạm liếc nhìn Tiêu Thành. "Bên trong còn có một tráng hán cao sáu bảy thước.Vương gia đang uống rượu với hắn." Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Thành hơi biến đổi.
Vương gia vừa mới trở về, không gặp ai, vậy mà lại uống rượu với một đại hán?
Tiêu Thành đứng giữa sân, ánh trăng rọi lên mặt hắn, biểu cảm lúc vui lúc buồn.
Suy nghĩ một chút, Tiêu Thành quay đầu, sải bước rời đi.
Người hầu vừa đáp lui về sau một bước, tiếp tục canh giữ trước cửa, mà trong sảnhlại không ngừng vang lên tiếng cụng ly.
......
"Hự..." Đại Minh từ từ mở mắt, trước mắt một mảnh mơ hồ. Hắn lắc đầu, ngồi dậy khỏi giường, cảnh tượng trước mắt dần dần rõ ràng.
Đại Minh nhìn chiếc giường xa lạ thì hơi sững sờ.
Đây là đâu?
"Trần đại nhân, ngài tỉnh rồi?" Một giọng nói êm ái dễ nghe truyền đến từ bên cạnh.
Đại Minh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nha hoàn mặc áo xanh lục đang đứng bên cạnh, cung kính nhìn Đại Minh, trên tay nàng còn bưng một khay gỗ, bên trong xếp ngay ngắn một bộ cẩm y màu xanh lam, ánh nắng bên ngoài xuyên qua cửa sổ, chiếu lên bộ quần áo vải vóc trơn nhẵn, là loại tơ lụa thượng hạng.
"Trần đại nhân, Vương gia nói nếu ngài tỉnh rồi thì để nô tỳ giúp ngài thay quần áo. Vương gia đang đợi ngài ở hậu hoa viên." Nha hoàn trông chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, giọng nói non nớt, ánh mắt nhìn Đại Minh mang theo một chút sợ hãi.
Đại Minh sững sờ một lúc mới nhớ lại chuyện xảy ra tối qua. Hắn cúi đầu nhìn xuống người, phát hiện bộ quần áo vải thô trước đó đã bị người ta cởi ra.
Thấy mình chỉ mặc độc chiếc quần ngủ trắng, Đại Minh sửng sốt một chút, không nhớ nổi mình cởi đồ lúc nào tối qua. Hắn chỉ nhớ hình như mình uống mấy vò rượu với Hùng Sơn rồi gục luôn trên bàn. Còn chuyện sau đó, làm thế nào lại đến đây, Đại Minh chẳng nhớ gì cả.
Tiểu nha hoàn thành thành thật thật đứng ở bên cạnh, cung kính nhìn Đại Minh.
Nghĩ một hồi, Đại Minh vẫn nghĩ mãi mà không rõ, cũng không muốn nghĩ nữa.
"Đưa quần áo cho ta. Để ta tự mặc." Đại Minh nói với tiểu nha hoàn.
Nghe vậy, nha hoàn tái mặt, nàng vội vàng đặt khay gỗ đựng quần áo sang một bên rồi quỳ xuống đất, nước mắt rơi lã chã, nha hoàn run rẩy nói: "Trần.. Trần đại nhân... Có phải nô tỳ làm gì không tốt không..." Tiểu cô nương khóc như mưa, cả người đều run lên.
Đại Minh sững sờ một chút rồi hiểu ra, hắn luống cuống: "Ngươi khóc gì? Đừng khóc nữa. Ta chỉ muốn tự mặc quần áo thôi."
"Ngươi.., ngươi mau đứng dậy."
Đại Minh cuống quýt, hắn xuất thân từ Dục Anh Đường, nào có ai hầu hạ mặc quần áo bao giờ.
Tiểu cô nương quỳ trên đất khóc không ngừng.
Đại Minh đau cả đầu, hắn trực tiếp xuống giường kéo nha hoàn dậy.
"Đừng khóc nữa, để ta tự mặc quần áo." Đại Minh một tay kéo tiểu cô nương đặt sang một bên rồi tự cầm lấy bộ cẩm y màu xanh, mặc vào.
Nha hoàn đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe, ngây người nhìn Đại Minh tự mặc quần áo.
Chẳng mấy chốc, Đại Minh mặc xong quần áo cùng giày vải mới. Hắn sờ vào vải vóc trơn láng trên người, không khỏi cười toe toét.
Đây là lần đầu tiên Đại Minh mặc lụa là, cảm giác tốt hơn vải thô nhiều quá.
Đại Minh gãi đầu một cái, cười hai tiếng, bỗng nhiên, Đại Minh vỗ đầu, nhớ ra một chuyện. Hắn lo lắng quay đầu nhìn nha hoàn bị mình kéo sang một bên. "Ngươi có thấy, trong ngực ta có một túi gấm nhỏ không? Bên trong có đồ."
Đại Minh lo lắng nhìn nha hoàn, trong bộ quần áo vải thô của hắn có vật của Tú Tú tặng.
Chính là chiếc vòng cổ răng hổ đó.
Nha hoàn rụt rè nhìn Đại Minh, nước mắt lưng tròng, nàng đi về phía đầu giường, nơi đó có một chiếc tủ nhỏ, nha hoàn đến bên tủ, cúi xuống kéo cửa tủ ra, lấy một bộ quần áo vải thô đã được giặt sạch sẽ cùng gấp gọn gàng được đặt trong đó.
Chính là bộ Đại Minh mặc hôm qua.
Thấy quần áo của mình, Đại Minh vội vàng đi tới, trên bộ quần áo gấp gọn có một túi gấm màu đỏ.
Đại Minh sờ qua túi gấm, cảm nhận được chiếc vòng cổ răng hổ.
May quá, vòng cổ vẫn còn.
Đại Minh thở phào nhẹ nhõm, hắn nhét túi gấm vào ngực rồi cười với nha hoàn.
"Đại ca ta ở đâu? Ngươi dẫn ta đi đi."
Nha hoàn mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương nước, đôi mắt to tròn chớp chớp. Nàng dùng tay áo lau nước mắt trên mặt, nhỏ giọng nói: "Trần đại nhân, ngài đi theo ta."
Nha hoàn nhẹ nhàng bước đi trước, Đại Minh thì gãi đầu đi theo sau nàng.
Trần đại nhân? Đây là lần đầu tiên có người gọi hắn là Trần đại nhân.
Đại Minh không khỏi cười ngây ngô. Hắn nào phải đại nhân gì, chỉ là một tiều phu thôi.
Nha hoàn một đường dẫn Đại Minh ra khỏi phòng.